Mỹ Nhân Bại Hoại

(H) SỰ THỐNG KHỔ NGỌT NGÀO!


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

-Á Á...

Hoàng tử San lại hốt hoảng bật dậy, đã là lần thứ ba sau khi Dương Ngọc Lan đi, nàng lại giật mình tỉnh dậy như vậy... Mạnh Hùng Dũng cùng Mộc Quế Anh đều lo lắng nhìn nàng. Hoàng tử San lại nhìn xung quanh hòng tìm kiếm bóng dáng của Trương Lập Á, nhưng vô vọng

-Á Á... Á Á đang ở đâu?

-Công chúa...

-Xú nha đầu...

Cả Mạnh Hùng Dũng và Mộc Quế Anh khó khăn lắm mới lại thuyết phục được nàng, rằng... Dương Ngọc Lan cùng Trần Ngọc Hà là đang đi cứu Trương Lập Á mang về đây. Lúc đó Hoàng Tử San mới chịu ngoan ngoãn mà ngồi im chờ đợi! Nàng không muốn khi Á Á về lại bắt gặp nàng không ngoan!!

Vút_

Chợt có một bóng đen vụt qua cửa hang, cả Mộc Quế Anh cùng Mạnh Hùng Dũng đều nín thở, im lặng quan sát động tĩnh bên ngoài

Ánh sáng chớp lên, một đạo kiếm xoáy thẳng vào chỗ ba người. Mộc Quế Anh che chắn cho Hoàng tử San còn Mạnh Hùng Dũng thì rời khỏi hang chiến đấu. Mặc dù hắn không còn pháp lực nhưng võ công thì vẫn còn, chỉ có điều không được cao lắm thôi. Không hiểu là ai lại muốn ám sát bọn họ nhưng chắc chắn không phải là người của ma giới. Bởi vì họ không cách nào có thể đi qua được đại môn. Vậy thì là ai...??


Thấy tình hình bên ngoài không ổn, Mộc Quế Anh quay sang nói với Hoàng Tử San

-Công chúa ngoan ngoãn ngồi ở đây chờ đợi tiểu Á về, nếu công chúa không chịu ngồi yên thì khi tiểu Á về sẽ không gặp được người đâu !

-Ân.. Ta biết rồi! Ta sẽ ngồi đây chờ đợi tiểu Á..!!

Mộc Quế Anh an tâm gật đầu rồi cũng lao đến bên cạnh Mạnh Hùng Dũng, cùng hắn đánh bại kẻ bí ẩn kia...

Tức nhiên một người sao có thể địch lại hai người, kẻ bí ẩn kia rất nhanh liền thoái lui, mặc dù rất muốn đuổi theo để xem hắn là ai nhưng cả hai người họ sực nhớ ra, bên trong hang động kia còn có... Hoàng tử San. Nhưng khi bọn họ quay về thì...

-Công chúa đâu?

-Xú nha đầu đâu??

Cả hai cùng hốt hoảng tìm kiếm xung quanh nhưng vẫn không thấy bóng dáng nàng cho đến khi Mộc Quế Anh sực nhớ ra... nàng nhanh chóng cùng Mạnh Hùng Dũng chạy đến chỗ đại môn


-Là vết máu vừa khô lại của công chúa, nàng đã vào trong rồi!

Mộc Quế Anh sợ hãi nói nhưng cho dù họ có cố thế nào cũng không thể khiến cánh cổng cao ngất này mở ra được... Đang lúc rối ren thì Dương Ngọc Lan và Trần Ngọc Hà đã cùng lúc quay trở về!!

-Có chuyện gì??

Dương Ngọc Lan gấp gáp hỏi, Mộc Quế Anh nặng nhọc nói

-Công chúa... Chúng ta bất cẩn đã để công chúa một mình đi vào trong!

-Cái gì? Chết rồi... vậy làm sao chúng ta có thể vào được đây??

Dương Ngọc Lan lo sợ, mọi thứ đều đã được tìm thấy nhưng bây giờ ai sẽ là người mở cánh cổng này???

-Lan nhi, nàng đừng sợ, chắc chắn tiểu Á sẽ có cách!

-Nàng ta là ai vậy?

Mạnh Hùng Dũng ngạc nhiên hỏi, bên cạnh Dương Ngọc Lan từ khi nào lại xuất hiện một nữ nhân, còn có vẻ quen thuộc đến thế.

Dương Ngọc Lan thở dài... Ngày đó khi đang trên đường từ chỗ kia trở về thì đúng lúc dân gian đang là ngày rằm. Thế là... Trần Ngọc Hà nhờ có ánh trăng bèn hiện nguyên hình người. Dương Ngọc Lan đỏ cả mặt, phải dừng ngựa lại khi Trần Ngọc Hà cứ thế tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ mà ngồi trong lòng nàng. Cũng may nơi đó rất vắng nên không ai nhìn thấy. Dương Ngọc Lan bèn lấy ngoại sam đưa cho Trần Ngọc Hà khoác đỡ cho đến khi kiếm được nơi mua y phục mới, họ lại tiếp tục lên đường. Sở dĩ khi ở tiên giới... Trần Ngọc Hà không thể biến về hình người là vì không có ánh trăng. Cho dù mỗi tháng rằm nàng được đặt cách thành người đi nữa nhưng cũng phải có ánh trăng mới được, cho nên lần này là vừa đúng lúc gặp được ánh trăng cũng là vài ngày trước khi rằm.


Dương Ngọc Lan cũng không buồn giải thích nhiều vì điều quan trọng bây giờ... nàng đang rất lo cho Hoàng Tử San cùng Trương Lập Á, không biết hai người họ sẽ ra sao đây!? Hy vọng Ngọc vương phi ở trên cao kia khi biết được, thì sẽ che chở cho bọn họ vượt qua chuyện này. Dương Ngọc Lan thầm khấn rồi nắm chặt chiếc hũ nhỏ trong tay.

.

.

.

.

.

-Trương cô nương, đã đến giờ... Mời...

U hồn dẫn đầu lên tiếng nhắc nhở Trương Lập Á, cô thở dài buông xui hết hy vọng...!! Có lẽ Ngọc Lan tỷ vẫn là không trở về kịp lúc! Biết sao được... Đây có lẽ là số phận của cô. "San San... chỉ cầu nàng được bình an, chuyện gì ta cũng sẽ chịu được!! Cưới thì cưới vậy!!! Cha, mẹ con bất hiếu...còn chưa đưa được người yêu về ra mắt thì đã phải làm vợ người ta rồi. Cha, mẹ... hãy tha lỗi cho con!! Kiếp sau con lại đền đáp hai người!"
Ở ma giới hôn lễ còn thua đám ma ở dân gian. Không kèn, không trống... tất cả cũng vẫn là một màu u ám đến đáng sợ! Trương Lập Á từ từ tiến vào đại điện, trên người cô là một bộ y phục tân nương nhưng lại là màu trắng toát, có điều nói về vẻ ngoài thì nó cũng rất lộng lẫy và tinh xảo. Ma vương tươi cười đứng trên đài cao, nàng cũng vận một bộ y phục trắng nhưng lần này lại rất nghiêm trang không còn dáng vẻ nữa kín nữa hở như ban đầu nữa. Trong ánh mắt cũng không còn sự thê lương mà thay vào là háo hức cùng chờ đợi![BHTT] MỸ NHÂN BẠI HOẠI - chương 30: (H) SỰ THỐNG KHỔ NGỌT NGÀO!
Ma vương bước xuống nắm lấy tay nàng, cả hai cùng quấn tay nhau bằng một dây bông hệt như bông tang vậy khiến Trương Lập Á càng thêm ngao ngán. Thôi thì thắp ba cây nhang rồi đưa cô lên bàn thờ cho lẹ.

Cả hai đang tính làm lễ bái thì từ bên ngoài đại điện vang lên vô số tiếng đập cửa ầm ầm...

Ma vương tức giận trừng mắt nhìn đám u hồn, họ nhanh chóng lui ra ngoài. Nàng phất tay, hình ảnh không gian ba chiều lại hiện lên trước mắt Trương Lập Á

-San nhi... Sao nàng lại đến được đây?

Cô thốt lên, ma vương sắc mặt lại càng âm trầm hơn. Nàng cười, một nụ cười tuyệt mỹ nhưng lại lạnh vô cùng...

-Đúng là không biết chữ 'chết' viết thế nào!

-Đừng... Đừng làm hại nàng! Nàng ta ngốc nghếch không biết bản thân đang làm gì đâu!

-Vậy sao? Nàng lẫn là còn lưu luyến nàng ta??
-Không... Ta, ta chỉ xem nàng ta là muội muội thôi không phải như ngươi nghĩ đâu!

-Muội muội, hừ...

-Á Á, Á Á... Là San San đây, mau mở cửa đi.. Á Á, đừng bỏ San San mà...! Á Á đã hứa mà, Á Á...

-San nhi...

Trương Lập Á đau lòng tính chạy ra ngoài nhưng ma vương đã phóng ra một dây trói, trói cả người cô lại.

-Thì ra muội muội là như thế này??? Được... đã vậy ta sẽ cho nàng ta chết không toàn thây!

-ĐỪNG!!

Trương Lập Á bị trói gô dưới nền đất lạnh lẽo, cô vô lực bật thốt lên nhưng ma vương đã phất tay, một lực đánh mạnh đánh thẳng vào người Hoàng Tử San khiến nàng văng ra một khoảng xa. Máu miệng đã tuôn trào

-Không, ngươi không thể làm vậy, ngươi không thể...

-Ta không thể? Bất cứ ai muốn cướp đi nàng, ta đều gϊếŧ!!

Hoàng tử San vẫn chưa bỏ cuộc, nàng lếch thân mình đến cửa điện, vẫn là tiếp tục dùng hết sức mà đập
-Á Á, San San đây... Á Á mau mở cửa đi!

-Thật đúng là lì lợm!

Ma vương lại phất tay, Trương Lập Á hét to

-ĐỪNG MÀ, NẾU NGƯƠI Gϊếŧ NÀNG NGƯƠI SẼ PHẢI HỐI HẬN!!!

Hoàng tử San lại bị đánh bay, cả thân hình gầy yếu của nàng ngã bệch xuống đất. Lại một ngụm máu được phun ra... Hoàng tử San vẫn không sợ hãi, nàng vẫn ráng lếch thân mình về phía trước

-Đừng mà... Đừng..

Trương Lập Á đã không còn nói nổi điều gì, nước mắt cô đã tuôn trào nghẹn cả tâm can. Đau quá, đây chính là cảm giác khi phải nhìn thấy người mình yêu chịu đau đớn sao? San San...

Ma vương càng thêm điên tiết khi nhìn thấy cảnh tượng hai người này vì nhau mà... Một kẻ không tiếc sống, một kẻ thì như đã chết đi linh hồn. Nàng lại tính phất tay thì...

-Kia là...

Ma vương trợn to mắt. Phía sau bả vai gầy yếu của Hoàng tử San chính là vết bớt hình hoa đào khi ngoại sam của nàng đã bị tuột hơn phân nữa...
-Không thể nào....!!

.

.

.

.

-Dao nhi, sau này nếu chúng ta tìm được cách có con, có phải nó cũng sẽ mang vết bết bớt như nàng?? Hay cũng sẽ xinh đẹp như nàng?

Nữ nhân thân hình tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, cơ thể tuyệt mỹ đang áp sát vào cơ thể cũng tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của nữ nhân vừa cất tiếng hỏi... Nàng cười, đưa tay xoa mặt của người kia rồi nói

-Haha... Cũng có thể!! Dạ à, ngươi nói xem... Nó sẽ xinh đẹp như ta chứ?

-Đương nhiên, con trai sẽ mang nét uy nghiêm như ta, con gái sẽ vạn phần xinh đẹp như nàng.

-Xì... Ngươi là nữ nhân mà, ta chỉ thấy dáng vẻ ngươi kiều mị, câu nhân mà thôi nào có uy nghiêm gì..!

-Nếu dáng vẻ ta không như vậy sao câu dẫn được nàng! Haha

-Ngươi đó... Đáng ghét!

Nữ nhân tóc trắng cười lên ha hả rồi lại cúi xuống hôn lên vết bớt hình hoa đào ngay sau bả vai nữ nhân tóc đen kia. Cả hai lại ôm nhau mà lao vào hoan ái vô độ!
.

.

.

.

-Dao nhi...

Trương Lập Á nhìn ma vương đang mang biểu tình như nhớ ra được điều gì đó, cô bèn tranh thủ hét to...

-Phải!!... trên người Quỳnh Chi Dao có một vết bớt hình hoa đào nhưng trên người ta không có, ta không phải là Quỳnh Chi Dao, người mà ngươi luôn tâm niệm ở trong lòng. Ngược lại nữ nhân bị ngươi trọng thương ngoài kia lại chính là con ruột của Quỳnh Chi Dao_ Ngọc vương phi của Kim quốc!!

-KHÔNG.... KHÔNG THỂ NÀO! NÀNG NÓI DỐI! DAO NHI KHÔNG BAO GIỜ PHẢN BỘI TA MÀ LẤY NGƯỜI KHÁC! NÀNG NÓI DỐI... NÀNG CHỈ ĐANG TÌM CÁCH BAO CHE CHO TIỆN NHÂN KIA THÔI. NẾU VẬY... TA SẼ KHIẾN Ả CHẾT THẬT NHANH ĐỂ NÀNG KHÔNG CÒN ĐẶT ĐIỀU NỮA...

-KHÔNG... ta có thể chứng minh! Nếu như ngươi gϊếŧ nàng ngươi làm sao đối mặt với Quỳnh Chi Dao, với nữ nhân mà ngươi yêu thương nhất!? Ngươi không tin có thể xem vết bớt trên người ta, nó thật không tồn tại!!
Ma vương lại tính phất tay nhưng bị lời nói của Trương Lập Á lay động. Nàng có chút ngập ngừng nhưng rốt cuộc cũng là dừng tay lại mà suy nghĩ. Bên ngoài Hoàng Tử San đã không còn chịu nổi nữa mà ngất đi.

-Người đâu, mang nữ nhân bên ngoài kia vào phòng riêng cho ta!

-Vâng...

Các u hồn lần lượt xuất hiện rồi đi xuyên qua cổng điện, lát sau... Hoàng Tử San đã được nâng đỡ về phòng. Còn lại ma vương cùng Trương Lập Á. Lúc này... Ma vương mới từ từ đi đến bên cạnh cô ngồi xổm xuống, bàn tay run run bắt đầu tuột một bên vai áo trái của cô ...

-Quả nhiên không có... Vậy... Ngươi là ai...?

-Ta chỉ là có vài phần dung nhan giống vương phi thôi. Thật uổng công ngươi nói yêu nàng nhưng lại không thể phân biệt được đâu mới đúng là nàng !!

-Không, ta không có! Nàng nói dối !

-Vậy ngươi tới nhìn thật kĩ hơn đi, xem ta có thật sự là nàng không?
Ma vương bây giờ mới nhìn thật kỹ Trương Lập Á. Trước đây vì cảm xúc che mờ lý trí nên nàng vừa gặp đã cho rằng... Trương Lập Á chính là Quỳnh Chi Dao, nhưng giờ nhìn kĩ lại thì đúng là có vài phần phông giống thật. Người trước mặt tuy giống nàng tới tám, chín phần nhưng tính cách cùng kiểu nói chuyện đúng là không giống. Nàng ta có phần hơi ngã ngớn còn Dao nhi lại có phần điềm đạm hơn, với mỗi đường nét trên mặt Dao nhi đều có chút u buồn hơn so với nàng ta! Dáng cũng gầy hơn,
chứ không đẩy đà như vậy!!!

-Ngươi quả thật không phải nàng..??

-Ta đã nói từ đầu, là do ngươi không tin thôi!

Ma vương phất tay cởi trói cho Trương Lập Á, cô nhanh chóng kéo áo lên ai oán nói

-Nếu ngươi vẫn còn chưa tin, ta còn có vật làm chứng!

-Ta không cần!

Ma vương đột nhiên thay đổi nét mặt, lại là gương mặt muôn phần oán than...
-Ta không cần bằng chứng gì nữa. Dao nhi đã phản bội ta, ta không còn cần gì nữa. Nếu nghiệt chủng kia đã là con của nàng với kẻ khác, ta cũng sẽ không giữ làm gì. Ta hận nàng, hận cả đứa con nghiệt chủng kia...

Ma vương bay lướt đi nhưng Trương Lập Á đã kịp la lên

-Khoan đã... Ngươi hiểu lầm rồi! Quỳnh Chi Dao cũng là có nổi khổ riêng mà thôi. Cho đến khi nàng chết, nàng vẫn là không thể quên được ngươi ! Nếu ta nói sai nửa lời, ta sẽ chết không toàn thây!! Hãy nghe ta giải thích trước đã... còn ngươi tin hay không thì tùy! Đến lúc đó ngươi có muốn gϊếŧ ai ta cũng không cản thậm chí là gϊếŧ ta!

Ma vương khựng lại suy nghĩ, Trương Lập Á bèn nói tiếp

-Yêu một người là nên tìm hiểu xem... Người ấy có phải đang mang một nổi khổ gì đó trong lòng, không phải sao? Ngươi yêu nàng nhưng không tin vào tình yêu của nàng, mà đã vội phán xét... như vậy có công bằng với nàng không?
-Ban nãy ngươi nói... Nàng đã chết!

-Đúng

-KHÔNG!!

Ma vương khụy xuống ôm lấy tim mình, dù nàng chỉ là một u hồn nhưng nỗi đau trong tim vẫn là còn tồn tại rất thực, thực đến mức đau đớn cả tâm can!

-Không... không... Dao nhi không chết, hãy nói với ta.... đó không phải là sự thật!

-Thật ra từ ban đầu ta dù có vắt óc suy nghĩ thế nào đi nữa cũng không thể hiểu nổi vì sao khi chết đi, Ngọc vương phi lại lựa chọn được chôn vùi ngay trên Mộc quốc, phần mộ nàng còn hướng về nơi này. Bây giờ gặp ngươi rồi thì ta mới đoán ra toàn bộ câu chuyện, ngay cả cái chết của nàng cũng đều là vì ngươi mà ra chứ không phải vì bị người ta hãm hại!

-Ngươi nói gì? Vì ta... nên nàng mới chết??

-Ừ... Thật ra... A...

-Nè.. Ngươi không sao chứ?

-Ta... Thân thể ta sao lại nóng như vậy?

-Ta... Ta xin lỗi, nàng đã trúng phải tình dược của ma giới
-Ngươi nói cái gì? Có phải là do ly rượu ban đầu mà các u hồn kia đã đưa ta uống còn nói gạt ta đó là tục lệ không? Ngươi làm ma vương mà cũng ti tiện vậy hả? Mau giải cho ta...

-Ta xin lỗi...!! Tình dược ở ma giới này được lấy từ hoa tình nơi đây, độc của nó rất mạnh, cho nên... Dù tài phép tới đâu cũng... Cũng không...

-Trời đất ơi... Vậy ngươi kêu ta phải làm sao?

-Ờ... thì ngươi chỉ cần tự, tự tiết ra chất độc bên trong. À... Thì là....

-Ý ngươi kêu ta tự sướng hả, ngươi muốn tự sướng là tự sướng sao? Bây giờ có cho ta coi phim heo cũng chưa chắc ta có thể ra được. Ngươi... Đồ bỉ ổi nhà ngươi....

-Tuy ta không hiểu ngươi đang nói gì... Hay, hay là... Không phải ngươi yêu nàng sao?... hay là dùng nàng đến giải độc!

Ý ma vương là ám chỉ Hoàng Tử San đang bất tỉnh ở trong phòng...
-A... Hự... Ngươi, ngươi đừng hòng a~ ta sẽ không hại nàng đâu~ sẽ không, vì ta thật sự yêu nàng, quý trọng nàng. Ta không bỉ ổi như ngươi đâu! A....

-Nếu không ngươi sẽ bị độc tâm phá, đứt hết toàn bộ kinh mạch mà chết đó

-Ngươi...

-Ngươi yêu nàng thì chỉ cần hỏi xin nàng là được mà! Nếu nàng cũng yêu ngươi nhất định sẽ không trơ mắt nhìn ngươi chết đi. Ta sẽ trị thương cho nàng, lúc đó ngươi với nàng có thể...

-Im đi ta không có ti tiện như ngươi!

-Vậy ta cũng hết cách, mặc dù ta rất muốn nghe về chuyện của Dao nhi, nhưng nếu ngươi đã muốn chết ta cũng không biết làm sao hơn...

-Ngươi.... hự...

Trương Lập Á cắn môi đến tóe máu. Thường chỉ coi phim đã thấy người ta thống khổ lắm rồi. Thật không ngờ cảm giác nó còn thống khổ hơn là phim gấp trăm lần! Bụng dưới của cô sẽ nổ tung mất!!!
-Nghe ta khuyên đi! Sẽ không còn kịp đâu nếu ngươi cứ dây dưa suy nghĩ! Nếu ngươi sợ phải phá thân nàng thì chỉ lần làm... Làm ở ngoài là được, đừng vào trong ... Miễn là ngươi có thể tiết ra...

-Ngươi... Hừ... Mau đưa ta tới chỗ nàng!

-Được!

"San nhi, xin lỗi nàng! Ủy khuất cho nàng rồi, nhưng ta chưa muốn chết đi như vậy, ta còn một lời tỏ tình chưa nói cùng nàng. Ta còn muốn gặp lại cha, mẹ ta... Thứ cho ta ích kỉ!!"

.

.

.

.

.

.

-Ưʍ...

Hoàng tử San trong cơn mê cảm giác được thân thể có chút lạnh sau đó thì... cả thân hình cứ như đang bay về một nơi xa. Có thứ gì đó đang mơn trớn khắp cơ thể nàng, sự ẩm ướt cứ lướt khắp nơi khiến nàng không sao tả nổi. Nàng cảm nhận được nơi địa phương xấu hổ kia của nàng đã bị ai đó mở ra... Sự ẩm ướt ấy bắt đầu lan tràn vào bên trong khiến nàng phải oằn mình thống khổ, môi khô phát ra từng tiếng rên thật rỉ thật nhẹ...
-Ư....

Dị vật kia lại khuấy đảo sơn động tươi đẹp của nàng. Cảm giác như đang phiêu du đến chín tầng mây...

-A....

Một dòng xuân thủy trong suốt nhẹ chảy ra khiến cho Hoàng Tử San dù vẫn còn trong mơ cũng là cảm nhận được, còn rất chân thật!

Lát sau, một sự va chạm mới bắt đầu. Vật gì đó mềm mại cũng ẩm ướt không kém dị vật ban đầu, đang ra sức ma sát trên địa phương xấu hổ kia của nàng. Cơ thể nàng bị đẩy lên xuống, sự thống khổ ngọt ngào ấy khiến môi nàng bất giác phải gọi tên một người

-Ư... Á Á, khó chịu quá...

-Ngoan... San nhi, hãy giúp ta!!

Trương Lập Á ra sức hôn nàng. Càng hôn càng đẩy mạnh thêm thân thể nàng, khiến cả chiếc giường bằng cây cũng chịu không được mà kêu lên kẽo kẹt

Trương Lập Á hôn khắp mặt nàng, hôn lên cổ nàng rồi xương quai xanh tinh xảo. Môi cô cứ thế di chuyển xuống hạt đậu hồng hào nho nhỏ đang vươn mình sừng sững dưới sự liếʍ ʍúŧ điêu luyện của cô! Tất cả địa phương trên cơ thể nàng đều có thể ngon ngọt đến vậy sao? Trương Lập Á đang trong cơn mê tình cũng phải thầm cảm thán.
-A... Á Á, khó chịu quá, giúp San San, giúp San San... Khó chịu quá!!

-San nhi, ta xin lỗi nàng !! Chỉ một chút nữa thôi.

Trương Lập Á cứ nhấp điều như thế, cô đã hành hạ nàng hơn một canh giờ rồi nhưng vẫn chưa giải được hết chất độc trong người, cho đến khi....

-A....

Trương Lập Á hét lên, cơ thể cô lại run rẩy mà ôm chặt lấy Hoàng Tử San, đã là lần thứ tư cô xuất ra ngoài, ướt đẫm cả vùng bụng dưới của nàng... Chắc có lẽ lần này, chất độc cũng đã được giải hết!! Nếu còn không giải hết được chắc cô không chết vì trúng độc mà chết vì kiệt sức quá! "Cái tên ma vương chết tiệt kia... Ngươi chơi được lắm...!! Ma mà cũng chơi tình dược cho được!!! Hừ..."

-San nhi...

Trương Lập Á hôn lên môi nàng, nhẹ nhàng và yêu chiều như thể mỗi một tấc trên người nàng đều là một vật rất trân báu đối với cô!
-Xin lỗi nàng, San nhi... Ta cũng đã hết cách, ta không muốn khi nàng tỉnh dậy cũng là lúc vĩnh viễn không còn nhìn thấy ta. Cứ cho là ta ích kỉ, ta xin lỗi nàng....

Trương Lập Á rơi nước mắt, giọt nước mắt lăn dài xuống vùng bụng bằng phẳng của nàng rồi nhanh chóng rơi xuống và thấm vào giường. Trương Lập Á hôn từ từ xuống bên dưới thân thể nàng... Cô mệt mỏi tựa trên chiếc bụng nhỏ nhắn của nàng mà khóc. Chưa nói lời yêu thương, cũng chưa cho nàng biết tình yêu là gì vậy mà cô đã làm như vậy với nàng. Tuy là chưa phá thân nàng, nhưng mà sự áy náy vẫn là tồn đọng trong cô.

-Á Á...

San San cất tiếng gọi thều thào, tay nàng vuốt ve mái tóc buông xỏa của cô khi chứng kiến cô đang khóc nghẹn trên người nàng

-Á Á ngoan! Đừng khóc!! Á Á làm sao vậy?

Trương Lập Á lau nước mắt, cô ngồi dậy hôn lên trán nàng rồi cười dịu dàng
-Ta không sao? Nàng có nhớ ban nãy nàng đã ngất đi không? Ta vì lo cho nàng nên mới khóc thôi!

-Ân... San San nhớ, ban nãy San San nằm mơ, một giấc mơ thật kì lạ. Cơ thể San San tựa như đang trôi nổi cùng với những đám mây vậy. Cảm giác kì lạ lắm!!

-À... Cái đó...

-Sao Á Á  lại đè lên người San San, sao San San và Á Á đều không mặc y phục ??

-A... Cái này...

Trương Lập Á vội đứng lên, lúng túng đưa tay khoác đại ngoại sam vào. Cô ấp úng nói

-À là vậy, ban nãy San San bị thương, ta quá lo nên đã cởi y phục nàng ra để kiểm tra vết thương... Nên....

-Vậy sao Á Á cũng cởi y phục?

-À... là vì... Là... Ta muốn cùng San San tắm có được không??

-Ân... Được!

Quả nhiên là tiểu hài tử, chỉ mới dụ tắm chung thôi mà đã quên hết thảy mọi chuyện, kể cả việc... vì sao nàng lại bị thương! Thôi kệ, như vậy cũng sẽ tốt hơn đối với cô và nàng. Chờ sau khi nàng hết ngốc nghếch và chờ sau khi cô nói yêu nàng rồi thì lúc đó... cô sẽ thú nhận chuyện hôm nay, còn tạm thời cứ để nó trôi vào dĩ vãng đi!
Nhưng... Khi hết ngốc rồi liệu nàng vẫn là còn yêu thích cô chứ? Câu hỏi này luôn tồn tại mãi trong lòng cô, nhưng cô lại luôn lựa chọn tin nàng. Cô tin dù ngày mai có thay đổi ra sao, thì nàng vẫn sẽ mãi là Hoàng tử San mà cô quen biết. Nàng vẫn sẽ yêu thích cô như vậy cũng giống như tình yêu của cô dành cho nàng!!!

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện