Một Đồng Tiền Xu

Chương 70


trước sau

Yến Hàng chạy đuổi theo tới đầu khúc ngoặt, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, phải bắt được tên này.


Không phải để trả thù vết dao lần trước.


Tên kia là mối liên hệ duy nhất mà hắn có hiện tại, tuy rằng chưa thể xác định gã có liên quan trực tiếp tới chuyện năm đó hay không, nhưng gã đã xuất hiện lần thứ ba xung quanh hắn, theo dõi hắn, ít nhiều sẽ có tác dụng.


Hắn và Sơ Nhất đều lao tới rất nhanh, lúc đến chỗ ngoặt vì an toàn hắn thả chậm bước chân, Sơ Nhất lại vọt thẳng tắp vào khúc ngoặt.


"Chậm chút!" Yến Hàng nén giọng hô một tiếng, đôi mắt nhìn góc tường đề phòng tình huống bất ngờ.


Nếu tốc độ hành động của Sơ Nhất bù lại cho tốc độ nói chuyện của cậu, nhất định có thể niệm 100 lần "Nồi đồng nấu ốc, nồi đất nấu ếch" mà không vấp lần nào.


Yến Hàng vừa lên tiếng, Sơ Nhất ngay lập tức giảm tốc độ, hơn nữa do quán tính nên cậu thậm chí cực kỳ đẹp trai mà đạp lên tường một cước, khiến mình không trực tiếp nhảy vào đầu khúc ngoặt, còn có thể bảo trì khoảng cách nhất định với hướng từ khúc ngoặt chạy ra.


Mọe, Chó con giờ có thể vô thức giở trò giả bộ đẹp trai rồi.


Hay là đang giỡn mặt cao thủ chuyên giở trò giả bộ đẹp trai Yến Cơ Đạo đây hả.


Sau khúc ngoặt là một con phố, hai bên đường có một vài lối rẽ nhỏ, kéo dài tới một vài tiểu khu khác, nếu lúc này mà không bắt được tên què đang chạy như điên phía trước kia gã sẽ xổng mất.


Không, lúc tên này chạy thế mà không nhìn ra chân trái có vấn đề, chạy trốn vù vù.


Yến Hàng hít một hơi, lâu lắm rồi không chạy như vậy, may mà hôm nay ra ngoài để thoải mái nên hắn chọn đi giày thể thao.


Hắn đột nhiên tăng tốc, nhìn chằm chằm phía sau tên què đuổi tới, trong nháy mắt đã quẳng ý định giỡn Sơ Nhất giả vờ đẹp trai một chút ra sau đầu.


Sơ Nhất theo sát Yến Hàng, Yến Hàng đột nhiên bộc phát năng lực làm cậu tâm phục khẩu phục, lần trước trên đường bị Yến Hàng đi giày lười đuổi chạy sấp mặt, cậu đã gần như quỳ lạy rồi.


Giờ cậu chỉ có thể liều mạng sải chân theo sát phía sau, cậu sợ lại có gì bất ngờ phát sinh.


Chạy chưa tới 1 phút hai người bọn họ đã đuổi tới phía sau lưng tên kia.


Vẫn là chiêu quen thuộc của Yến Hàng, không biết móc cái gì đó từ đâu ra, ném về phía tên kia.


Đồ vật kia đập trúng gáy gã rơi xuống đất rồi cậu mới nhìn ra đó là một con dao nhíp, cậu đã từng được hưởng cú phi dao nhíp này một lần rồi.


Yến Hàng mang dao theo người, lại dùng như xích chùy.


Tên nọ bị đập vào gáy liền lảo đảo một chút, nhưng vẫn dùng tốc độ điên rồ tiếp tục lảo đảo chạy về phía trước, rẽ vào một lối rẽ nhỏ bên đường.


Yến Hàng vì ném xích chùy nên tốc độ bị ảnh hưởng, Sơ Nhất nhanh chóng lao lên.


Cảnh tượng này có ký ức trong đầu cậu, cùng một tốc độ, cùng một khoảng cách, cùng một đối tượng.


Còn cách tên kia vài bước cậu liền nhảy lên một cái, tung một cước trên không trung đạp vào lưng gã một cước, tên nọ chân run lên, bị cậu đạp cho úp thẳng mặt xuống đất.


Chắc gã biết rằng nếu bị hai người bọn họ bắt được sẽ phiền phức, vừa ngã sấp xuống lập tức nhảy lên định tiếp tục chạy trốn.


Sơ Nhất đang định đạp vào lưng gã phát nữa thì Yến Hàng từ phía sau vọt lên, đạp thẳng vào gáy tên nọ.


Tên nọ lần thứ hai sấp mặt dưới đất, hẳn là đập vào mũi rồi, gã nằm trên mặt đất bụm mũi.


Sơ Nhất không biết phải làm gì, chỉ có thể nhìn sang Yến Hàng.


Yến Hàng kéo cánh tay gã lên: "Nói."


Tên nọ ngửa mặt nằm trên đất, tay vẫn bụm mũi, từ kẽ tay có máu chảy ra, hẳn là mũi bị đập chảy máu, nghe Yến Hàng nói xong gã cũng không lên tiếng.


Yến Hàng đứng dậy, đợi 2 giây, đá mạnh một cước vào eo gã.


Tên nọ co rúm lại thành một cục.


Sơ Nhất đứng bên cạnh nhìn cũng có thể cảm nhận được cường độ cú đá này của Yến Hàng, tâm lý cậu đột nhiên co rút theo, xưa nay cậu chưa từng thấy Yến Hàng xuống tay nặng như vậy.


"Nói hay không?" Yến Hàng khom lưng nhìn mặt tên kia.


Tên này vẫn không lên tiếng, chỉ đem tay đang bụm mũi chuyển xuống ôm lấy eo, nhắm mắt lại thở hổn hển.


Yến Hàng đang định mở miệng nói tiếp, tên kia hô lên: "Cứu mạng! Cướp!"


Lúc này trên đường cơ bản không có người đi đường, mấy chiếc xe đi ngang qua cũng không chú ý tới động tĩnh bên này, hai bên đường đều là hàng cây xanh, giờ này tiểu khu cũng rất ít người đi lại, hơn nữa chắc bởi vì cú đá của Yến Hàng khá nặng nên giọng gã không đủ lớn.


Nhưng Sơ Nhất vẫn bị gã dọa cho hết hồn, tự nhiên tức phát điên.


Loại vô lại gì thế này! Vừa ăn cướp vừa la làng!


Yến Hàng có vẻ cũng nổi giận, không nói nữa, đá một cước vào đầu gã.


Hết sức bồi thêm từng cú từng cú lên người tên này, mạng sườn, thắt lưng, bụng, đều là nơi yếu hại, Sơ Nhất sửng sốt mười mấy giây mới hồi phục tinh thần.


"Yến Hàng!" Cậu hô lên một tiếng.


Tên kia nằm trên đất bắt đầu ôm lấy đầu, sau đó cánh tay không còn sức lực, bị Yến Hàng liên tục đá vài cước vào đầu.


Sơ Nhất thậm chí nhìn thấy có cú đá vào cằm, người kia tới mấy giây không thở được.


"Yến Hàng!" Cậu lại hô lên một tiếng nữa, Đánh như vậy sẽ chết người mất!


Cậu chưa từng thấy Yến Hàng phẫn nộ như vậy, chưa từng thấy hắn cú nào cú nấy đều như muốn mạng người ta như vậy.


Trước đây cậu còn ảo tưởng rằng nếu mình đánh nhau với Yến Hàng chưa chắc đã ở thế hạ phong, giờ cậu sáng mắt rồi, nếu Yến Hàng thật sự động thủ với cậu, chắc chắn cậu đến cơ hội chống trả cũng không có.


Sửng sốt mất mấy giây, cắn răng một cái nhào tới, định ôm lấy Yến Hàng từ sau lưng kéo hắn ra.


Mà vừa mới tới gần, cùi chỏ của Yến Hàng như phản xạ có điều kiện lui về sau một cái, thụi thẳng vào mạng sườn cậu, cậu đau đến hít sâu một hơi, nhưng vẫn cắn răng chống đỡ cú này.


Cậu giang cánh tay ôm lấy Yến Hàng từ phía sau, sau đó lồng hai bàn tay vào nhau, khóa Yến Hàng trong vòng tay cậu.


Yến Hàng còn muốn giơ chân đá, cậu nhanh chóng lùi về sau kéo Yến Hàng ra xa, một cú này của Yến Hàng đạp vào không khí.


"Yến Hàng!" Sơ Nhất ghé vào tai hắn gằn giọng nói, "Bình tĩnh!"


Yến Hàng không nói gì, chỉ giãy dụa hai cái.


"Đánh chết hắn mất!" Sơ Nhất ghì chặt cánh tay.


Yến Hàng vẫn không lên tiếng, nhưng tay đột nhiên thò sang bên sờ sờ người cậu.


Sơ Nhất không biết đây là chiêu gì, nhưng cậu biết Yến Hàng có vô số chiêu trốn thoát, hơn nữa còn cực kỳ lợi hại, cậu chỉ có thể chặn trước một bước.


Cậu buông tay ra, đồng thời nắm lấy vai Yến Hàng mạnh mẽ quăng hắn về phía bờ tường.


Cậu chạy không nhanh bằng Yến Hàng, kỹ thuật đánh nhau không trâu bò như Yến Hàng, nhưng cậu chắc chắn khí lực mình mạnh hơn Yến Hàng.


Vung tay một cái, cả người Yến Hàng gần như xô vào tường, sau đó Sơ Nhất lập tức lao đến, cậu sợ đầu Yến Hàng bị đập vào tường.


Nhưng dù sao Yến Hàng cũng là tay có kinh nghiệm, lưng lao về phía tường nhưng đầu hơi cúi xuống, giảm bớt một phần quán tính, không bị đập vào.


Sơ Nhất vồ tới, cánh tay trái chặn ở ngực hắn, tay phải đè lên trán Yến Hàng.


"Yến Hàng!" Cậu nhìn chằm chằm đôi mắt Yến Hàng, "Nhìn em!"


Hơi thở Yến Hàng có chút rối loạn, tránh ra một chút rồi rút cục dựa lưng vào tường, không động đậy nữa.


"Nhìn em!" Sơ Nhất quan sát hắn, "Nhìn em đi!"


Yến Hàng nhìn cậu, một lát sau mới nhẹ giọng nói một câu: "Con Chó đất thôi, đẹp đẽ gì mà nhìn."


"Đừng đánh." Sơ Nhất nói.


Yến Hàng không lên tiếng.


"Đừng đánh nữa," Sơ Nhất nói tiếp, "Nghe thấy không?"


"Em không nói lắp à?" Yến Hàng nói.


"Tách ra," Sơ Nhất nói, "Không nói lắp."


Yến Hàng cười cười, dõi mắt xuống nhìn lướt qua người đang nằm trên đất: "Gọi điện cho chú Thôi, báo cảnh sát."


"Ừm." Sơ Nhất lập tức móc điện thoại ra.


Trong lúc cậu đang gọi điện, Yến Hàng đi tới sờ sờ túi áo túi quần tên kia một chút, không tìm thấy thứ gì hữu dụng.


Xe Thôi Dật rất nhanh đã tới, dừng ở ven đường.


Sau đó một chiếc xe cảnh sát cũng tới.


Sơ Nhất nhìn tên kia bị đưa lên xe cảnh sát, lại nhìn Yến Hàng bị cảnh sát gọi sang một bên hỏi han tình hình tới nửa ngày, cuối cùng nhìn xe cảnh sát đi rồi cậu mới thở phào nhẹ nhõm.


Ngồi trên xe Thôi Dật rồi cậu vẫn còn chưa hết hoảng hốt.


"Mùng 2 quay lại à?" Thôi Dật hỏi.


"Tối mùng 1 về," Yến Hàng nói, "Mùng 2 cháu phải đi làm."


"Ừ," Thôi Dật quẹo xe một cái, lái về phía cổng tiểu khu, "Chủ yếu là nếu như có gì cần hỏi thêm cháu, cháu phải tới một chuyến."


"Được." Yến Hàng dựa vào chỗ giữa cửa xe và lưng ghế, duỗi dài người.


"Túi của chúng ta!" Sơ Nhất đột nhiên ngồi phắt dậy.


"Không mất được," Thôi Dật nói, "Cổng có bảo vệ mà."


Chỗ bọn họ ném đồ đạc đuổi theo tên kia ngay bên cạnh cổng lớn tiểu khu, bảo vệ đã xách đồ của họ vào trong bốt gác.


Nhìn thấy bọn họ chạy tới, mặt mũi sợ hết hồn xách đồ ra: "Các cậu vừa mới ... đuổi trộm à?"


"Phải đó." Yến Hàng nói.


"Bắt được không?" Bảo vệ hỏi, "Sao không gọi tôi một tiếng, tôi cũng tới giúp một chút."


"Bắt được rồi," Yến Hàng cười cười, "Cướp ranh thôi, nếu là cướp lớn nhất định sẽ gọi anh."


"Nhanh lên, còn phải đi sân bay," Thôi Dật nhìn đồng hồ, "Sợ là bị muộn rồi."


"Muộn thì đổi chuyến." Yến Hàng nói.


"Chú thử lái xe hết cỡ xem có ăn thua không." Thôi Dật nói.


Thôi Dật lái xe rất vững vàng, nghiêm túc y như phong cách làm việc của người trung niên, không tranh không đoạt không giận, thực sự nổi giận sẽ mắng, lúc mắng vẫn có thể duy trì tốc độ xe ổn định.


Hôm nay trên đường ít người, lần đầu tiên Yến Hàng thấy Thôi Dật tăng tốc, nhưng chưa hề vượt quá tốc độ cho phép.


"Cháu cứ tưởng chú định phóng hết cỡ?" Yến Hàng nhìn đồng hồ công tơ mét.


"Tốt xấu gì ta cũng là luật sư nhé." Thôi Dật nói.


"Không nói suýt nữa cháu quên mất." Yến Hàng cười cười, quay đầu nhìn Sơ Nhất.


Sơ Nhất dựa lưng ra sau nãy giờ vẫn

im thin thít, mắt nhìn thẳng phía trước, không biết đang thất thần hay đang nghĩ lại chuyện lúc nãy.


Hắn vươn tay chọt chọt cánh tay Sơ Nhất.


Sơ Nhất quay sang nhìn hắn: "Hả?"


"Hả?" Yến Hàng nghiên đầu.


"Không sao." Sơ Nhất nở nụ cười.


Đến sân bay vẫn còn chút thời gian, chỉ cần bọn họ có thể chạy thẳng một đường như bay không ngừng không nghỉ, cẩu không ngừng móng vuốt mà chạy thẳng vào cửa thì sẽ không bị muộn chuyến.


"Nhanh lên chạy chạy đi nhanh lên," Thôi Dật thúc giục, "Đến nơi gọi điện cho chú."


"Ừm!" Sơ Nhất xách đồ lên chạy thẳng vào trong.


"Aiz..." Yến Hàng đi theo sau cậu, cực kỳ khó chịu, "Anh ghét nhất vội vội vàng vàng như này, thà rằng cứ đổi chuyến khác cho xong..."


"Chạy nhanh!" Sơ Nhất quay đầu lại hô về phía hắn một tiếng.


"Gào con khỉ!" Yến Hàng nói.


"Con khỉ!" Sơ Nhất lại quay đầu lại hô tiếng nữa.


