Một Thai Hai Bảo : Mật Sủng Tiểu Manh Thê

Người Phục Vụ


trước sau

Trong một phòng của khách sạn, tiếng nước chảy tí tách.Cố Hoan mở mắt ra, phát hiện bản thân đang ở trong bồn tắm, trong bồn tắm đầy ắp nước lạnh.Cô mạnh mẽ ngồi dậy, bọt nước nổi lên, cửa phòng tắm bị người khác mở ra…“Tỉnh rồi? Tôi còn tưởng cô ngất luôn trong đó.” Bắc Minh Mặc mặc áo choàng tắm, trên người còn có chút mùi rượu.“Anh….Chúng ta…chúng ta…” Cố Hoan trừng mắt, không nói nên lời nhìn anh, tâm trạng kích động.Bắc Minh Mặc lấy một bộ áo choàng tắm vứt dưới chân Cố Hoan, “Dựa vào cô, tôi không thèm.”Ngữ khí vô cùng ngạo mạn, thái độ kinh thường.Cố Hoan tức giận giơ nắm đấm lên sau lưng anh, có điều, anh vẫn được xem là chính nhân quân tử, không hề…Lễ phục lúc mặc đến giờ không thể mặc được nữa, Cố Hoan thảm hại đi khỏi căn phòng đó, thì tình cờ gặp Lý Đỉnh Thành ở thang máy.Lý Đỉnh Thành tức giận nhìn cô, nhìn thấy dáng vẻ thảm hại đó của cô thì bắt đầu chửi mắng.“Cố Hoan! Ngay cả phục vụ một người đàn ông cô cũng không phục vụ tốt sao, phí công tôi cố ý đưa cô vào đây, đúng là phế vật.”Trước cơn tức giận của Lý Đỉnh Thành, cô đột nhiên hiểu ra vì sao hắn lại bảo cô đến đây.Bỗng nhiên, cả người cô lạnh toát, từ đầu đến chân.Cô cắn răng, trừng mắt lên nhìn Lý Đỉnh Thành, tay nắm thành nắm đấm.Hóa ra…Truyện do Nhóm Dịch Hạ Thiên đăng tải chính thức trên webtruyen chấm com . Mọi người truy cập đọc để ủng hộ dịch giả nhé !!!Cái gọi là xã giao, hóa ra là muốn cô trở thành nữ phục vụ cao cấp…“Lý Đỉnh Thành, tôi còn chưa tìm ông tính sổ, thì ông đã đến đây để cáo trạng.”“Tính sổ? Cố Hoan, tôi tính trăm phương ngàn kế, thông qua biết bao nhiêu người, mới có được cơ hội này, cô thì hay rồi, chỉ biết phá

hỏng việc.” Lý Đỉnh Thành chỉ tay vào mũi Cố Hoan mắng mỏ.“Nếu như không phải cô có chút sắc đẹp, lại còn nghe lời, lại có dáng vẻ thanh thoát bụi trần, thì tại sao tôi lại dùng cô? Chẳng nhẽ là vì nhìn trúng khả năng làm việc của cô sao?”‘Cố Hoan tức giận giơ tay lên, muốn tát Lý Đỉnh Thành một cái.“Sao vậy? Muốn đánh tôi? Cố Hoan, cô tự nhìn lại bản thân mình xem xem mình đang đứng ở đâu?” Lý Đỉnh Thành tức giận hất tay Cố Hoan.Cả người Cố Hoan theo đà đó ngã xuống đất.“Cố Hoan! Đừng cho rằng phá hỏng chuyện của tôi thì không phải chịu trách nhiệm. Ba cô còn đang ngồi trong tù hả? Đợi hôm nào tôi sẽ tìm mấy anh em an ủi ba cô một chút! Ồ, không biết sức khỏe của mẹ cô có chịu nổi đả kích này không?”Lý Đỉnh Thành đột nhiên cười đầy xấu xa khiến cho Cố Hoan rùng mình.Cô lắp bắp nói: “Ông, ông muốn làm gì, ông không được làm bậy.”“Sao vậy, sợ sao?”Lý Đỉnh Thành cười đầy ngạo mạn, “Chút bản lĩnh nhỏ bé của Cố gia căn bản không làm khó được tôi! Cố Hoan, cô nghe cho rõ, trừ khi cô lấy được hạng mục từ tay của chủ tịch Bắc Minh, bằng không, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô. Tôi sẽ cho cả Cố gia chết cùng cô.”Nói xong, hắn hung dữ nhổ nước bọt xuống đất.Trong lúc Cố Hoan thất thần rời khỏi khách sạn thì nhận được điện thoại của nhà cô gọi tới, Vu Phân hoảng hốt nói trong điện thoại: “Hoan Hoan, không thấy Dương Dương đâu cả! Lúc nãy mẹ xuống lầu đổ rác, về nhà thì phát hiện không thấy Dương Dương đâu hết.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện