Mỹ Nhân Bại Hoại

RA ĐI!!


trước sau

-Rốt cuộc ngươi muốn gì mới chịu thả San nhi?

Trương Lập Á tức giận hỏi, bây giờ cả Mộc Quế Anh cũng nằm trong tay bọn chúng, võ công cô cũng không được giỏi chỉ còn có Mạnh Hùng Dũng, nhưng một cũng không chọi được hàng chục người thế kia... Tên nhị hoàng tử cười lớn nói

-Ngươi là bị thiểu năng sao? Ta nói muốn một nàng dâu tương lai thì tất nhiên thứ ta muốn chính là nàng ấy!

Vừa nói hắn vừa nhìn sang Hoàng Tử San rồi vuốt ve gương mặt nàng khiến nàng hoảng sợ kêu lớn

-Á Á cứu San San ... Huhu cứu San San...

-San nhi...

Trương Lập Á tính xông lên nhưng Mạnh Hùng Dũng vội ngăn lại

-Tiểu tử à, bây giờ ngươi qua đó cũng không làm được gì đâu, bọn chúng lại đông như vậy!

-Buông ta ra!! Ta phải cứu San nhi!!

-Tiểu Á, ông ấy nói đúng đó, ta biết nàng là lo cho công chúa... Ta cũng vậy nhưng nếu nàng cũng bị bắt luôn thì ai nghĩ cách cứu công chúa đây? Trong đám mình chỉ có nàng là nhiều mưu mô nhất. Nàng chính là niềm tin của mọi người!


-Chít chít chít [ Đúng vậy, Tiểu Á à... Mày tạm nghe lời Lan nhi đi! Đừng quá nóng nảy! ]

Trần Ngọc Hà từ sau khi ra khỏi quỷ quốc cũng đã biến lại thành chuột. Cô cũng kêu lên chít chít nhằm trấn an Trương Lập Á. Cô biết những người thích chơi đùa tình cảm như Trương Lập Á không yêu thì thôi nhưng một khi đã yêu ai là yêu rất điên cuồng nên cô cũng rất lo. Tên nhị hoàng tử thấy vậy lại lên tiếng

-Thật ra ta biết cả hai đều rất quan trọng với các ngươi... hahaha... để các ngươi không nói ta quá vô tâm nên ta mới ra quyết định này.... các ngươi chỉ có thể đánh đổi lấy một người! Ta xem nhan sắc của nàng cũng không thua gì tam công chúa miễn cưỡng lấy làm nương tử cũng không sao hahaha

-Ngươi dám!

Mộc Quế Anh trợn tròn mắt nhìn tên kia một cách đầy căm thù. Hắn cũng không tỏ vẻ sợ hãi ngược lại còn mỉm cười


-Sao ta lại không dám? Đường đường một nhị hoàng tử như ta mà lại không dám sao?... Hahaha... thật ra ngốc cũng có hương vị của ngốc còn nàng tính tình hung dữ nhưng cũng rất có hương vị của riêng nàng!

-Đồ biếи ŧɦái, mau thả các nàng ra!

Trương Lập Á giận dữ hét lên khiến tên kia đanh mặt lại, hắn quát

-Ta chỉ nói lại lần nữa... Một trong hai người, ngươi chỉ được chọn một! Chỉ duy nhất một người mới có thể rời khỏi đây!

-Ngươi...

Trương Lập Á siết chặt nắm tay nhưng cô vẫn còn đủ sự bình tĩnh để suy nghĩ. Chọn ai..? Đương nhiên trong lòng cô đã có đáp án nhưng nếu làm như vậy sẽ rất có lỗi với Mộc Quế Anh. Nàng ta dù gì cũng nhiều lần hy sinh mình để cứu lấy cô, cô không thể vô tình, ích kỉ như vậy được !!! Nhưng San nhi lại là tình yêu của cô, sinh mệnh của cô... Cô càng không thể bỏ lại nàng! Nhưng mà... Hoàng đế Kim quốc sẽ không dễ dàng để nàng trở thành nương tử của tên đê tiện này... San nhi thật ra còn có người chống lưng còn Mộc Quế Anh lại không có bất kì người thân nào! Nếu như bây giờ lựa chọn Mộc Quế Anh, cô sẽ dùng chim nhỏ để đưa thư cho hoàng đế kêu người ngay lập tức dẫn binh đến cứu lấy San nhi như vậy có lẽ sẽ vẹn cả đôi đường. Nghĩ vậy cô bèn quay qua nói với Dương Ngọc Lan


-Lan tỷ, tỷ có tin ta không? Cho dù có ta có ra quyết định gì!

Dương Ngọc Lan có hơi suy nghĩ nhưng cuối cùng cũng gật đầu nói

-Ta biết nàng đang nghĩ gì, chúng ta cũng đồng cam cộng khổ bên nhau mấy tháng qua, ta tin tưởng quyết định của nàng!

-Cảm ơn tỷ!

Trương Lập Á nắm chặt tay, cô nghiến răng chỉ vào Mộc Quế Anh nói

-Thả nàng ra...!!

Tất cả đều rất bất ngờ và sững sốt với quyết định của cô ngay cả Hoàng Tử San tuy ngốc nhưng cũng là đứng im bất động mà ngây người. Trương Lập Á nén nước mắt xuống, bi thương nhìn nàng

-San nhi, ta xin lỗi... ta không thể cứu nàng được!!! Nhưng nàng hãy chờ ta, ta nhất định sẽ quay lại, ta sẽ không bỏ rơi nàng... hãy hiểu cho ta!!

-Á Á...

Nhị hoàng tử cười lên đắc ý hắn quay sang nói với Hoàng Tử San

-Nàng thấy chưa, bọn họ rồi cũng sẽ từ bỏ nàng thôi! Chỉ có ta mới là một lòng si mê nàng!
-Câm miệng! Mau thả người!!

Trương Lập Á tức giận hét, tên kia chỉ mỉm cười rồi cũng thực hiện lời hứa thả Mộc Quế Anh ra

-Ta khuyên nàng đừng nên làm bậy, trong tay ta còn giữ tam công chúa của nàng!

Mộc Quế Anh nghe vậy cũng bất lực đi về phía Trương Lập Á, nàng hỏi

-Tại sai lại cứu ta? Tại sao lại không chọn cứu công chúa?

-Một trong hai ai ta cũng sẽ không bỏ lại, San nhi càng không! Hãy tin ta, ta tự có cách!!

-Ừ... Lần này ta tin nàng!

-Được!

-Xong xuôi rồi thì các ngươi cũng nên dời đi trước khi ta đổi ý!

Trương Lập Á nhìn Hoàng Tử San, nàng vẫn còn đang nhìn chằm chằm cô, tim cô đau đớn không thôi, nhưng cô không còn cách nào khác hơn được nữa. Hoàng đế Kim quốc sẽ dụng binh vì nàng nhưng với Mộc Quế Anh chắc chắn sẽ không, nên... "Xin nàng hiểu cho ta... San nhi!"

-Á Á... Á Á...
Hoàng tử San cố chạy đến chỗ Trương Lập Á nhưng lại bị nhị hoàng tử ngăn lại, nàng khóc lóc la lên

-Á Á cứu San nhi, Á Á từng hứa sẽ không bỏ rơi San nhi, Á Á...

Trương Lập Á tim đau thắt, bước đi loạng choạng phải nhờ đến Mộc Quế Anh dìu cô, cô mới có thể đi được. Cách một đoạn khá xa rồi cô mới nhanh chóng viết thư rồi dùng con chim nhỏ vẫn luôn bay theo cô mà hoàng đế đã ban cho cô để đề phòng bất trắc, sau đó gửi thư đi.

-Hãy bay đi, nhanh nhất có thể!! Làm ơn!

