Vương Tử Văn nghe được hai chữ Lương Sảng liền phiền lòng, nói chắc như đinh đóng cột, "Sao thế được, bây giờ cậu ta chính là đại danh nhân đó, anh của anh có dữ đến đâu cũng đâu thể đánh ngất cậu ta như thế được, đúng không?
Mao Tiểu Vũ vẫn không yên tâm, nhưng mà Vương Tử Văn đang ở trước mặt, mình quan tâm tình địch của hắn thái quá như vậy không được tốt cho lắm, vì thế rối rắm một hồi, nói, "Hay là......!em gọi điện cho cậu ấy xác nhận thử xem?"
Vương Tử Văn có chút buồn bực, ôm cánh tay à một tiếng.
Mao Tiểu Vũ nhìn hắn, lại nhìn cánh cửa trước mặt, cảm thấy Vương Tử Văn không vui, trong lòng càng thêm hỗn loạn.
Có điều......!cũng có thể là do cậu nghĩ nhiều thôi.
Lương Sảng cường tráng như thế, hồi trước đi học cũng từng đánh nhau với người ta, một chọi được với ba cơ mà, hẳn không đến mức......!không đến mức bị người ta đè ra làm đâu nhỉ?
Cứ do do dự dự như vậy, đã bị Vương Tử Văn kéo xuống lầu, Mao Tiểu Vũ nắm điện thoại nửa ngày, rốt cuộc vẫn từ bỏ.
Trong lòng cậu cảm thấy khả năng này không lớn, cũng không muốn chọc Vương Tử Văn không vui, nghĩ nghĩ liền thôi.
Chờ hai người về tới nhà, tự nhiên lại là một trận mưa rền sóng dữ, đợi chiến cuộc kết thúc, cả người Mao Tiểu Vũ không còn chút sức lực nào, mềm oặt dựa vào lồng ngực Vương Tử Văn mơ màng sắp ngủ.
Vương Tử Văn xoa xoa phần bụng hơi hơi phồng lên của cậu, đùa, "Đây là do bị anh bắn nhiều quá à? Căng hết lên rồi nè."
Mao Tiểu Vũ mệt mỏi nhấc tay đặt lên trên tay hắn, mềm mại vâng một tiếng.
Vương Tử Văn ấn nhẹ bụng cậu xuống, quả nhiên trông thấy giữa hai chân cậu chảy ra một dòng chất lỏng trắng đục, hắn bật cười ha ha, còn cố tình huýt sáo một cái, "Ui da, tổn thọ rồi, sao lại phun sữa thế này."
Mao Tiểu Vũ, "......"
Vương Tử Văn lật người dậy, chọt chọt núm vú cậu, nói, "Bé bò sữa, kêu moo~ một tiếng nghe xem nào ~"
Mao Tiểu Vũ tức đến thở hổn hển lườm hắn, "Anh đủ rồi đó, xuống đi, em không còn sức nữa đâu......"
Vương Tử Văn mới không để ý tới cậu, lại vất vả cần cù bơm thêm sữa nhân tạo vào, đợi sướng xong rồi mới ôm người xuống giường, hắc hắc cười nói, "Đi vắt sữa thôi."
Toàn bộ quá trình Mao Tiểu Vũ đều mơ mơ màng màng, quả thật bị làm đến không còn chút sức lực nào, cả người mềm như bông mặc hắn lăn lộn.
Đợi tắm rửa sạch sẽ được ôm về giường, Vương Tử Văn xoa xoa phần bụng đã xẹp xuống của cậu, tiếc nuối nói, "Lại phẳng rồi, haizz, bao nhiêu con cháu lại bị chính tay anh hủy diệt thế này, thiệt là đau lòng quớ đi."
Mao Tiểu Vũ chẳng còn sức mà đá hắn nữa, chỉ có thể nhắm mắt, hữu khí vô lực nói, "Được rồi, mai còn phải đi đón Văn Văn về nhà nữa đó, mau ngủ đi."
Vương Tử Văn giả bộ khóc lóc thêm một lát, tay vẫn xoa xoa bụng nhỏ của cậu, đột nhiên hỏi, "Mao Mao, mang thai vất vả lắm đúng không?"
Mao Tiểu Vũ hơi chút thanh tỉnh, ngẩng đầu nhìn hắn, lại rúc sâu thêm vào lồng ngực hắn, "Cũng không đến nỗi."
Vương Tử Văn chầm chậm thu lại nụ cười, nhìn thân thể nhỏ gầy trong lồng ngực, cảm thấy không thể tin nổi.
Một nhóc con nhỏ gầy, hắn vòng tay cũng có thể ôm gọn, bụng lại bằng phẳng như thế này, sao có thể sinh một đứa nhỏ ra được nhỉ?
Vương Tử Văn nhịn không được xoa xoa hoa huy*t bị mình dày vò cả buổi, cảm thấy mở lớn như vậy đã là cực hạn rồi, đứa nhỏ sao có thể chui ra được từ đây vậy? Hắn chỉ mới nghĩ thôi đã cảm thấy đau rồi, không khỏi càng ôm chặt người trong ngực hơn, hôn hôn môi cậu, "Xin lỗi em, để em một mình gánh vác lâu như vậy."
Mao Tiểu Vũ mơ hồ đoán được hắn đang nghĩ gì, có hơi đau lòng, gắng sức nâng cánh tay lên, ôm lấy cổ Vương Tử Văn, hôn một cái lên môi hắn, "Thật ra, cũng không vất vả lắm đâu."
"......Thật chứ?"
"Uhm, kỳ thực rất vui vẻ." Mao Tiểu Vũ nhắm mắt lại, trán kề trên mặt Vương Tử Văn, cười nói, "Anh không thấy đấy thôi, con bé lớn dần từng chút một trong bụng, còn biết động, biết đá nữa, đáng yêu lắm đó."
Vương Tử Văn không biết những thứ này, cảm thấy mình bỏ lỡ mất quả thật là tội ác không thể tha thứ, trầm mặc một lát, nói, "Hay là......chúng ta sinh thêm một đứa nữa đi?"
Mao Tiểu Vũ hoảng sợ, lập tức tỉnh táo lại, "Anh đừng đùa, Văn Văn mà thấy em mang thai phải sợ thế nào chứ."
Vương Tử Văn cũng chỉ buột miệng nói thôi, hắn cũng không nỡ để Mao Tiểu Vũ chịu khổ lần nữa, thở dài nói, "Chỉ là.....aizz, bỏ lỡ mất khoảng thời gian đó của em, anh cảm thấy thực đáng tiếc."
Mao Tiểu Vũ cười cười, cọ cọ mũi hắn, "Không đáng tiếc đâu, lúc đó em xấu lắm, bụng lớn chừng này nè, người cũng mập nữa, anh mà thấy nhất định sẽ không thích cho coi."
"Ai bảo? Em có thành bộ dạng gì anh cũng thích hết, có phải chưa từng thấy em béo đâu." Vương Tử Văn nắn nắn bụng cậu, nói, "Nếu như có thêm đứa nữa, anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt, để em hưởng thụ cảm giác khi mang thai được cưng chiều, anh sẽ cưng chiều em đến trắng trẻo mập mạp, để em mỗi ngày đều trôi qua trong vui vẻ."
Mao Tiểu Vũ mím môi, không biết có phải mình quá mau nước mắt không, thế mà lại có hơi muốn khóc rồi.
Cậu hít hít mấy hơi, chôn mặt bên cổ hắn, cười nói, "Anh đã cưng chiều em lắm rồi, em đã rất thỏa mãn rồi."
Vương Tử Văn không nói thêm gì nữa, chỉ ôm nhóc con trong ngực khẽ lay động, nở nụ cười bất đắc dĩ lại dịu dàng.
Hôm sau tỉnh dậy, vừa mở mắt Mao Tiểu Vũ đã trông thấy Vương Tử Văn nửa dựa vào đầu giường, một tay lướt di động xem tin tức, tay kia ôm lấy mình.
Cậu vươn tay chọt chọt cơ ngực Vương Tử Văn, cười với hắn, "Buổi sáng tốt lành."
Vương Tử Văn thấy cậu đã tỉnh, ném di động chui vào chăn, thò đầu lại gần trộm một cái hôn, "Buổi sáng tốt lành, muốn ăn gì, để anh đi nấu?"
Mao Tiểu Vũ nhìn hắn, đột nhiên nói, "Hôm nay em có nửa ngày nghỉ phép, chiều mới phải đi làm."
Vương Tử Văn gật gật đầu, "Vậy anh nghỉ cùng em, chiều mới đến công ty."
Mao Tiểu Vũ không hề lo hắn bị sếp mắng, sếp hắn cũng là ba hắn luôn mà, mắng sao được, vì thế nói, "Lát nữa anh đi chợ với em được không? Em muốn mua ít đồ."
"Được, muốn mua gì?"
Mao Tiểu Vũ chớp chớp mắt, thần bí nói, "Không nói cho anh biết, anh cứ theo em là được."
Vương Tử Văn cảm thấy bộ dạng này của cậu đáng yêu cực kỳ, nhịn không được bóp bóp chóp mũi cậu, cười nói, "Được, em có dẫn anh lên Sao Hỏa anh cũng đi."
Mao Tiểu Vũ đốp lại, "Anh còn không phải tới từ Sao Hỏa à?"
Vương Tử Văn bật cười, niết niết mặt cậu, "Ai bảo, anh tới từ Sao Chổi Halley nha."
......Ồ, cũng tự hiểu lấy mình đấy chứ.
Vì thế cùng một tên sao chổi nào đó dùng bữa sáng xong, hai người liền vui vẻ nắm tay đi dạo chợ.
Mao Tiểu Vũ ghé vào hàng thảo dược mua một đống thứ kỳ kỳ quái quái, sau đó kéo tay Vương Tử Văn, thắng lợi trở về.
Vương Tử Văn nhìn cậu bận bịu trong bếp, tò mò hỏi, "Em đang làm gì thế?"
Mao Tiểu Vũ cười nói, "Anh cứ ngồi chờ đi, sẽ xong ngay thôi."
Vì thế Vương Tử Văn liền ngoan ngoãn ngồi chờ, chán quá liền thuận tiện lướt xem tin tức trong giới, vừa vặn trông thấy Đỗ Ninh Tu lại bỏ vốn lớn đầu tư một gameshow mới nào đó, không khỏi lắc đầu cảm thán, y thật sự là hao hết tâm tư vì cái cậu Đàm Kiêu không biết cố gắng kia.
Nghĩ như vậy, liền thuận miệng hỏi một câu, "Mao Mao, em là bạn học với Đỗ Ninh Tu đúng không? Có biết gì về cậu ta không?"
Mao Tiểu Vũ còn đang vần vò thứ gì đó trong nồi, vừa làm vừa nói, "Không biết nhiều lắm, ngoại trừ lúc học cậu ấy không ở trường mấy, cũng rất ít tham gia tiết tự học buổi tối, nên không có nhiều cơ hội giao lưu."
Vương Tử Văn cảm thấy mới lạ, hỏi, "Còn có kiểu học sinh như vậy nữa à? Giáo viên cũng để mặc cậu ta hả?"
Mao Tiểu Vũ rửa sạch mấy thứ trong tay, đáp, "Thành tích của cậu ấy rất tốt, nên các giáo viên cũng khá ưu ái cậu ấy, còn về phần không tham gia tiết tự học......cũng là có nguyên nhân."
Mao Tiểu Vũ kể sơ lược về thân thế của Đỗ Ninh Tu, Vương Tử Văn nghe mà kinh ngạc không thôi, thầm nghĩ cái người cả ngày mặt lạnh như băng, không khác gì mấy tên mắc hội chứng mặt than, không ngờ lại có quá khứ thảm thiết như thế, liền nói, "Một người không có chút bối cảnh nào như cậu ta, có thể tự mình phát triển được như bây giờ, đúng là không thể tưởng tượng nổi."
Mao Tiểu Vũ nói, "Từ khi còn nhỏ cậu ấy đã rất lợi hại rồi, thế nên mấy đứa học sinh hư kia mới càng không vừa mắt cậu ấy, luôn tìm cơ hội đánh cậu ấy đến máu me đầm đìa, cậu ấy không tới trường cũng tốt, đỡ bị một đám vây lại đánh hội đồng."
Hai người lại nói chuyện phiếm thêm một lát, về Đỗ Ninh Tu, rồi về cái người y bao dưỡng kia, rất nhanh đã trôi qua một tiếng.
Mao Tiểu Vũ rốt cuộc cũng làm xong, cầm cốc nước đi tới, vui vẻ nói, "Nè, anh nếm thử xem có đúng là hương vị này không?"
Vương Tử Văn mới vừa rồi còn đang nói đùa, cúi đầu trông thấy thứ trong cốc, đột nhiên sửng sốt, con ngươi cũng run lên.
Mao Tiểu Vũ cười cười, nhét cốc nước vào tay hắn, nói, "Anh mau uống đi, em nghiên cứu bốn – năm năm trời đó, hương vị hẳn là không khác nhiều lắm."
Hầu kết Vương Tử Văn lên lên xuống xuống, gắng gượng nở một nụ cười, ghé miệng cốc lại gần yên lặng nhấp một ngụm.
Hắn không biết nên hình dung tâm tình của mình lúc này thế nào, hình như có chút muốn khóc, rõ ràng hương vị gần như giống hệt trong trí nhớ, thế nhưng nghĩ đến những gì người này làm, lại đau lòng, chua xót đến muốn ôm cậu khóc lớn một trận.
Mao Tiểu Vũ vẫn đang híp mắt cười, nói, "Nước ô mai quán đó rất khó làm, sau khi thử nghiệm nhiều lần, em mới phát hiện cần thêm một ít hương thảo mới tạo ra được mùi thơm như thế, liều lượng cũng phải cân nhắc khá lâu mới ra được, anh xem, có phải không khác hương vị năm đó là mấy không?"
Vương Tử Văn yên lặng uống hai ngụm, dùng cốc che mắt, nghẹn ngào nói, "Sao lại nghiên cứu cái này, có phải vì nhớ anh không?"
Mao Tiểu Vũ mím môi, có chút ngượng ngùng, "Thật ra......!là do lúc mang thai em rất thích ăn đồ chua, nhớ đến trước kia anh thích uống món này, liền mày mò nghiên cứu.
Năm đó em còn tưởng mình mang thai con trai cơ, kết quả kiểm tra lại ra là con gái, thế mà người ta cứ nói con trai thích chua con gái thích cay chứ, gạt người." Mao Tiểu Vũ cũng cầm cốc lên uống một ngụm, cười nói, "Em nói anh biết nhé, Văn Văn cũng thích uống món này lắm đấy, hai người quả không hổ là cha con, khẩu vị rất giống nhau."
Vương Tử Văn rốt cuộc không nhịn được nữa, đặt cốc nước sang một bên, túm lấy cằm cậu bắt đầu gặm cắn điên cuồng.
Mao Tiểu Vũ mở to mắt, cái tên này, đang nói chuyện bình thường sao lại động dục rồi, cậu thử đẩy hai cái vẫn không đẩy ra được, đành mặc hắn nổi điên.
Rõ ràng chỉ là một cốc nước ô mai thôi, lại giống như liều thuốc kích tình cực mạnh vậy, đầy đầu Vương Tử Văn đều là suy nghĩ làm Mao Tiểu Vũ lớn bụng, càng tưởng tượng bộ dáng cậu vừa nhung nhớ mình vừa thử pha chế nguyên liệu, trong lòng hắn lại càng chua xót, cũng càng ngọt ngào, cảm giác này không thể diễn tả thành lời, chỉ cảm thấy cả trái tim như bị người này nắm trong lòng bàn tay, vĩnh viễn không còn thuộc về mình nữa rồi.
Mãi cho đến khi mặt trời lên cao, cỗ xúc động kia mới nguôi dần, Mao Tiểu Vũ hối hận muốn chết, rõ ràng làm đồ uống lạnh để hạ nhiệt mà, sao tự nhiên lại thành châm lửa thế này? Uất ức ghê ấy.
Đợi đến khi mũ áo chỉnh tề ra khỏi nhà, chân Mao Tiểu Vũ đã mềm nhũn cả, cậu oán giận suốt một đường, Vương Tử Văn thì ngồi bên cạnh cười ha hả lắng nghe.
"Lát nữa em phải gặp Đoàn tổng đó, cả người nhiễm mùi thế này, ngượng chết mất."
"Mùi gì cơ? Mùi dâm á?"
"......Miệng anh không tiện thì không chịu được à?"
Vương Tử Văn bật cười ha ha, vừa nhìn đường vừa bóp bóp mặt Mao Tiểu Vũ, nói, "Không sao, vừa lúc để cho cả công ty em biết, em là hoa đã có chủ."
Mao Tiểu Vũ buồn bực thở dài, cũng chẳng có cách nào, bên dưới vẫn còn đang nóng rát này, vất vả lắm mới lết được xuống xe để vào công ty đó.
Vương Tử Văn chờ bóng dáng Mao Tiểu Vũ biến mất sau cửa lớn công ty mới lái xe rời đi.
Di động đã có tới mười mấy cuộc gọi nhỡ, nhưng đều không phải là chuyện quan trọng gì, hắn không muốn để người khác quầy rầy thế giới hai người của bọn họ, thế nên không nhận một cuộc nào.
Bây giờ rốt cuộc chỉ còn lại một mình, mới lần lượt gọi lại cho từng người một, đến số điện thoại cuối cùng, hắn không vui cau mày, lạnh mặt nhấn gọi.
Bên kia chỉ vừa đổ chuông đã bắt máy, giọng điệu vẫn tràn đầy nhiệt tình giả dối cùng lấy lòng như quá khứ, "Alo, anh Tử Văn."
Vương Tử Văn lạnh lùng ừ một tiếng.
Người ở đầu dây bên kia khẽ cười, nói, "Ngày mai là sinh nhật dì đúng không? Tối mai em qua nhà anh chúc mừng nhé."
Trước kia bởi vì quan hệ của trưởng bối hai nhà, nên Vương Tử Văn mới còn chút khách khí với cô ta, cho dù cô ta dùng mấy thứ thủ đoạn hạ đẳng đó lừa gạt hắn, hắn cũng nhịn.
Nhưng bây giờ đã khác, sau khi biết những chuyện dơ bẩn cô ta làm sau lưng mình, hắn chỉ cảm thấy người này hèn hạ không chịu được, căn bản không muốn nói thêm câu nào với cô ta nữa, gặp mặt lại càng không muốn, vì thế không chút khách khí nói, "Mẹ tôi sinh nhật thì liên quan gì đến cô? Gia đình tôi tụ họp, cũng không tới lượt cô tham gia."
Người ở đầu dây bên kia hình như hơi sửng sốt, có vẻ không ngờ đến thái độ xấc xược này của hắn, nửa ngày sau mới lên tiếng, "Nói gì thì......em cũng suýt trở thành con dâu của dì mà, trước kia mỗi năm đều cùng......"
Vương Tử Văn dứt khoát đỗ xe vào vệ đường, nói, "Con dâu? Cái danh xưng này từ đâu ra, chắc cô rõ hơn tôi nhỉ, cô còn không biết xấu hổ mà nhắc đến à?"
Bên kia tức khắc im miệng, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Vương Tử Văn lạnh lùng nói tiếp, "Diêu Lam, tôi đã không còn quan hệ gì với cô từ lâu rồi.
Ba tôi với ba cô là bạn tốt của nhau, tôi cũng không muốn xé rách mặt làm gì, về sau nước sông không phạm nước giếng, cô đừng tới làm phiền tôi nữa."
Người ở đầu dây bên kia hình như nghiến răng, rốt cuộc không giả vờ nữa, cũng cười lạnh nói, "Không còn quan hệ gì? Vương Tử Văn, anh cũng vô tình quá rồi đấy, cho dù lúc trước tôi không mang thai đi nữa, thì anh cũng ngủ với tôi rồi mà.
Chỉ không mang thai thôi, nhưng lên giường rồi anh cũng không cần chịu trách nhiệm hả?"
Vương Tử Văn tức quá bật cười, trào phúng, "Lên giường? Hai chúng ta lên giường với nhau khi nào?"
Người ở đầu dây bên kia thoáng khựng lại, như là chưa kịp phản ứng, lát sau mới nói, "Không phải anh quên rồi chứ?"
Vương