Mà trong tay của Hoắc Vân Hồng đang cầm một cuốn sách gõ vào đầu của Mộ Gia Hạo, Mộ Gia Hạo không hề nhúc nhích và mím lấy môi, vẻ mặt đang kìm nén cơn tức giận và vẫn đang tranh luận: “Là do họ đánh cháu trước!”
Đầu óc của Mộ Yến Lệ vào khoảnh khắc đó trở nên thẩn thờ, tại sao lại có người độc ác như vậy.
Cô vừa bước đến thì liền tóm lấy ly nước đặt ở trên bàn học và ném về phía Hoắc Vân Hồng.
Ly nước vừa đúng đánh trúng vào khuôn mặt của Hoắc Vân Hồng, bà ta bị đánh kêu lên một tiếng ai da, ly nước rơi xuống đất và theo tiếng vỡ ra.
Và Mộ Yến Lệ lúc này đã đến, cô nhấc chân lên và đá vào người phụ nữ mặc áo ngắn tay đang vây lấy ở trước mặt đứa bé rồi tức giận nói: “Các người đang làm gì đấy?” “Này, sao cô lại còn đánh người nữa hả?"
Một người đàn ông khác bước lên định ngăn lấy Mộ Yến Lệ, nhưng bị Dung Tư Thành tóm lấy và ném sang một bên.
Anh kìm lấy cơn tức giận và hỏi: “Sao nào? Trẻ con đánh nhau so chính là sức mạnh của người lớn sao?”
Người phụ nữ bị đá bò dậy nói: “Là các người ra tay đánh cô của tôi trước, bà ấy cũng lớn tuổi như thế rồi.
Dung Tư Thành mặt mày tối sầm: “Lẽ nào các người không phải mấy người lớn đang vây đánh một đứa trẻ sao?”
Hoắc Vân Hồng nói với vẻ mặt kiêu ngạo: “Chúng tôi đang dạy dỗ nó, vì cái người làm mẹ của nó đã không biết phải dạy dỗ như thế nào rồi thì chúng tôi không ngại giúp cô ta, còn cậu thì đang làm gì chứ?” “Vậy các người có lẽ cũng không ngại tôi giúp các người dạy dỗ đứa trẻ của các người nhỉ?” Dung Tư Thành sau khi nói xong thì đưa tay ra kéo lấy
Trần Uông Hưng ở bên cạnh và một tay xách thằng nhóc lên.
Chân của Trần Uông Hưng lơ lửng trên không, lập tức bị doạ đến phát khóc.
Dung Tư Thành mặt mày u ám, trừng mắt nhìn thẳng nhóc: "Khóc cái gì? Bây giờ thì khóc, vậy tại sao lúc bắt nạt người khác thì không khóc? Không biết đánh nhau thì phải một đấu một sao? Ỷ đông hiếp yếu thì là tài cán gì chứ?”
Hoắc Vân Hồng sửng sốt bèn tiến đến giựt lấy Trần Uông Hưng như phát điên vậy: “Cậu dựa vào gì mà giúp chúng tôi dạy dỗ?”
Dung Tư Thành vẫn luôn túm lấy quần áo của thắng nhóc mập, thoát khỏi sự kiềm chế của Hoắc Vân Hồng rồi đưa Trần Uông Hưng sang phía bên kia.
“Bà cũng phải hỏi cầu dựa vào cái gì sao?