Yến Hàng vừa cười vừa chạy theo cậu, chạy đến cửa vào máy bay cười đến không còn hơi sức nữa.


"Điểm danh!" Rốt cục Sơ Nhất thả chậm bước chân, "Hành khách Sơ, Sơ Nhất Yến, Hàng."


Cửa lên máy bay đã không còn hành khách, hai người bọn họ là người cuối cùng đăng ký.


Ngồi vào chỗ rồi Yến Hàng thắt dây an toàn, ngả lưng dựa vào ghế, không muốn động đậy dù chỉ một chút.


Có hơi mệt.


Loại mệt mỏi này không chỉ do thể lực, mà còn do tinh thần.


Hắn nghiêng đầu nhìn Sơ Nhất.


Sơ Nhất nhìn vẫn rất bình thường, thất thần một hồi trên xe ô tô, dường như bây giờ đã tỉnh táo lại rồi, đang nhìn chằm chằm nữ tiếp viên giảng giải các quy định về an toàn cho hành khách.


Yến Hàng nhìn góc nghiêng gương mặt cậu.


Lớn rồi nha, là thanh niên rồi.


Suốt một thời gian dài như vậy, hôm nay Yến Hàng mới xem như được thấy một Sơ Nhất Cẩu ca chân chính.


Ngay khi tâm trạng hắn không khống chế được, phản ứng của Sơ Nhất làm hắn giật mình.


"Nhìn em!"


Lúc nói ra hai chữ này, trong ánh mắt của Sơ Nhất tràn ngập bình tĩnh và kiên định, thực sự khiến hắn bất ngờ.


Nhưng giúp hắn bình tĩnh lại được, chính là ánh mắt đó.


Trong nháy mắt hắn đột nhiên cảm giác được, Sơ Nhất gần như là chỗ dựa của hắn.


Nhóc nói lắp đã không cần hắn bảo kê nữa, nói không chừng bây giờ nhóc nói lắp còn có thể vung tay lên bảo vệ hắn.


Yến Hàng cười cười.


Sơ Nhất quay đầu liếc mắt nhìn hắn: "Cười cái gì?"


"Đoán xem." Yến Hàng nói.


"Em quá, đẹp trai hả?" Sơ Nhất nói.


"Vâng," Yến Hàng gật gật đầu, "Độ không biết xấu hổ của ngài tỉ lệ thuận với độ đẹp trai."


Sơ Nhất cười cười, xoa xoa mũi, tiếp tục nhìn nữ tiếp viên hàng không.


Chó đất rất cẩn thận, hết thảy hành khách trên chuyến bay này người nghe nghiêm túc nhất chính là cậu, thậm chí còn thò cổ nhìn lối thoát hiểm một cái.


Thái độ nghiêm túc và cẩn thận này nếu là của người khác có thể sẽ hơi ngớ ngẩn, nhưng vì là Sơ Nhất nên sẽ không khỏi khiến người ta cảm thấy thật đẹp trai.


"Nhìn em!"


Trong đầu Yến Hàng vẫn luôn vang lên câu nói này.


Nhìn em.


Yến Hàng nhắm mắt lại, trước mắt hiện ra gương mặt Sơ Nhất khi nói câu nói đó.


Sơ Nhất là một đứa trẻ tính nết rất tốt, rất ít khi Yến Hàng có thể nhìn thấy vẻ mặt cậu giống như hôm nay, khiến hắn trong nháy mắt nghĩ rằng Sơ Nhất đã không còn dáng vẻ Chó con nữa rồi.


Thậm chí lần đầu tiên hắn phát hiện, đường viền gương mặt Sơ Nhất cũng đã khác trước, không còn nhu hòa như bé con.


Mà đã có mấy phần ... lạnh lùng?


Một kẻ mù chữ như Yến Hàng tự nhiên không tìm được từ thích hợp để hình dung.


"Yến Hàng." Sơ Nhất vỗ vỗ tay hắn.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện