Thẩm Dịch An ngồi ở trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, bàn tay siết chặt lộ ra khớp xương.
"Bác sĩ vào giờ này chắc đang ăn cơm rồi? Chúng ta đến vào giờ nghỉ trưa cũng được sao?"
"Buổi sáng tôi tình cờ gặp bác sĩ, thầy ấy nói buổi trưa có thể đến gặp thầy."
Âm thanh hai nam sinh nói chuyện với nhau vọng vào cửa sổ đang mở, hai mắt đang nhắm nghiền của Thẩm Dịch An nhẹ nhàng chuyển động, bỗng nhiên mở to mắt, khung cảnh kiều diễm trước mắt biến mất hoàn toàn.
Cô gái nhỏ vẫn còn đang yên lặng nằm ở trên giường, thân hình nho nhỏ cuộn tròn, tư thế nằm nghiêng cũng không thay đổi quá nhiều...
Thẩm Dịch An nắm chặt bàn tay, bởi vì dùng quá nhiều sức liền phát ra tiếng vang, giống như anh đang đi vào vực sâu phía trước, nếu không chú ý sẽ ngã xuống.
Loại cảm giác này khiến anh có bản năng muốn tránh đi, thoát khỏi nguy hiểm là bản năng của sinh vật sống.
Thẩm Dịch An xoay người đi tới chỗ máy lọc nước, rót một ly cốc nước lạnh uống xong, cảnh tượng trong đầu vẫn không thể nào xua đi được.
Hai nam sinh không nhìn thấy bác sĩ, ánh mắt nhìn đến một người mặc đồng phục nam sinh đang uống nước, "Bạn học, cậu có biết bác....."
"A."
Bên trong truyền đến giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng: "Đau."
Thẩm Dịch An phản xạ có điều kiện đi tới, cô gái nhỏ vừa rồi còn nằm ở trên giường, giờ phút này đã ngã ngồi trên mặc đất, băng gạc vừa được băng bó lại hở ra.
Nghiêm Thấm ngồi dưới đất, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn anh, có chút buồn bã: "Em còn tưởng anh đi rồi."
Thẩm Dịch An nâng cô dậy từ dưới mặt đất lên, không nói một lời tháo băng gạc trên bắp chân cô, cầm hòm thuốc thay mới cho cô.
"A—" Anh dùng bông chấm nhẹ vết thương, cô hít vào một hơi.
Hai nam sinh bước vào phòng y tế nhìn nam sinh quỳ gối nắm bắp chân nữ sinh xử lý vết thương, không hẹn mà cùng mở to hai mắt nhìn, chàng trai hàng tuần đứng trên bục chủ trì, chẳng ai là không biết anh là ai.
Mà Nghiêm Thấm hôm nay cũng coi như hoàn toàn nổi tiếng, hai người đây là....!Đam Mỹ H Văn
Nhưng Nghiêm Thấm không phải là bạn gái của Quý Hậu hay sao?
"Bạn học Thẩm, cậu biết bác sĩ ở đâu không?" Thấy Thẩm Dịch An và Nghiêm Thấm làm như không để ý đến nơi này còn có hai người đang đứng, một nam sinh mạnh dạn lên tiếng.
Nghiêm Thấm ngẩng đầu nghi hoặc nhìn bọn họ.
Hai nam sinh đối diện với ánh mắt của cô: Thật xinh đẹp.
Khuôn mặt nho nhỏ, đôi mắt to to, cái mũi đáng yêu, đôi môi hồng, làn da trắng nõn, nhìn như búp bê Tây Dương trong sáng trong tủ kính.
Khó trách, khó trách ngay cả nam thần nổi tiếng lạnh lùng trong trường cũng quỳ gối dưới cô.
"Kho chứa đồ phía sau." Trong lúc bọn họ đang ngây người, Thẩm Dịch An lãnh đạm lên tiếng.
Hai nam sinh khó khăn lắm mới lấy lại được tin thần: "Cảm, cảm ơn."
Nói xong, một người đụng phải cánh tay người