Nói xong cô ôm đầu, gục xuống đất. Cô không khóc nhưng ai cũng có thể hiểu được tâm trạng cô lúc này... Mộc Quế Anh bèn bước đến đặt tay lên vai cô! Ai ai cũng đứng im bất động, không dám đi đến an ủi cô vì họ biết nỗi đau trong lòng cô bây giờ lớn đến mức nào, có nói thêm gì cũng là vô dụng!
Đùng _

Một tiếng nổ thật lớn vang lên ngay chỗ Hoàng Tử San, Trương Lập Á hoảng hồn bật đứng dậy chạy nhanh đến, nhưng nơi đó chỉ còn là một bãi chiến trường đẫm máu tươi. Xác của tên nhị hoàng tử cùng thuộc hạ hắn nằm chồng chất lên nhau. Trương Lập Á hoảng loạn chạy đến... như điên, như dại mà tìm kiếm Hoàng Tử San. Cả nhóm cũng chạy theo sau để tìm kiếm phụ nàng

-San nhi, San nhi... Làm ơn đi San nhi... Nàng ở đâu? Nàng nhất định sẽ không sao, không sao! San nhi làm ơn xuất hiện đi, đừng đùa với ta như vậy... San nhi, cầu xin nàng!! Cầu xin nàng!!

Trương Lập Á bới móc trong đám xác ấy đến tóe cả máu tay, cô vẫn không chịu ngừng. Một lúc sau cả nhóm đều chạy đến ngăn cô lại, họ căn bản tìm nãy giờ cũng không thấy bóng dáng hay thi thể Hoàng Tử San đâu, nhất định là nàng vẫn còn sống chỉ là không biết đang ở nơi nào!
-Tiểu Á... Tiểu Á dừng lại đi, tay nàng chảy máu rồi!

-BUÔNG RA, BUÔNG TA RA, TA PHẢI TÌM NÀNG, BUÔNG TA RA!!

Trương Lập Á như người điên hất văng bất cứ ai đến ngăn cản cô. Đúng... cô điên rồi, là do cô... chính cô đã bỏ lại Hoàng Tử San, chính cô đã nhẫn tâm bỏ lại nàng, là do chính bản thân cô!! Nếu nàng có mệnh hệ gì cô cũng không thiết sống nữa, cô mặc kệ có được gặp lại cha mẹ mình hay không... cô cũng không thiết sống nữa!!

-Tiểu Á...

Mộc Quế Anh thân là học võ nhưng cũng không ngăn được mức độ điên cuồng của Trương Lập Á. Trần Ngọc Hà vì lo cho bạn nên cũng nhảy cẫng lên kêu chít chít. Dương Ngọc Lan bèn ôm cô trên tay vỗ về.

-Không sao đâu chẳng qua tiểu Á vẫn chưa bình tĩnh lại thôi

-SAN NHI.... TA XIN NÀNG MÀ, HÃY MAU RA ĐÂY ĐI

Tiếng la hét thảm thiết của Trương Lập Á như xé toạc lòng tất cả mọi người. Cảnh tượng thê lương chưa từng thấy!!
-Hahaha lúc nàng ở bên ngươi ngươi lại không biết giữ, khi mất đi rồi ngươi lại khóc lóc làm gì!?

Trương Lập Á ngưng lại động tác, cô ngước lên nhìn bóng hắc y nhân đang đứng trên cây kia. Từ nãy đến giờ hắn vẫn là đang quan sát tất cả mọi người mà không một ai hay biết đủ thấy võ công hắn thâm hậu cỡ nào!!

Hắn từ từ đáp xuống trước mặt Trương Lập Á, Trương Lập Á lập tức nhận ra ngay người này. Đó không phải là một nam nhân mà là nữ nhân. Nữ nhân ngày trước cứu cô trong rừng. Trương Lập Á chạy nhanh tới lắc mạnh vai hắc y nhân, nói

-Có phải là do ngươi gây ra không? Có phải không? San nhi đâu, trả San nhi cho ta!

-Hừ...

Hắc y nhân vung tay, Trương Lập Á lập tức ngã ra sau. Mộc Quế Anh bèn đi đến đỡ lấy cô nói

-Ngươi là ai, ngươi muốn gì!?

Hắc y nhân từ từ vuốt tóc, dáng vẻ vô cùng yêu mị
-Tam công chúa quả nhiên trong tay ta, ta không như tên hoàng tử kia, ta không cần người ta chỉ cần đồ!

Trương Lập Á lại đứng bật dậy, cô gấp gáp nói

-Sao cũng được ngươi muốn gì cũng được, giao trả nàng ra.... ngươi muốn ta chết cũng được!

-Hử... Xem ra ngươi quả nhiên đã yêu nàng?

-Phải ta yêu nàng, là ta yêu nàng, ta không thể sống thiếu nàng, xin ngươi !!

-Yêu? Hahaha ... Trên đời này làm gì có yêu? Nếu ngươi yêu nàng ngươi đã không năm lần bảy lượt bỏ mặc nàng!

-Không... ta không có! Sao cũng được... ngươi nói đi, ngươi muốn gì mới trao trả nàng??

-Thứ ta muốn chính là năm viên thiên thạch trong tay ngươi!!

-Không! Tiểu Á không được! Năm viên đá đó dùng để cứu chữa cho tam công chúa!

Mộc Quế Anh gấp gáp nói nhưng Trương Lập Á lại cắt ngang lời nàng

-Anh nhi... bây giờ San nhi đang trong tay ả ta, cho dù có cầm năm viên thiên thạch trong tay cũng không lợi ích gì! Ta chỉ cần San nhi sống khỏe mạnh là được, nàng ấy ngốc hay không không quan trọng! Anh nhi...???
-Mộc Quế Anh tỷ làm gì vậy?

Dương Ngọc Lan la lên nhưng Mộc Quế Anh đã nhanh chóng kề dao trên cổ Trương Lập Á, nàng cười nói

-Hahaha ta đã cực khổ đi theo các ngươi mặc các ngươi làm trái tim ta đau nhói cũng chỉ vì đợi các ngươi thu thập đủ năm viên thiên thạch.... Bây giờ muốn giao ra, nằm mơ đi. Trương Lập Á nàng hãy mau giao cho ta năm viên thiên thạch nếu không đừng trách ta cạn tình!!!

-Thì ra... Nàng chính là nội gián! Bao ngày qua nàng đã lừa chúng ta, vì sao??

-Đúng!!... bao ngày qua ta lừa các ngươi, nhưng ta yêu nàng là thật! Trương Lập Á ta đã từng nghĩ sẽ từ bỏ hết mọi nhiệm vụ để ở bên nàng sống an nhàn hết một đời, chỉ cần có nàng, nhưng nàng thì sao? Nàng bội nghĩa quên tình, nàng đã thay lòng mà yêu tam công chúa, vậy còn ta? Ta tính là gì trong lòng nàng? Là một món đồ chơi sao? Ta đã nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn thế mà các người vẫn là tổn thương ta! Trước mặt ta ngươi chỉ biết có tam công chúa còn ta thì sao?? Các người không thèm để ý đến ta ân ân ái ái trước mặt ta, các người có nghĩ tới cảm nhận của ta hay không!!! Ta hận, ta hận vì sao công chúa lại đoạt đi hết tất cả của ta như vậy?
-Anh Nhi... quả thật ngay từ đầu là ta sai, ta đã phụ bạc ân tình của nàng nhưng từ khi
ở bên nhau ta mới nhận ra... ta và nàng thực sự là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, ngay cả tính cách của ta và nàng cũng vậy... chúng ta quả thực không hợp nhau!! Tất cả mọi chuyện đều là do ta sai nhưng san nhi không có lỗi! Nàng ta còn từng cứu nàng, cưu mang nàng... tại sao nàng lại phản bội nàng ấy như vậy!?

-Không có lỗi sao??? Chính mẫu thân của nàng ấy.... chính vì mẫu thân của nàng ấy.... mà ta phải chứng kiến thi thể của phụ mẫu ta chết trước mặt ta!

-Nàng nói gì?? Phụ mẫu nàng chết thì liên quan gì đến San nhi?

-Thật ra danh phận của ta chính là tỷ tỷ của nàng ấy, cha ta là tứ hoàng tử của mộc Quốc tức là anh trai của mẫu thân nàng. Khi xưa cũng do phụ mẫu nàng ấy đã nhấn chìm toàn bộ Mộc Quốc nên phụ mẫu ta vì thế cũng qua đời... may mà lúc đó ta được cha ta gửi lên núi để tập võ công nên mới thoát chết. Sau khi trở về ta chỉ còn nhìn thấy xác của cả gia đình ta chết trước mặt ta! Nàng nghĩ xem... không phải là nàng ta, không phải do phụ mẫu của nàng ta thì là ai??
-Nàng ta thực sự cũng là không biết gì, nàng ấy lại còn ngốc nghếch, là do phụ mẫu nàng ấy gây ra đâu liên quan gì nàng ấy!!

-Lỗi của nàng ấy là từ khi sinh ra đã có quá nhiều thứ vây quanh, ngay đến cả nàng cũng từ từ vây lấy nàng ấy... còn ta thì sao??  Không một ai bên cạnh, không thân thích, không bằng hữu, không có gì cả... Nếu như không do phụ mẫu của nàng ấy gây ra thì bây giờ ta vẫn là công chúa của một nước!

-Đây là do số trời tại sao lại cứ phải đổ mọi việc lên đầu San nhi? San nhi đã đối xử rất tốt với nàng còn xem nàng như tỷ tỷ thân thích... vậy mà tại sao lại năm lần bảy lượt âm mưu hãm hại nàng ấy?

-Sao cũng được! Ta bây giờ chỉ còn muốn hồi phục lại Mộc Quốc khi xưa mà thôi! Ta muốn gϊếŧ chết tên hoàng đế Kim Quốc kia để báo thù cho phụ mẫu của ta, ta đã không còn cách nào khác... xin lỗi nàng!! Hãy mau giao ra năm viên thiên thạch, nếu không ta sẽ không lưu tình!
-Vậy nàng hãy gϊếŧ ta đi!! Ta thà dùng mạng của mình đổi lấy mạng của San nhi còn hơn trơ mắt mà nhìn nàng ấy chết!

-Trương lập Á... đến bây giờ trái tim ngươi vẫn chỉ có một mình Hoàng tử San?... được, nếu ngươi đã muốn chết như vậy thì ta cũng toại nguyện cho ngươi... A...

Một lực đánh mạnh tới cổ tay Mộc Quế Anh khiến con dao trên tay nàng bỗng rơi xuống đất, Mộc Quế Anh rút trường kiếm bên hông ra giao đấu với hắc y nhân kia nhưng võ công hắc y nhân kia quả thật thâm hậu, sau vài chiêu đã một trưởng đánh trúng Mộc Quế Anh khiến nàng ta ngã ra sau, phun ra một ngụm máu. Trương lập Á vội vàng chạy đến bên nàng ấy ngăn cản lực đánh tiếp theo của hắc y nhân kia, cũng may tên hắc y nhân kia kịp dừng tay lại... nếu không cả cô và Mộc Quế Anh đều phải ôm nhau chết chung rồi!
-Tại sao nàng lại đỡ cho ta?? Chẳng phải ta chết đi rồi thì sẽ không làm hại được mọi người?

-Mộc Quế Anh, nếu như nàng nói không có gì trong tay thì nàng đã sai rồi... nàng có ta với tư cách là bằng hữu, nàng có tất cả mọi người ở đây với tư cách là bằng hữu, chúng ta đã từng đồng sinh cộng khổ bên nhau, trải qua bao nhiêu sinh tử cùng nhau... đến bây giờ nàng vẫn không nhận ra được sao?

-Tiểu Á...

-Luyên thuyên như vậy đủ rồi hãy mau giao năm viên thiên thạch đây

-Muốn lấy năm viên thiên thạch, chi bằng hỏi ý ta trước!!

Một bóng huyết y nữ tử khác cũng xuất hiện, nàng ta cũng đeo mặt nạ nhưng bước đi lại nhẹ như mây.  Công lực thâm hậu không thua gì hắc y nhân kia, thậm chí còn có phần cao hơn!

-Ngươi cũng đã chịu lộ diện? Chủ nhân thực sự của Mộc Quế Anh, người đứng đằng sau mọi chuyện!
-Chính là ta... Bây giờ ta cũng đã biết ngươi là ai! Với võ công của ngươi muốn lấy được năm viên thiên thạch này còn phải hỏi qua ta!!

-Bớt nói nhảm!!!

Một đen một đỏ lại giao đấu với nhau, xung quanh sóng gió nổi lên khiến ai cũng phải che mắt nhìn. Rõ ràng là huyết y nữ tử kia có thế mạnh hơn, võ công của nàng ta thực sự rất kỳ quái khiến hắc y nhân dần dần yếu thế đi và bị trúng một chưởng ngay ngực. Chưởng này quá mạnh khiến nàng ta lão đảo lui ra sau, phun ra máu.... thấm đẫm toàn bộ y phục bên ngoài

Một tiếng kêu vang dội, vang lên.  Bóng dáng hắc ưng nhanh chóng bay đến giao đấu với Huyết y, hắc y nhân vội la lên

-Tà Linh...

Lúc bấy giờ hắc ưng kia mới bay đến chỗ của hắc y nhân, đậu trên vai nàng

-Trương lập Á, nếu ngươi chịu giao cho ta năm viên thiên thạch,  ta sẽ mang hoàng Tử San trả lại cho ngươi. Với võ công của ta ngươi cũng thấy rồi đó, ta nói được sẽ làm được!
-Trương Lập Á, nàng đừng giao cho ả!!

Dương Ngọc Lan hét lên

-Ả đang lừa nàng thôi, đừng nghe lời ả!!!

Trương lập Á vẫn còn đang bối rối thì một lực đánh mạnh bay về phía cô. Mộc Quế Anh vội chắn trước người cô, nàng gục ngã xuống đất

-Anh nhi, sao nàng lại?

-Ân tình này ta muốn trả cho nàng, ta không muốn nợ nàng... vì nếu không có nợ ta mới đường đường chính chính mà hận nàng.  Tiểu Á hãy thay ta sống nốt phần đời còn lại, ta hận nàng... ta nguyền rủa kiếp sau nàng sẽ mãi mãi ở bên cạnh ta, không bao giờ xa rời!!!

-ANH NHI..!!

-Chủ nhân, cẩn thận!!

Dương Ngọc Lan la lên rồi cũng chắn trước mặt hắc y nhân. Hồng y nữ tử kia nhân lúc hắc y nhân còn đang ngơ ngẩn thì lại đánh thêm một chưởng về phía nàng.

Phụt_

-Dương Ngọc Lan !!!

Hắc y nhân đỡ lấy nàng, vội vàng nói
-Sao ngươi lại đỡ cho ta???

- Chít chít chít [Lan Nhi…]

Trần Ngọc Hà cũng la lên, cô trong thân hình chuột lang cũng vội vã chạy đến bên cạnh nàng. Cô rất lo lắng cho nàng nhưng trong thân hình vô dụng này, cô chẳng thể làm gì được cho nàng. Lần đầu tiên trong đời... Trần Ngọc Hà mới cảm giác được sự bất lực lớn đến thế nào. Cô đã biết vì sao tiểu Á lại mất bình tĩnh như vậy khi tưởng rằng... Hoàng Tử San đã chết. Thì ra 'yêu' một ngời là có hương vị như thế này sao??

-Chít chít chít [ Không... Lan nhi, ta vẫn chưa thể nói với nàng một tiếng "yêu". Lan Nhi... ta xin lỗi, ta yêu nàng, ta yêu nàng! Lan nhi nàng không thể có chuyện gì được]

Trần Ngọc Hà la lên nhưng cô biết mọi thứ đã quá muộn bởi vì những lời cô nói ra... Dương Ngọc Lan một chữ cũng không hiểu. Dương Ngọc Lan mỉm cười cố gắng đưa tay vuốt ve cô
-Hà hà đừng quá lo lắng, ta là mệt rồi chỉ muốn ngủ một giấc, một giấc thật ngon mà thôi... Ta đi rồi nàng hãy sống cho thật tốt.  Ta biết cả đời ta cũng không thể có được tình yêu của nàng, nhưng ta vẫn hy vọng nghe được một lời nói "yêu" từ nàng, mà có lẽ đã không còn kịp nữa rồi!!!

-Chít chít chít [ Lan Nhi, đừng mà... Ta yêu nàng, thực sự yêu nàng!! Lan Nhi, ta yêu nàng, nàng có nghe ta nói không? Ta yêu nàng.... Đừng, đừng bỏ ta đi mà Lan nhi! Là tại ta, là tại ta, ta ngu ngốc, hèn nhát... không dám mở miệng nói với nàng một tiếng "yêu" để đến bây giờ... Lan Nhi, hãy mở mắt ra, xin nàng mở mắt ra để nghe ta nói một câu thôi, một câu yêu nàng!!! ]

Dương Ngọc Lan khó nhọc mở mắt nhưng nàng lại nhìn hắc y nhân kia, nàng nói

-Chủ nhân, ta nợ mẫu thân nàng một mạng bây giờ ta trả cho người một mạng. Ta hy vọng chủ nhân sẽ sớm hoàn thành được tâm nguyện của mình, chủ nhân... ta đi trước đây!!
-Dương Ngọc Lan!!!

-chít chít chít [ Lan nhi...]

Trần Ngọc Hà điên cuồng kêu gào tên nàng, nhưng lọt ra khỏi miệng cô chỉ là những tiếng kêu chít chít đầy vô vọng. Người cô yêu ngay cả đến khi nhắm mắt cũng không thể hoàn thành được tâm nguyện của bản thân. Không được nghe một tiếng "yêu" từ cô.  Là do cô ngu ngốc đã đánh mất nàng, cô ngu ngốc đến bây giờ vẫn không thể nói yêu nàng. Cô bất lực chỉ biết gào thét trong tuyệt vọng!!

Cả hai từ từ tan biến đi chỉ còn lại những đồ vật trên người họ. Trần Ngọc Hà gặm lấy viên thủy châu lúc trước mà thái tử thủy quốc đã tặng cho nàng không buông. Nó cũng là thứ duy nhất nàng ấy mang trên người. Hiện giờ viên thủy châu ấy như cảm nhận được chủ nhân gặp nạn nên liên tục phát sáng lên trong miệng của Trần Ngọc Hà
Phía bên kia Trương Lập Á cũng ngồi thẩn thờ. Chỉ trong vòng một buổi mà cả hai người thân cận nhất của họ đều đã ra đi, Mạnh Hùng Dũng cũng trở nên điên cuồng, hắn đang giao đấu với Huyết y nữ tử, chính ả ta là nguyên do cướp đi hai bằng hữu tốt của hắn. Đường là một tiên vương như hắn sao có thể trơ mắt đứng nhìn... nhưng ở bên ngoài này, võ công của hắn cũng không thể địch lại nổi nữ nhân này

Võ công của ả ta quả thực kì quái vô cùng.... như ẩn như hiện, lâu lâu lại còn tạo ra vô số ảo ảnh thậm chí không thể nào đụng đến được một chút da thịt trên người ả.

Đùng_

Một tiếng vang lớn rung động đất trời hòa cùng tiếng kêu của hắc ưng, khu rừng bây giờ chỉ còn lại một mảnh hỗn độn nhưng bóng dáng của Hắc y nhân, Mạnh Hùng Dũng, Trần Ngọc Hà cùng Trương Lập Á cũng theo đó mà biến mất. Hồng y nữ tử siết chặt nắm tay hét lớn rung chuyển cả một vùng.
Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện