Muốn Em Là Của Riêng Anh

45: Giúp Bạn Gái Làm Bài Tập Về Nhà


trước sau


Lối đi hai bên trường xanh mướt cây cỏ, nhiều giọt nước theo đầu cành rơi xuống thành vũng nhỏ trên mặt đất.
Hai người tiếp tục cãi nhau ầm ĩ, trên đường lục tục gặp không ít người, nữ có nam có, tất cả đều theo hướng họ mà nhìn lại.
Có khá nhiều người biết Tần Yên, khi đi ngang qua đều gật đầu chào hỏi.
Lúc này, có một nam sinh chạy từ sân bóng rổ đi tới, trên vai còn khoác một chiếc khăn mặt, vừa chạy tới vừa gọi cô: " Tần Yên, sao em lại ở đây?".
Vừa thấy là một nam sinh.
Ánh mắt Cận Nam Dã hơi lạnh, hắn vươn tay đặt lên vai Tần Yên, áp vào người cô, như muốn dán cả người mình vào người cô.
Tần Yên yên lặng nhìn nam sinh.
Nam sinh liếc nhìn Cận Nam Dã, lại thấy hắn nắm bả vai của Tần Yên.
Như là chưa nhìn thấy quần áo đôi hai người đang mặc, anh ta nhanh chóng nói: "Anh là anh trai của Tần Yên, xin chào anh trai, tôi là người theo đuổi Tần Yên, tôi tên là Lý Đống Bồi."
"..."
Khóe môi của Cận Nam Dã khẽ giật.
Tần Yên sửng sốt không nói nên lời, không khỏi nói: "Lý Đống Bồi, anh ấy là..."
Cận Nam Dã: "Tôi có quan hệ như vậy với bạn gái của mình từ khi nào vậy?"
"..."
Một câu nói của hắn.
Trực tiếp giết chết nam sinh đứng trước mặt hắn.
Lý Đống Bồi là sinh viên tốt nghiệp năm thứ hai cùng trường đại học với cô, và đã theo đuổi Tần Yên trong suốt hai năm.
Còn là kiểu cạn tào ráo máng.
Trong hai năm qua, anh ta đến nhà ăn giao hoa, đặt nến ở tầng dưới hát tình ca, thậm chí còn tỏ tình bằng tên thật trên confessions của trường.
Những cách mà người ta bảo rằng rất lãng mạn, anh ta đều đã thử qua.
Khiến cho toàn trường đều biết hai người họ.
Thậm chí, Ôn Tâm còn nói rằng anh ta là người nổi tiếng nhất trong số rất nhiều người cầu hôn Tần Yên.
Nhưng Tần Yên không có cảm tình với Lý Đống Bồi, cũng không có bất kỳ dao động nào với cái gọi là "lãng mạn" của anh ta.
Sở dĩ theo đuổi lâu như vậy, ngay cả WeChat của Tần Yên cũng chưa được thêm vào.
Nghe những lời của Cận Nam Dã, Lý Đống Bồi rõ ràng là choáng váng.
Anh ta nhìn Tần Yên với vẻ không tin, "Không phải luôn có bạn trai sao?"
Cận Nam Dã đưa tay ôm Tần Yên, hất càm một cái, "Niên đệ, tôi và Tần Yên ở chung với nhau một thời gian, hẳn là chưa kịp thông báo cho cậu".
Lý Đống Bồi: "..."
"Tuy nhiên, chúng tôi đã thông báo cho bạn bè và người quen của Tần Yên, nhưng dường như cậu không có tên trong danh sách này."
"..."
Tần Yên quay đầu nhìn nơi khác, có chút dở khóc dở cười.
Lúc trước ở hội nghị, lần đầu nghe Cận Nam Dã nói có chút kỳ quái, đã cảm thấy công lực của hắn rất đỗi mạnh mẽ.
Hiện tại đang đối mặt với tình địch của mình, thật đúng là...
Thấy Lý Đống Bồi đang sững sờ, Cận Nam Dã lấy trong ví ra một tấm danh thiếp vàng.
"Giới thiệu." Hắn nói, "Tôi là người sáng lập Nam Tấu Cố Vấn, công ty săn đầu người hàng đầu ở Trung Quốc, là doanh nhân được Đại học Nam Tần, và là bạn trai của Tần Yên đặc biệt mời tới".
Hắn cười, "Và là học trưởng của cậu".
"..."
Lý Đống Bồi không tiếp, Cận Nam Dã cũng lấy danh thiếp đi.

......
Chợt nhìn thấy tình địch, lại còn là sinh viên cùng cấp với Tần Yên.
Cận Nam Dã rốt cuộc cũng có chút lo lắng.
Nam nhân ngồi trong xe, đợi Tần Yên đi lấy thứ gì đó từ ký túc xá.
Chán đến chết.
Hắn suy nghĩ cái gì đó, lấy điện thoại di động ra, tìm kiếm trang tỏ tình ẩn danh của Đại học Nam Tầm.
Trang tỏ tình ẩn danh này được chia thành hai phần dành cho nam và nữ.

Nam sinh sẽ vào trang của nữ sinh để lại lời nhắn, và ngược lại.
Cận Nam Dã nhấp vào phần "Confession Girls".
Trang tỏ tình ẩn danh này được cập nhật theo thời gian thực, các tin nhắn mới sẽ hiện lên mỗi phút mỗi giây.
——Tần Yên, mỗi tấc da trên người em đều rất đẹp, từng cọng tóc đều quyến rũ.

Em là người ở trong mộng của anh, cũng là lạc thần mà anh hãy nghĩ đến.

(3 phút trước)
——Tôi sẽ nói với Tần Yên mỗi ngày, những ngày không gặp cũng rất nhớ cô ấy.

(2 phút trước)
——Cô ấy là chim sẻ cầu vồng trên bầu trời, và cũng là người trong mộng trong trái tim tôi.

(20 giây trước)
—— Tôi rất muốn nhìn thấy Tần Yên ah ah ah, làm sao có thể tình cờ gặp được nữ thần đây? (12 giây trước)
......
Cận Nam Dã cau mày, miệng văng ra chữ tục.
Tại sao nam sinh bây giờ lại nói chuyện sến súa đến ghê tởm như vậy?
Cái gì mà "từng tấc da", cái gì mà "từng sợi", cái từ ngữ gì vậy trời?
Hắn định qua ghế sau ngồi thì cửa sổ ở ngoài có người gõ.
Tần Yên chỉ vào ghế sau.
Cận Nam Dã mở cửa ghế sau, nhìn cô đang ôm một chiếc gối màu hồng trên tay.
Cô đặt gối lên băng ghế sau, lấy tay vỗ về, "Mang mày về nhà thôi".
Nghe từ "nhà".
Khóe môi Cận Nam Dã hơi cong, hắn cảm thấy dễ chịu hơn, "Về nhà đi."
Trên đường đi, Cận Nam Dã không thể không hỏi, "Mối quan hệ của em và nam sinh là như thế nào?".
Tần Yên thản nhiên nói: "Em không có kết bạn với tên đó trên WeChat".
Hắn gật đầu, "Thôi, đừng thêm vào."
"Nhưng anh ta thường chạy đến tòa nhà dạy học để chặn em."
"..."

Đi ngang qua gờ giảm tốc trên mặt đất, Cận Nam Dã nhanh chóng giảm tốc độ của xe lại.
Chiếc xe bị sốc lên.
Tần Yên nói thêm: "Em mặc kệ tên đó".
Cận Nam Dã ấn nắm đấm lên khóe môi, vẻ mặt u ám không rõ, "Hắn chặn em?".
"Ừ.

Trước đây, anh ta làm một trái tim trong ký túc xá, sau đó ngồi trong đó và hát những bản tình ca, hát xong anh ta gọi tên em, để cả trường đều biết."
Tần Yên kéo quần áo.
"Anh ta đuổi theo em hai năm."
"..."
Cận Nam Dã ho nhẹ.
Vừa đến đèn đỏ, hắn từ từ dừng xe lại và ho khan mấy tiếng.
Tần Yên nhanh chóng lấy ra một chai nước khoáng ở bên cạnh đưa cho Cận Nam Dã, "Mau uống chút đi."
Nam nhân xua tay tiếp tục hỏi: "Theo đuổi em hai năm?".
"Em mặc kệ anh ta."
Hầu kết của Cận Nam Dã khẽ cuộn, rầu rĩ nói: "À".
Chiếc ô tô lao hết cỡ với tốc độ cao rồi lẫn vào dòng xe cộ.
-
Buổi tối, cả hai trở về sau khi ăn tối.
Cận Nam Dã đẩy Tần Yên đi tắm, vừa thấy cô đi vào, hắn liền nhốt mình trong phòng, tiếp tục xem tỏ tình ẩn danh của trường.
Bất giác, trang tỏ tình ẩn danh được cập nhật rất nhiều.
Trong đó không ít nói về Tần Yên.
——Sau khi nhìn thấy những bức ảnh đoạt giải Quốc gia được treo ở hành lang dạy học, tôi vẫn nghĩ Tần Yên trông rất ổn.

(1 giây trước)
—— Tấm ảnh đó là chụp khi cô ấy còn là sinh viên năm nhất, sau này Tần Yên năm nào cũng đoạt giải quốc gia, nhà trường cũng lười đổi lại để đỡ tốn tiền.

Hồi đó cô ấy rất thanh thuần a, hiện

tại lại càng trông vô cùng xinh đẹp.

(1 giây trước)
......
Nhìn những lời tỏ tình lạ lùng với Tần Yên, Cận Nam Dã không thể không để lại lời nhắn bên dưới với hình đại diện đầu mèo trên WeChat.
——Cận Nam Dã: Tần Yên đã có bạn trai.

(1 giây trước)
——Cận Nam Dã: Cô ấy và bạn trai đã hẹn hò với nhau từ lâu, tôi khuyên các cậu không nên nghĩ đến chuyện đó.


(1 giây trước)
——Cận Nam Dã: Tần Yên rất thích bạn trai của cô ấy, ánh mắt đều tràn hình bóng của anh ấy.

(1 giây trước)
Ba câu nói ra.
Bức tường tỏ tình ẩn danh im lặng trong hai phút.
Sau hai phút.
——Có sinh vật lạ nào đó trà trộn vào đây phải không? (1 giây trước)
—— Người vừa nhắn ở trên là ai vậy? (1 giây trước)
—— Cái gì mà không nên nghĩ đến cô ấy, cái này làm tôi nổi máu điên đó nha! (1 giây trước)
......
Cận Nam Dã nhanh chóng dùng ngón tay chọc vào màn hình điện thoại.
Trực tiếp tuyên ánh
——Cận Nam Dã: Tôi là bạn trai của cô ấy.

(1 giây trước)
Cả bức tường tỏ tình lặng đi thêm một phút.
—— Đùa chút thôi, Tần Yên bận rộn như vậy, làm sao có thời gian hẹn hò? (1 giây trước)
—— Nữ thần bảo trợ học hành, giấy tờ, còn phụ giúp gia sư công việc, giờ lại đi thực tập, không còn thời gian để yêu đương.

(1 giây trước)
—— Anh ơi, đừng giả làm bạn trai của cô ấy nữa, nếu không Lý Đống Bồi sẽ gõ cửa kí túc xá của anh.

(1 giây trước)
......
Cận Nam Dã nheo mắt lại
Lý Đống Bồi?
Nam sinh mà hắn gặp hôm nay
Người đàn ông cau mày, mắt dán vào màn hình, đầu ngón tay gõ nhanh trên màn hình điện thoại.
Thật bất ngờ, trước khi hắn kịp gửi tin nhắn thì đã có một nam sinh nhắn trước.
——Tần Yên thực sự có bạn trai.

(1 giây trước)
——Hôm nay cô ấy đưa bạn trai đến trường, hai người còn mặc đồ đôi.

(1 giây trước)
—— Bọn họ đến nhà ăn ăn cơm, nhưng là bị phó chủ nhiệm văn phòng tuyển sinh nhìn thấy, rất nhiều người đã có mặt tại thời điểm đó.

(1 giây trước)
Những lời này giống như một tia sét.
Một vết sẹo lớn đã nứt ra trong bức tường xưng tội lặng lẽ bao năm.
Một lúc sau, toàn bộ bức tường tỏ tình hoàn toàn bị nổ tung.
—— Tôi không tin! Tần Yên thật sự có bạn trai! (1 giây trước)

—— Cái gì? Bầu trời của tôi đang sụp đổ! (1 giây trước)
—— Không có gì lạ khi hôm nay Lý Đống Bồi dường như mất hồn, hắn không phải là kiểu người hay khinh thường người khác sao, hỏi sao mà hôm nay một chữ cũng không nói.

(1 giây trước)
—— Có ai nói bạn trai của Tần Yên là ai không? Bây giờ tôi hoàn toàn choáng váng! (1 giây trước)
—— Kéo lên trên xem! Bạn trai của Tần Yên thật sự có thể đến đây sao? (1 giây trước)
......
Cận Nam Dã mím môi, đặt điện thoại lên giá đỡ đầu mèo, ngón tay tiếp tục trượt xuống theo những dòng tin nhắn liên tục hiện lên.
Đặc biệt hài lòng với kết quả của việc trang tỏ tình bị nổ tung.
Vừa lúc đó, Tần Yên gõ cửa.
"Cận Nam Dã, em đang tìm máy sấy tóc, nhưng mà tìm hoài không thấy".
Cận Nam Dã vội vàng đè điện thoại xuống dưới gối, tâm tình tốt đi lấy máy sấy tóc cho cô.
Tần Yên với tóc ướt đứng bên cạnh cửa, trên vai còn quấn khăn tắm.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô thanh tú thuần khiết, làn da trắng nõn mềm mại, bị đạn bắn cũng có thể tan vỡ.
Khi nhìn người, trong mắt như chứa nước
Giọng cô cũng nhẹ nhàng, "Anh có biết máy sấy tóc ở đâu không?"
"Ở chỗ của anh đây".
Cận Nam Dã đưa tay đỡ vai của cô, bế cô đến ghế sô pha trong phòng và ngồi xuống.
Hắn dùng khăn lau khô tóc cho cô, với lấy máy sấy tóc, sấy tóc cho cô.
Tóc của Tần Yên rất mượt, loại dầu gội đầu mua cũng dùng qua, khi sấy qua còn có mùi thơm nhàn nhạt.
Sấy một hồi, Tần Yên ngẩng đầu nhìn hắn, "Anh vừa mới giải quyết công việc sao? Từ lúc về tới giờ anh toàn ở trong phòng".
Cận Nam Dã: "Không, anh chỉ đang bấm điện thoại thôi".
Tần Yên liếc mắt nhìn trên bàn làm việc, thấy máy tính xách tay đã được đóng lại, cô cười toe toét nói: "Bạn trai thân mến."
Hắn hỏi: "Hả?"
"Anh quên cái gì à?"
"Gì cơ?"
Cô cười, "Anh đã viết bài phân tích của em chưa?".
"..." Cận Nam Dã cầm tóc cô lên sấy: "Sắp xong rồi".
Vừa rồi hắn mải miết xem tỏ tình ẩn danh đến nỗi suýt quên rằng cô vẫn còn bài tập về nhà.

Bây giờ khi nói ra bốn chữ này, trong lòng có chút trống rỗng.
Tần Yên cười "hee hee", nhéo hai ngón tay làm thành hình trái tim "Bạn trai, em yêu anh".
Cận Nam Dã nhân cơ hội xoa đầu cô.
Sau khi Tần Yên đi ra ngoài, Cận Nam Dã vội vàng ngồi trước bàn làm việc, mở máy tính xách tay, vào WeChat mở một bức tường ẩn danh.
Toàn bộ bức tường ẩn danh đã được xào nấu.
Chỉ trong vài phút, hàng nghìn tin nhắn chưa được đọc.
Nhiều người đang kêu gọi Cận Nam Dã ra mặt và hỏi anh ấy có phải bạn trai của Tần Yên hay không.
Cận Nam Dã nhân cơ hội trả lời họ.
—— Đúng.

Tôi là bạn trai của Tần Yên.
—— Không nói chuyện với anh nữa, tôi đi giúp bạn gái đi làm bài tập về nhà đây..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện