Một Thai Ba Bảo: Papa Tổng Tài Siêu Mạnh Mẽ

Tiên sinh, anh cố nhịn đi


trước sau

Cô vốn họ Khương, sau khi đến thành phố Phàn, cô sửa thành Lam, gọi là Lam Hân.

” Phanh……”

Xe taxi phía trước truyền đến một âm thanh inh ỏi. Ngay sau đó, liền nghe thấy những âm thanh va chạm nhau mạnh mẽ.

Tài xế phanh lại khẩn cấp, thân thể Lam Hân không thể chống lại được sự va chạm này liền chúi về phía trước.

Lam Hân bị va chạm nhẹ chút, khiến cho đầu cô hơi choáng váng.

” Vị tiểu thư này, phía trước hình như xảy ra sự cố rồi, có vẻ như, không phanh lại được.”. Người lái xe nói.

Lam Hân thơ thẩn, nhìn thoáng qua hiện trường tai nạn, bây giờ là hơn 6 giờ sáng, xe trên đường cao tốc vẫn còn rất ít.

Lam Hân cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng mở cửa xuống xe.

“Ái, tiểu thư, cô vẫn chưa trả tiền ?” người lái xe trung niên chạy về phía Lam Hân hét to, như là không muốn dính phải nước bẩn vậy.

Lam Hân hơi nhíu mày, lấy tiền trả cho tài xế, cuối cùng, cũng không thèm quay đầu chạy tới chỗ xảy ra tai nạn.

Chiếc xe taxi mà cô ngồi ban nãy chạy rít qua thân cô.

Chiếc váy trắng của cô bị tốc lên, cô cũng chú ý tới, mà rút điện thoại ra nhanh chóng gọi điện cho cấp cứu.

Chiếc xe gặp phải sự cố là 1 chiếc xe phiên bản giới hạn đắt tiền, Lam Hân đi qua đó, đập cửa sổ.

” Tiên sinh, anh không sao chứ!”. Lam Hân nhìn qua ô cửa kính, nhìn thấy một người đàn ông đang nằm gục xuống phía tay lái, trên trán chảy máu, hệ thống an toàn bỗng dưng tự động bật ra.

“Tiên sinh, tiên sinh,…..”Lam Hân lại gọi thêm lần nữa, người đàn ông ở bên trong vẫn không có phản ứng gì.

Lam Hân dùng tay mở cửa xe, không ngờ tới cửa xe bị cô kéo ra rồi.

“Tiên sinh, anh không sao chứ?” Lam Hân nhìn thấy người đàn ông này vẫn còn có ý thức, máu trên trán chảy xuống.

” Tiên sinh, anh vẫn ổn chứ ?” Lam Hân nâng hắn dậy, nhìn thấy trán hắn vẫn còn chảy máu, máu chảy xuống hai bên má trắng hồng hào của

hắn, rơi xuống cả áo sơ mi.

Ánh mắt Lam Hân kinh ngạc, những giọt máu đỏ khiến người ta choáng váng,

Cô nhanh chóng lật túi ra, lấy khăn tay của mình ra, tay của Lam Hân gấp gáp, chiếc khăn tay có in dấu nữ nhân đoạt giải vẽ tranh, Lam Hân bất chấp, lau vết thương của người đàn ông này.

Bây giờ còn sớm, xe cộ trên đường cao tốc rất ít, chỉ có ngẫu nhiên vài xe, cũng nhanh chóng tạt qua.

Lam Hân trong lòng sốt ruột, hi vọng xe cấp cứu nhanh đến.

Cô vừa nghiêng người, cánh tay bỗng bị một bàn tay nắm chặt.

Lam Hân giật mình nhìn người đàn ông, sắc thái của người đàn ông này hiện lên vẻ đau đớn, mặt đầy máu, miệng mở ra, hình như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn không nói được gì.

” Tiên sinh, ngài cố nhịn 1 chút, xe cứu thương sắp đến rồi.”

Tay của Lam Hân đã nhuốm đầy máu, cô cau mày, đợi khoảng tầm 20 phút, mới thấy xe cứu thương đến.

Lúc nhân viên cứu hộ đang khiêng người đàn ông lên cáng, anh ta cứ cầm tay của cô không buông, Lam Hân nghĩ, có thể đi nhờ xe cứu hộ về thành phố, liền đi lên xe cứu thương.

Tại 1 bệnh viện của thành phố Giang, những chai thuốc khử trùng trong phòng bệnh, người đàn ông nằm trên giường, trán của anh ta đã được xử lí rồi, anh ta bị thương không quá nghiêm trọng, não bị chấn động nhẹ, tiêm thuốc là ổn.

Lam Hân lúc này mới cẩn thận nhìn dung nhan của người đàn ông này, làn da trắng nõn, lúc này đây sắc mặt có chút đau đớn, ngũ quan góc cạnh, lộ ra vẻ lạnh lùng, cặp lông mày đậm, chiếc mũi cao, đây đúng là một mỹ nam đích thực, thiên hạ hiếm có.

Nhưng gương mặt anh tuấn này, hình như cô đã gặp ở đâu đó rồi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện