Một Đồng Tiền Xu

Chương 62


trước sau

Tuy rằng không bật đèn chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Yến Hàng, nhưng Sơ Nhất vẫn nhìn ra được Yến Hàng xuống giường chỉ mất 5 giây, chưa đi dép, cứ luôn cúi đầu tìm tìm, cậu lo lắng một lúc nữa Yến Hàng choáng đầu rồi cắm đầu xuống đất mất.


"Anh hết sốt, chưa?" Cậu liền hỏi một câu.


"Rồi." Yến Hàng nói xong rút cục cũng xỏ được dép, đi về hướng cửa phòng ngủ.


"Anh chưa đo sao, sao biết hết, hết rồi?" Sơ Nhất hỏi.


"Thế đó, vậy em còn hỏi con khỉ gì." Yến Hàng nói xong đi tới cửa, tiếp đó cực kỳ dứt khoát đâm đầu vào khung cửa.


"Ấy!" Sơ Nhất sợ hết hồn, từ trên giường nhảy lên một cái đập bốp vào công tắc đèn trên đầu giường, "Không sao chứ!"


"Không sao," Yến Hàng gần như đèn vừa lóe lên đã ngay lập tức vỗ vào công tắc bên cạnh cửa, đèn tắt ngóm, "Bật đèn làm gì, chói mù mắt rồi."


"Ồ." Sơ Nhất đáp lời.


Quả thực là thế, lúc này cậu đến cái bóng của Yến Hàng cũng không nhìn thấy, trước mắt là một mảng sáng tối lẫn lộn lốm đa lốm đốm.


Yến Hàng đi vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại rồi mới thở phào nhẹ nhõm.


Đệt.


Trí thông minh chỉ còn lại 50% sau gây mê phẫu thuật chắc bị cơn sốt đốt cháy rụi tiếp 50% nữa rồi.


25% trí thông minh hiếm hoi sót lại đã bị phản ứng phát sinh một cách thần kỳ sau khi sờ eo Sơ Nhất dọa kinh sợ đến nỗi không thể nào đưa ra phương thức xử lý chính xác cho mình được nữa.


Hắn chỉ cần xoay người lại, hít sâu mấy lần là gần như có thể nín được, nhưng hắn lại ngồi dậy, cộng thêm cái đệm giường mất nết chỉ cần thả cái rắm cũng rung rinh, vậy mà có thể đánh thức được cả Sơ Nhất đang ngủ say như heo.


Vậy nên hắn không thể không đứng trước bồn cầu.


Đi tiểu?


Tuy rằng muốn tiểu thì cũng tiểu được, dù sao đã nằm trên giường ít nhất hai tiếng đồng hồ rồi, nhưng hoàn toàn không cần thiết phải cố một chuyến cho vất vả.


Nếu không thì tuốt một cái?


Thật ngại quá, sợ hết hồn nên gục mất rồi.


Thôi thì đứng một lát đi, kiểm điểm lại hành vi dại dột tình chân ý thiết của mình một chút.


Tự nhiên hắn không hiểu nổi chính mình.


Có phản ứng hắn cũng không kinh hãi, trái lại bị hành vi kiên nhẫn cố gắng khiến mình nảy sinh phản ứng dọa cho giật mình.


Hắn nhìn nắp bồn cầu.


Nhìn vài lần vẫn không cảm thấy gì, cần phải giơ tay ra sờ sờ một chút.


Thư thái hơn chưa?


Thực ra bây giờ hắn đang đứng trong nhà vệ sinh cho tỉnh táo lại, cũng để phân tích phản ứng của mình, hắn đơn giản là quá mức quan tâm đến Sơ Nhất "của hắn", kiểu gì cũng phải tìm được lý do để giữ Chó đất lại bên mình.


Nhỡ đâu ngày nào đó Chó đất bị "tiểu công cẩu", "tiểu mẫu cẩu" khác câu dẫn mất, hắn chẳng có lý do gì để giành lại cả.


Đúng không?


Yến Hàng nhíu nhíu mày.


Đột nhiên cảm thấy thật buồn cười, nhìn bồn cầu cười nửa ngày.


Cửa nhà vệ sinh bị gõ vang.


Yến Hàng thở dài, quay đầu nhìn cửa: "Làm sao?"


"Anh đi tiểu gì mà, mà lâu thế?" Sơ Nhất ở ngoài cửa nói.


"Anh còn chưa bắt đầu tiểu," Yến Hàng nói, "Em quay về ngủ đi."


"Năm phút, rồi, còn chưa bắt, bắt đầu?" Sơ Nhất ngẩn người, "Có, có phải là anh, anh phát hỏa không?"


"... Em có kinh nghiệm nhỉ?" Yến Hàng có chút bất đắc dĩ.


"Trước đây dưới lầu nhà, nhà em có quảng, quảng cáo nói," Sơ Nhất nói, "Đương tiết niệu nhiễm, nhiễm trùng..."


"Cút." Yến Hàng nói.


"Vậy anh từ, từ tiểu nhé," Sơ Nhất nói, "Có thể là phát, phát hỏa."


"Cút mau!" Yến Hàng rống lên một tiếng.


"Cút đây." Sơ Nhất nói.


Yến Hàng nghe thấy tiếng bước chân Sơ Nhất xa dần rồi lại quay lại trước bồn cầu.


Rống một tiếng này xong suýt chút nữa hắn không tiểu được thật.


Từ nhà vệ sinh đi ra hắn đi thẳng tới bàn trà định lấy nước uống, mới vừa duỗi tay muốn cầm cốc lên thì từ ghế salong truyền đến một câu: "Đo nhiệt, nhiệt độ đi."


Trong phòng không bật đèn, còn kéo rèm cửa kín mít, Yến Hàng căn bản không nhìn thấy trên ghế salong có người, một câu nói này làm hắn sợ đến mức phản xạ có điều kiện thẳng tay ném cái cốc về phía đó.


Trong nháy mắt cốc rời khỏi tay rồi hắn mới phản ứng được đây là giọng Sơ Nhất.


"Đập vào em không?" Yến Hàng nhanh chóng vừa hỏi vừa bật đèn lên,


Sơ Nhất ngồi trên ghế salong, người đang nghiêng sang một bên, cốc rơi bên cạnh, nước vung đầy ghế salong.


"Đập phải không?" Yến Hàng hỏi lại.


"A." Sơ Nhất nâng cánh tay lên che mắt.


Một tiếng "A" này rất bình tĩnh, Yến Hàng nghe không hiểu đây là cậu đang đáp lại một tiếng hay là lễ phép kêu thảm thiết nữa.


"A con khỉ gì mà a?" Yến Hàng nói.


"Không đập phải," Sơ Nhất nói, "Công, lực, tránh né 100."


"Con mẹ nó chứ," Yến Hàng quả thực cạn lời, đập vào cánh tay cậu hai phát, lúc Sơ Nhất nghiên người trốn đi hắn còn đạp mông Sơ Nhất thêm hai cái, "Bị điên rồi hả, không đi ngủ còn ngồi đây dọa người chơi?"


"Ái," Sơ Nhanh nhanh chóng xoay người lại ôm lấy chân hắn, "Miệng vết, vết thương."


"Miệng vết thương khỏi rồi." Yến Hàng nói.


"Sao nhanh thế, được?" Sơ Nhất ngẩng đầu nhìn lên eo hắn, tầm mắt đi được một nửa lại nhanh chóng tránh đi, buông chân hắn ra, đứng lên, "Cẩn thận kéo, kéo bị thương."


Yến Hàng liếc mắt nhìn xuống.


Chắc là do quần lót.


Bình thường Sơ Nhất đi ngủ đều mặc áo phông quần cộc, hẳn là thói quen từ hồi ở nhà do không có không gian riêng, còn hắn thường mặc quần lót áo phông bởi vì không có cảm giác an toàn.


Vốn dĩ trước đó chẳng cảm thấy gì, bây giờ Sơ Nhất phản ứng như vậy làm hắn cũng xấu hổ theo.


"Vào đi ngủ." Hắn nói.


"Ừm." Sơ Nhất quay người vào phòng.


Yến Hàng nằm xuống rồi cậu đưa cặp nhiệt độ tới: "Kẹp ngủ, lát, lát nữa đến giờ em xem hộ, hộ cho."


"Anh không ngủ nhanh được thế đâu," Yến Hàng nói, "Anh sợ còn không kịp em ngủ ấy chứ."


"Không đâu." Sơ Nhất không nằm xuống, đắp chăn lên chân cứ ngồi như vậy trên giường.


Yến Hàng không lên tiếng, thở dài.


Chắc là do giằng co một hồi, cũng có thể là hạ sốt, Yến Hàn nhắm mắt lại thấy buồn ngủ, không đợi Sơ Nhất xem nhiệt độ báo cho hắn đã ngủ thẳng rồi.


Lúc tỉnh lại thấy cực kỳ choáng váng, nhìn chằm chằm trần nhà phải đến hai phút cơn mê muội mới dừng lại, quay đầu nhìn bên cạnh một chút.


Sơ Nhất không ở trên giường, trên gối đặt một tờ giấy.


Bên trên là một hàng chữ viết tay của Sơ Nhất, tuy ngay ngắn nhưng thật ra rất xấu.


- Anh hết sốt rồi, em về trường đây, chiều thực hành trên lớp xong em lại đến


Yến Hàng mò mò điện thoại nhìn đồng hồ, ngủ một giấc đến tận 11 giờ, hắn nhắm mắt lại, cẩn thận vươn vai một cái, nằm trên giường không nhúc nhích, một lần nữa nhắm hai mắt lại.


Lúc này đầu óc tỉnh táo hơn hôm qua nhiều, mà mấy chuyện tối qua lại trở nên mơ hồ tựa như mơ.


Thế nhưng...


Yến Hàng à, vậy mà mày dám làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy.


---


"Hai ngày nay đừng ra ngoài đi dạo nữa," Hồ Bưu bê hộp cơm, "Tôi vừa nhận tin tình báo mới nhất là ngoại viện tìm ngoại viện rồi, chúng ta mà ra ngoài khéo lại ngồi xổm."


Sơ Nhất hơi khó hiểu: "Liên, liên quan gì đến các, các cậu đâu."


Ba tên ngoại viện kia căn bản không có cơ hội hoàn thành công tác ngoại viện, ước chiến với 404 cũng hủy bỏ rồi, không có ai ước chiến lại lần hai, nếu gây phiền phức cũng chỉ có thể tìm mình cậu.


"Cậu bị ngốc hả," Lý Tử Cường nói, "Bọn 404 chẳng qua không có động tĩnh ngoài mặt thôi, bọn chúng gọi người tới vốn là không phục rồi, lúc này vừa hay giở tí trò sau lưng, bọn chúng đâu có quan tâm là một mình Cẩu ca cậu hay toàn thể 403 chúng ta đâu."


Sơ Nhất nhíu nhíu mày.


"Vậy thì nằm nhà thôi, ngủ, chơi điện tử," Trương Cường vừa ăn vừa nói, "Buổi chiều có tiết thực hành, vừa hay."


"Thực hành à... Cái này phiền nhất," Ngô Húc thở dài, "Bây giờ tôi còn chưa nhớ hết, đến lúc thi bắt vẽ hình cấu tạo khung xe biết làm thế nào."


"Không đến nỗi, nhiều nhất là cho xem tranh rồi bắt cậu nhận biết đó là bộ phận nào thôi." Cao Hiểu Dương nói.


"Kể cả thế tôi cũng không biết." Ngô Húc nói.


"Không sao đâu," Chu Xuân Dương vừa ăn vừa chơi điện thoại, "Có Sơ Nhất đây, cậu trực tiếp bắt cậu ấy vẽ cấu tạo khung xe cậu ấy cũng vẽ được."


"Không vẽ được." Sơ Nhất nói.


"Có thể phối hợp chút hay không hả?" Chu Xuân Dương liếc mắt nhìn cậu, "Tôi là đang khen cậu đấy."


"Vẽ bừa," Sơ Nhất nói, "Nhắm mắt cũng, cũng vẽ được."


Cả đám vừa ăn vừa cười, đám 404 cách đó hai bàn mặt mày nhăn nhó khó chịu liếc nhìn về phía bên này.


Sơ Nhất cảm thấy mình chọn chuyên ngành Khí tu là đúng, tuy rằng cậu học các môn học khác rất kém, mấy môn văn hóa đều nghe không vào đầu, nhưng học môn chuyên ngành lại giỏi, ít nhất là trong đám ký túc xá bọn họ, môn chuyên ngành điện cậu học cũng không tồi.


Có lúc ngẫm lại, nếu mình có đỗ cấp 3 thật, cũng chưa chắc đã học hành ra cái gì, có khi vẫn không thi đỗ nổi đại học như trước, tốt nghiệp xong còn không bằng trung cấp nghề.


Cách trường học tầm 2 trạm xe buýt có cửa hàng 4S, học sinh trường cậu thường thực tập tốt nghiệp ở đó, nghe đâu làm cũng tốt lắm.


Sơ Nhất vừa nghĩ tới sau này nói không chừng mình cũng có thể đến đó làm, tự nhiên phấn khích một chút.


Cơm nước xong quay lại ký túc xá, cậu nhắn tin hỏi han Yến Hàng, hỏi hắn còn sốt không, Yến Hàng không trả lời, chắc chưa ngủ dậy hoặc lại đi ngủ rồi.


Sơ Nhất thở dài.


"Buổi chiều định đến nhà Yến Hàng à?" Chu Xuân Dương nhỏ giọng hỏi.


"Có," Sơ Nhất gật gật đầu, "Buổi tối ..."


"Không về, biết rồi." Chu Xuân Dương cười cười.


"Cẩu ca," Hồ Bưu nhìn thấy cậu lấy quần áo từ trong tủ ra nhét vào balo thì đi tới, "Thực sự là cậu đến nhà Hàng ca đấy à? Không phải đến nhà con gái qua đêm chứ?"


"Hả?" Sơ Nhất ngẩn người nhìn cậu ta.


"... Coi như tôi chưa nói gì," Hồ Bưu thở dài, "Thật sự, người thông suốt

muộn như vậy có cậu là duy nhất tôi từng gặp trên đời."


Chu Xuân Dương ngồi bên cạnh bàn cười phá lên.


Sơ Nhất nhìn cậu ta.


"Muộn chút mới tốt." Chu Xuân Dương cười nói.


Buổi chiều học thực hành Sơ Nhất xách luôn balo quần áo mang theo, cậu lười chạy về ký túc xá lần nữa... Mà thực ra là sốt ruột.


Dù sao hôm qua Yến Hàng vẫn còn sốt cao, hôm nay không biết tình hình thế nào rồi.


Ài thực ra là muốn nhanh nhanh gặp Yến Hàng.


Lắm lý do vậy làm gì.


"Làm cái gì thế!" Thầy giáo đột nhiên nhìn ra ngoài nói một câu.


Mấy cô gái đang cầm điện thoại giơ lên cười cười vừa nhìn sang bên này vừa lui ra.


"Chụp hai cậu đấy." Hồ Bưu nhỏ giọng.


Chu Xuân Dương cười cười không lên tiếng, Sơ Nhất cũng nín thinh.


"Cẩu ca," Hồ Bưu lại nhỏ giọng, "Cậu với Yến có gì không?"


"Yến?" Sơ Nhất ngẩn người.


"Tưởng Yến Ny." Chu Xuân Dương nói.


"Há, sao không, không gọi Ny?" Sơ Nhất nói.


"Gọi Ny quê chết," Hồ Bưu nói, "Ầy, đang hỏi hai người có gì không đó?"


"Không có." Sơ Nhất nói.


"Vậy cậu nói với cô ấy về tôi chút," Hồ Bưu nói, "Trước mặt cổ khen tôi vài câu."


"A?" Sơ Nhất sửng sốt.


Chu Xuân Dương nãy giờ vẫn luôn cúi đầu cười không dừng được.


"Cười cái gì mà cười." Hồ Bưu chọc cậu ta.


"Cậu đã từng nhìn thấy Sơ Nhất nói chuyện với con gái chưa?" Chu Xuân Dương nghiêng đầu, "Nếu không cậu làm trực nhật cho tôi hai lần, tôi đi nói giúp cậu."


"Ừa nhỉ," Hồ Bưu vỗ tay một cái, "Nhờ cậu thích hợp hơn, cậu giúp..."


"Trò!" Thầy giáo đột nhiên chỉ vào Hồ Bưu, "Tôi thấy trò trước sau trái phải nói luôn mồm nãy giờ, không muốn học thì ra cửa đứng đi!"


"Muốn học mà," Hồ Bưu nhanh chóng nói, "Cực kỳ muốn học, em không hiểu đang hỏi lại bạn đấy chứ."


"Đừng có lẻo mép với tôi!" Thầy giáo trừng mắt một cái, "Để tôi thấy trò như vậy nữa trò khỏi cần đi học, tôi không có nhắm một mắt, mở một mắt giống các thầy khác đâu!"


Hồ Bưu không nói gì.


"Bây giờ trò nói cho tôi nghe một chút," thầy giáo chỉ vào một đống linh phụ kiện, khung xe ô tô ở giữa phòng học thực hành, "Đây là cái gì!"


"Cái này còn chưa học mà." Hồ Bưu nhất thời ngây ngẩn cả người.


"Trục chữ thập." Sơ Nhất nhỏ giọng nói.


"Trục chữ thập!" Cậu ta nhanh chóng nói theo.


"Lúc đi thi tốt nhất là trò đi theo Sơ Nhất đi," thầy giáo nói, "Xem trò ấy có thể giúp trò thi qua được không nhé!"


Sơ Nhất vẫn rất sợ thầy giáo, thầy giáo mắng hai câu này xong suốt thời gian còn lại của buổi thực hành cậu không dám mở mồm nữa.


Trước đây cậu chưa từng bị giáo viên mắng, hầu như giáo viên còn không để ý đến sự tồn tại của cậu, nhưng cho dù giáo viên mắng người khác cậu vẫn sẽ căng thẳng.


Mãi cho tới khi tan học về đến giữa sân tập, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.


"Nói tốt về tôi với Yến vài câu đi," Hồ Bưu đi sát Chu Xuân Dương, "Luôn bây giờ, nhanh lên."


"Làm gì vội khiếp vậy." Chu Xuân Dương lấy điện thoại ra.


Sơ Nhất thực sự muốn nhìn xem Chu Xuân Dương định giúp nói tốt về Hồ Bưu với Tưởng Yến Ny thế nào, nhưng cậu còn vội đến nhà Yến Hàng, đành phải từ bỏ.


Loại kỹ năng tùy tiện nói chuyện được với người không quen thân, cậu thật rất bội phục.


Chu Xuân Dương không tính, cậu ta vốn tính tình cởi mở, còn ngay cả người nhìn qua lạnh lùng như Yến Hàng bình thường cũng có thể dễ dàng tán gẫu với người khác, cho dù anh ấy không nguyện ý cho lắm.


Còn mình thì ấm ấm ớ ớ nói chuyện không


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện