Là do mắt anh mù rồi, nhưng phải làm sao đây?
Con người vĩnh viễn chỉ sau ki mất đi rồi, mới biết được người kia đối với bản thân quan trọng biết bao nhiêu.
"Là ta phải xin lỗi mẹ con, xin lỗi hai chị em con."Ngữ khí của Lục Dật Kha bỗng nhiên trở nên đau thương, có ý hối hận, hỗn loạn.
Nói thật đây là lần đầu tiên Lục Hạo Thành nghe thấy lời xin lỗi của ba, nhưng lời xin lỗi này đến muộn rồi, đối với anh không có một chút nào rung động.
Ánh mắt anh chớp động vài phát khiến cho người khác có chút đáng sợ, ngồi lên ghế sofa, tao nhã khoanh hai chân lại, giọng điệu không nhanh không chậm nói: "Muộn rồi, nhiều năm như vậy, ông chưa bao giờ nói xin lỗi, người mà ông mắc nợ là mẹ tôi, điều bây giờ tôi cần là tìm được mẹ trở về, mẹ tôi không quay về, không cho chúng ta biết tin tức của bà, điều này với phu nhân của ông không thoát khỏi liên can đâu
Có biết tại sao tôi phải ra ngoài lập nghiệp không? Nếu như tự tôi có thể trở nên mạnh mẽ, mẹ nhìn thấy được, tôi không cần phải sống sau lưng ông, có thể tự mình điều khiển được cuộc sống của mình, không có ai có thể uy hiếp chị của tôi, mẹ nhất định sẽ quay về."
Lục Dật Kha một lần nữa bị lời nói của anh làm cho kích động, ông cho rằng, anh ra ngoài lập nghiệp, là vì tính khí của anh, vì muốn chứng minh anh so với ông ngày càng mạnh hơn.
Hóa ra anh là vì Mộ Thanh.
"Ai!" Hơi thở của ông trở nên nặng nề.
Ánh mắt hơi rùng mình, trở nên uy nghiêm hơn.
Ông thản nhiên mở miệng, giọng nói có chút xa lạ, thanh âm như phát ra từ vực sâu thẳm,"Mấy năm nay, con cũng không có tin tức gì của mẹ con sao? Hình như bà ấy ở thành phố Phàn, chỉ là không biết đang ở chỗ nào?
Ta có cho người đi tìm, nhưng đáng tiếc là không tìm được."
Lục Hạo Thành nghe thấy, ánh mắt lóe lên, đôi mắt trong nhưng lạnh lùng dừng lại ở trên gương mặt của ba.
Toàn thân anh lo lắng, những kỉ niệm, tưởng niệm nhanh chóng quay lại khiến anh yên lặng một lúc lâu, mẹ ở thành phố Phàn sao?
Lục Hạo Thành đứng