Quý Châu hôm nay trời rất đẹp, đường phố vẫn rất đông đúc dù hải tặc lộng hành nhưng bọn chúng chỉ hành động trên biển còn đất liền đương nhiên vẫn bình an. Cảnh Vân ra ngoài dạo chơi
"Thật sự đi biển phải nhớ đến món ngon mà." Cảnh Vân đi chân hướng về phía chợ cá: "Và đương nhiên là hải sản" Cảnh Vân vui vẻ tự nói quả thật bản thân rất thèm một bữa lẩu hải sản đã bao lâu rồi nàng không được ngồi ăn lẩu cơ chứ.
Cảnh Vân đứng giữa chợ cá ngắm nhìn cảnh tấp nập của ngư dân cũng như bá tánh, Cảnh Vân vui vẻ đến một sạp hàng nơi này có đủ các loại cơ bản như tôm, mực, cá...Cảnh Vân liền mua mỗi thứ một ít dự tính đã thèm thì phải làm ngay tối nay chính là đại tiệc lẩu hải sản.
Mua xong đồ đạc Cảnh Vân nghe được tiếng sóng biển vỗ vào bờ lòng liền có chút trùng xuống miệng cảm thán: "Biển đẹp nhưng biển cũng sâu thăm thẳm hơn nữa trôi dạt trên biển còn khó sống hơn là lạc vào rừng sâu."
"Vậy nghĩa là nếu trôi dạt trên biển kết cục cuối cùng chính là chết sao?" Một người nào đó đột nhiên chen ngang.
"Còn tùy lúc ấy bên cạnh ngươi có những thứ gì và ngươi nên ước rằng đó là thứ có thể giúp ngươi nổi, nếu không có nó thì ngươi làm gì thì cũng sẽ chết mà thôi." Cảnh Vân nói xong liền quay lại nhìn, đó là một vị cô nương nhưng, nhìn rất giống nam nhân, phong cách ăn mặc của hải tặc trên miệng nhếch mép nhìn Cảnh Vân đầy hứng thú.
Đương nhiên gan Cảnh Vân cũng chẳng vừa ánh mắt híp vào bắt đầu xăm xoi: "Ngươi là ai?"
"Nam trang, ta nói không sai chứ cô nương?" Người này tiến lại gần thì thầm.
Cảnh Vân nhìn người này đầy cảnh giác: "Cô nương à! Đôi khi có những chuyện nhìn thấy rồi thì không nên nói ra miệng."
"Thú vị." Người kia cười lớn: "Công tử đã vô lễ rồi ta tên Hải Hoa, ta chính là con gái của chủ tiệm mà công tử vừa mua cá đó, chỉ là tự nhiên nghe được lời cảm thán của công tử nên mới thấy hứng thú." Hải Hoa vui vẻ tự giới thiệu.
"Ta là Cảnh Vân." Cảnh Vân cũng giới thiệu, nói xong gật đầu muốn rời đi thì đã bị Hải Hoa nhanh một bước chặn đường lại.
"Công tử đừng vội, ta thấy ngươi rất thú vị rất muốn cùng ngươi kết bằng hữu." Hải Hoa lại nghe gần thì thầm: "Ta cũng thường xuyên giả nam trang nhưng không thể ngờ công tử lại có nhan sắc dù là nam hay nữ lại xinh đẹp như vậy, không hề dễ phát hiện nhìn thế nào cũng giống công tử nhà giàu." Nói đến đây Hải Hoa định bụng sẽ nhanh chóng chạy nhanh nào ngờ tay của Cảnh Vân lại rất nhanh thả đồ xuống bắt lấy tay của Hải Hoa.
"Nàng" ta là kẻ trộm vặt Cảnh Vân nhếch mép giữ chặt Hải Hoa hai bên mặt đối mặt bên ngoài nhìn vào không hề biết bọn họ vốn đang rất căng thẳng: "Cô nương, không đúng phải là tiểu tử ngươi định làm cái gì vậy?" Không ngờ rằng Cảnh Vân có thể thấy được bộ dạng nữ trang của một nam nhân, không phải trước đây đều là nữ cải trang nam sao?
Hải Hoa mắt trừng lớn hắn chẳng thể ngờ bản thân lại cũng bị vạch trần hắn giằng mạnh tay ra lập tức rời đi, Cảnh Vân cũng chẳng buồn đuổi theo nhìn túi bạc trong tay cảm thán may mà nàng cảnh giác không thì đã bị móc mất tiền rồi, sau ấy Cảnh Vân cứ thế thẳng thừng vứt chuyện này ra sau đầu.
Cảnh Vân trở về liền đi tìm phòng bếp của quán, nàng tìm được đầu bếp liền bảo với ông ta làm một loại nước dùng chua cay.
"Nước dùng chua cay sao? Đó là thứ gì?" Vị thúc thúc này nhìn Cảnh Vân hỏi lại.
"Đúng vậy chính là một thứ nước dùng để ăn lẩu đó." Cảnh Vân vui vẻ đáp.
"Lẩu là thứ gì?" Người đối diện Cảnh Vân nhíu mày suy nghĩ.
"Là lẩu đó." Cảnh Vân đáp lớn sau ấy mới nghĩ chẳng lẽ nơi này không có món đó, nhưng rõ ràng nàng từng đọc trên mạng lẩu có từ những năm đầu công nguyên mà chẳng lẽ thông tin sai: "Mình bị điên rồi nơi này hiện đang là năm nào trước hay sau công nguyên còn không rõ thì làm sao biết được đã có lẩu hay chưa cơ chứ." Cảnh Vân đột nhiên nhớ ra rồi lặng lẽ thở dài: "Vị thúc thúc này ta có thể mượn phòng bếp hay không?" Cảnh Vân cười tươi hỏi thử dù bản thân nàng rất ít khi xuống bếp nhưng nhờ vào trí nhớ thân chủ đã từng được học nữ công gia chánh, thêm trí nhớ về món ăn nàng có lẽ cũng có thể tự làm được.
"Được thôi ngươi cứ tự nhiên." Đầu bếp rất thoải mái mà đáp ứng.
"Nhưng...thúc thúc ta chỉ biết nấu thôi không biết chỉnh lửa hay là thế này chúng ta làm thân đi, hôm nay thúc ở đây giúp ta chính lửa, ta giúp thúc biết được một món ăn mà có thể ăn quanh năm luôn, mùa nào cũng ăn được, ngày nào cũng ăn được mà vị của nó thực sự rất ngon đó quan trọng nhất...là rất dễ hút khách, chắc chắn quán ông sẽ kiếm được rất nhiều tiền từ món ăn này." Cảnh Vân nghĩ nếu họ đã không biết thì nàng sẽ dạy họ cơ hội vừa tạo mối quan hệ vừa phổ cập món lẩu để nó ra đời sớm hơn, nghĩ đến bản thân là người làm ra món lẩu thần thánh Cảnh Vân càng hào hứng hơn, cảm giác tự hào đong đầy.
"Món gì?" Vị thúc thúc này bị Cảnh Vân đụng đúng tâm tim lập tức sáng mắt hỏi.
"Món lẩu, món này có thể ăn với bất cứ thứ gì trên đời, Quý Châu nổi tiếng với những món ăn từ biển cả, vậy nước lẩu khi kết hợp với những thứ này sẽ tạo nên mỹ vị, gọi là lẩu hải sản, thúc cứ hiểu hải sản ở đây chính là mấy cái thứ ta mua về như mực cá tôm ngao gì đó, còn nếu có thịt bò sẽ gọi là lẩu bò, nếu có thịt ếch thì gọi là lẩu ếch, một chữ lẩu có thể tạo ra rất nhiều món ăn." Giọng nói Cảnh Vân đạt tới độ như nhân viên tiếp thị sản phẩm dắt mũi người ta mua hàng của bản thân.
Vị thúc thúc này suy nghĩ nhìn Cảnh Vân với ánh mắt dò tìm xem có sự gian dối hay không nhưng một hồi cũng chẳng phát hiện gì liền cho rằng kẻ này có lòng liền gật đầu đồng ý.
"Hay quá, thúc thúc nhờ có thúc ta có thể thỏa cơn thèm rồi." Cảnh Vân vui vẻ gấp gọn tay áo đeo cái tạp dề của người đầu bếp bắt đầu vào chuẩn bị nguyên liệu, phần xương ninh nước nàng nhờ vị đầu bếp mà nàng đã hỏi được quý danh là Lưu thúc chặt hộ, sau ấy mang đi hầm, nàng ở một bên thì làm mấy thứ bản thân đã mua, vui vẻ cùng Lưu Thúc vừa làm vừa tám chuyện.
Hơn một canh giờ sau nước lẩu cũng ra đời, Vảnh Vân ngửi mùi thật sự thơm đến cảm động không ngờ bản thân vậy mà cũng có thể nấu ăn được,