Editor: Chanh
Ánh nắng vàng nhạt xuyên qua từng lớp mây trắng tinh, bao phủ lên vạn vật.
Từng tán cây sum suê thi thoảng bị gió lay va vào nhau kêu xào xạc.
Bầu trời trong xanh vô tận.
Đây chắc chắn là một ngày rất đẹp, chỉ là khí trời như vậy lại không tốt cho dàn diễn viên trong bộ trang phục cổ trang rườm rà là bao.
Tân Nhã vừa hoàn thành xong một cảnh quay, chịu không nổi khí trời bức bối này bèn trốn lên xe bảo mẫu ngồi máy lạnh một phen.
Uống ngụm nước chanh mát lạnh, Tân Nhã lấy điện thoại ra, ấn mở album ảnh.
Hình ảnh không rõ nét lắm, là được cắt từ video ra, cô ta xem xong tâm tình tốt vô cùng.
Vừa mở danh bạ, đầu ngón tay chợt dừng lại trên một dãy số hồi lâu.
Cuối cùng cũng không dám chủ động gọi qua.
Cất máy, Tân Nhã chuẩn bị ngủ bù một giấc.
Lúc này cửa sổ kính chợt bị ai đó nhẹ nhàng gõ mấy cái.
Cô ta không kiên nhẫn nhíu nhíu mày, tưởng là nhân viên công tác trong đoàn làm phim.
Mãi tới khi hạ cửa sổ xuống, nhìn thấy người bên ngoài mới hơi sững sờ.
Tim bắt đầu đập dồn dập, Tân Nhã cố hết sức kiểm soát biểu cảm trên mặt, tầm mắt lại vô thức đảo xung quanh một vòng.
Đương nhiên là không có người cô ta muốn tìm.
"Mấy người là người của Nhị thiếu sao?" Cô ta cong miệng hỏi.
Trước mắt là sáu người đàn ông, từ cách ăn mặc đến khí chất đều rất giống với những người bên cạnh Thẩm Tĩnh.
Tân Nhã nhìn thấy bọn họ, đương nhiên sẽ cho rằng là người của hắn.
Chỉ là tuy bề ngoài có vẻ bình tĩnh, nhưng chỉ bản thân cô ta mới biết nhịp tim mình bây giờ đang đập nhanh thế nào.
Vị "khách" đó liếc cô ta một cái, không chút lưu tình trực tiếp mở cửa xe.
Tân Nhã chưa kịp phản ứng lại thì đã bị lôi ra khỏi xe.
Sự thay đổi đột ngột này khiến Tân Nhã choáng váng.
Cô ta bị đẩy mấy cái, suýt bị giày vải đâm vào chân.
Vừa mới đứng vững, liền nghe thấy tên cầm đầu nói hai chữ: "Đập nát!"
Lúc này Tân Nhã mới chú ý tới trong tay bọn họ ai nấy đều cầm một cây gậy sắt thật dài.
Sau khi tên cầm đầu lên tiếng, toàn bộ xông lên bắt đầu đập xe.
"Mấy người làm gì thế!"
Sắc mặt cô ta trắng bệch thét lên chói tai, căn bản không thể tin sự tình sẽ trở thành như vậy.
Âm thanh đập phá dữ dội xen lẫn tiếng la hét kia của cô ta vang lên khắp bãi đậu xe.
Tiếng ồn lớn như vậy cũng thu hút một phần người trong đoàn làm phim qua đây.
Tất cả đều đứng ở khu vực an toàn cách đó vài mét, trong trường hợp này không ai dám bước tới.
Đạo diễn cũng đã tạm ngừng quay, nghe tiếng liền chạy tới.
"Xảy ra chuyện gì?!"
Không ai có thể trả lời ông.
Người duy nhất liên quan cũng chỉ đứng đó lo lắng lau nước mắt.
Người quản lý Bùi tỷ vốn đi chuẩn bị bữa ăn cho Tân Nhã, sau khi trở về nhìn thấy cảnh này liền vội vã ném đồ xuống nhanh chóng chạy tới.
Chiếc xe bảo mẫu gần trăm vạn do công ty cung cấp nay đã biến dạng hoàn toàn.
Kính chắn gió vỡ tan tành, thân xe đầy vết lõm và lỗ thủng.
Sắc mặt Bùi tỷ tái nhợt, tiến lên kéo kéo vài cái, thấp giọng khẩn cầu: "Các vị đại ca, đừng như vậy...!có gì cứ từ từ nói."
Tên mặc tây trang bị cô ta kéo chợt vung tay, hất người ra xa: "Con mẹ nó bớt nói nhảm đi! Không muốn bị đánh thì cút ra!"
Bùi tỷ bị xô mạnh lảo đảo mấy bước, run rẩy hét lớn: "Tân Nhã! Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"
"Tôi...!Tôi không biết."
Cô ta sao có thể biết? Hôm qua Thẩm Tĩnh còn muốn cô ả ngừng mà không được, hôm nay đã phái người qua đây đập xe tan tành.
"Tôi sao mà biết được!" Tân Nhã suy sụp nói lớn.
Động tác của đám người kia rất lưu loát, trong chốc lát có thể đem chiếc xe bảo mẫu đã bị hủy gửi thẳng về trạm tái chế.
Đập phá xong xuôi, chỉ còn lại một mớ hỗn độn.
Mấy tên hùng hùng hổ hổ một phen, trước khi đi còn cố ý quăng cho Tân Nhã một ánh mắt cảnh cáo.
Sau khi đám người rời đi, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.
Có người hóng hớt đủ rồi, mang theo vẻ mặt kỳ dị rời đi.
Có người lại tốp ba tốp năm tụ lại nhỏ giọng đàm tiếu.
Tân Nhã nhìn chiếc xe bảo mẫu không khác gì đống phế tích kia, tự hỏi bản thân liệu có phải đang gặp ác mộng giữa ban ngày không.
Nếu không, việc này hết thảy là thế nào?
Sau khi định thần lại, Bùi tỷ chưa kịp truy vấn, Tân Nhã đã bước đến cạnh xe, cầm điện thoại lên gọi cho Thẩm Tĩnh.
Không ngờ bên kia bắt máy rất nhanh.
"Nhị thiếu...!Chuyện hôm nay là có ý gì?"
"À." Thẩm Tĩnh vẫn cười cười, "Động tác của họ Thư kia nhanh phết nhỉ."
Tim Tân Nhã nảy lên, giọng gấp gáp hơn mấy phần: "Họ Thư? Thư Luật?!"
Loa truyền đến giọng nói của Thẩm Tĩnh, nhưng lại không phải đang nói chuyện với Tân Nhã: "Mars, qua đây nào! Thịt bò tươi cũng không ăn, hửm?"
Tân Nhã nghe thấy ngữ khí thờ ơ bên kia, toàn thân như muốn nổ tung.
Cô ta gắt gao cắn chặt môi, miễn cưỡng khống chế tâm tình của mình, chậm rãi mở miệng: "Nhị thiếu, Thư Luật đập xe của em, chuyện này ngài phải giúp em nhé."
Thẩm Tĩnh lau tay sạch sẽ, nghe thấy lời kia của Tân Nhã đột nhiên cười.
"Giúp?" Hắn nhận lấy điếu thuốc lá thủ hạ đưa tới, châm lửa rít một hơi, "Hôm qua không phải đã giúp rồi sao? Tân Nhã, đừng được voi đòi tiên như thế."
Sau khi nghe thấy câu này, gương mặt Tân nhã lập tức trắng bệch.
Vốn nghe đồn tính tình Thẩm Tĩnh nắng mưa thất thường, trong thời gian Tân Nhã được hắn sủng hạnh vẫn chưa hoàn toàn cảm giác được.
Hóa ra hắn ta trở mặt thế này.
"Sau này cũng đừng gọi điện thoại nữa, ngoan."
Thẩm Tĩnh cúp máy, Tân Nhã nghe âm thanh báo bận bên tai lập tức vỡ vụn.
Cô ta nghiến răng ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất, từng mảnh vỡ văng tứ tung dưới chân.
"Thằng khốn! Con mẹ nó một lũ khốn kiếp!"
- -
Lịch trình ban đầu bị gián đoạn, Nghiêm Hạo cũng không có hứng thú vác khuôn mặt rực rỡ sắc màu đi đây đi đó.
Sau khi nghỉ ngơi một ngày, cả nhóm quay về thành phố S.
Trì Tĩnh cảm thấy Thư Luật có chút trầm mặc hơn so với lúc mới đi.
Trở về nhà của anh, Thư Luật bảo cô đi tắm trước.
Sau khi đi ra, Trì Tĩnh lại nhìn thấy bóng lưng cao ngất của anh dựa vào lưng ghế sofa, khói trắng từ đầu ngón tay của anh lượn lờ bốc lên.
Anh hiếm khi hút thuốc ở nhà.
Thư Luật nghe thấy tiếng bước chân liền đem thuốc ấn vào gạt tàn.
Sau làn khói mờ ảo, đôi mắt đen nhánh sắc bén nhìn cô chăm chú.
"Qua đây ngồi nào."
"Thư tổng, một điếu thuốc đủ để giải sầu được sao?"
Khóe môi Thư Luật cong lên, đột nhiên nói: "Em chuyển qua đây ở đi.
Nhìn xem còn thiếu thứ gì, ngày mai quay về lấy."
Trì Tĩnh giật mình, tựa hồ không nghĩ đến đề tại lại rơi xuống chuyện này.
Nghĩ lại chuyện vừa xảy ra ở thành