"Con rể là..."Lạc Thần Hi ngay lập tức nghẹn họng."Con rể là anh trai hay chơi đùa với em đấy."Suy nghĩ hồi lâu, cô mới miễn cưỡng nghĩ ra một cái đáp án tương đối antoàn.Ánh mắt của bé con sáng lên, vui vẻ nói: "Vậy Đường Đường có thậtnhiều con rể nha! Có anh Thiếu Niên nè, anh Nghiêm, anh Kỳ, còncó…""Khụ khụ khụ... Dừng dừng dừng lại! Đường Đường, làm sao em lại cónhiều anh trai nhỏ như vậy được chứ?"Bé con nghiêng cái đầu nhỏ, cắn ngón tay, vô cùng vô tội nháy đôi mắtto tròn long lanh, "Bọn họ đều rất đẹp trai mà đúng không?"Dừng một chút, bé lại bổ sung: "Chỉ là, anh Thiếu Hiên là ưa nhìn nhất!"Lạc Thần Hi che mặt.Không biết vì sao bé con nhà nàng lại thích sắc đẹp đến vậy chứ?Đây rốt cuộc là di truyền từ ai vậy chứ? Di truyền từ ai!Mục Diệc Thần không như người như vậy mà?"Khụ khụ, nói chung... Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta về nhàđi."Lạc Thần Hi chỉ lo bản thân không cẩn thận dạy hư Đường Đường, sẽ bịmột số người của bé con chê trách mà thôi.Nhanh chóng ngắt ngang cuộc trò chuyện, ôm Đường Đường xuyên ngồivào trong xe....Mục gia biệt thự."Chuông nhỏ giọt... Nhỏ linh tinh..."Chuông điện thoại lanh lảnh vang lên.Lão quản gia chỉ huy chuẩn bị bữa tối dừng động tác trên tay, đi đếnnhận điện thoại."Đây là Mục gia, xin hỏi ngài là ai vậy ạ?"Đầu bên kia của điện thoại im lặng một lúc.Lão quản gia còn tưởng ai gọi nhầm rồi, đang chuẩn bị cúp máy, thì âmthanh vang lên: "Tôi không ở nhà mấy ngày thôi, trong nhà vẫn tốt chứ?""A. Đại... Đại thiếu gia?!"Lão quản gia kinh hãi, suýt nữa đem trong tay điện thoại vớt xuống đất.Đại thiếu gia làm sao lại đột nhiên gọi điện thoại về chứ? Còn hỏi tìnhhình trong nhà nữa?Trước đây, Mục Diệc Thần ở nước ngoài khảo sát liên tục mấy tháng,còn chưa bao giờ gọi về nữa mà.Bây giờ, mới đi không đến mười ngày, lại gọi điện thoại về.Lẽ nào là đối với quản gia ông không hài lòng hay sao?Lão quản gia cả người rùng mình, nơm nớp lo sợ trả lời: "Đại thiếu giayên tâm, lão Trần ta làm việc luôn luôn đáng tin mà, trong nhà đều rấttốt, mỗi một góc đều được quét tước được sạch sẽ, phòng dưới đất cấtrượu đỏ cũng đều dựa