Mỹ Nhân Và Mã Nô

Chương 6


trước sau

Ngọc Kiều nhìn hắn chăm chú, làm cho mã nô bối rối trước hành vi kì quặc của chủ tử mình.

Mặc dù rất bối rối, nhưng hắn vẫn lấy lọ kim sang dược. Sau khi mở ra, hắn đặt lọ thuốc bên cạnh rồi cởi y phục đã dính vào da thịt.

Khi Ngọc kiều thấy hắn cởi y phục đã dính vào vết thương tay không chậm và dừng lại lúc nào. Chỉ nhìn vào nàng đã cảm thấy kinh hoàng.

Khi cởi y phục ngoài, sau đó là hắn ở trần. Ngọc Kiều, hoảng loạn khi thấy phần trên ở trần, cảm thấy khuôn mặt mình vô thức bị đốt cháy, mím môi và vô thức hướng ánh mắt sang nơi khác.

Có một cơn gió thổi vào từ bên ngoài cánh cửa, nhưng Ngọc Kiều vẫn cảm thấy rất nóng, nóng đến nỗi nàng thậm chí còn đổ mồ hôi lưng.

Mùi máu được trộn lẫn với một mùi thuốc nhẹ, làm cho Ngọc Kiều cảm thấy khó chịu. Một bên là ảnh hưởng của những giấc mơ, một bên là mùi hăng, thực sự không chịu nổi, nên nàng véo mũi và nói: "Ngươi tự dùng thuốc đi, ta đi trước."

Nói xong, nàng quay người bỏ đi mà không lấy đèn lồng.

Ngay khi Ngọc Kiều quay người rời đi, tay đang tha thuốc của mã nô dừng lại một chút. Ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm bóng lưng nàng.

Mãi đến khi hình bóng nàng biến mất trong màn đêm, hắn mới dời mắt đi và nhắm mắt lại, hắn tham lam hít một hơi.

Là một con mồi sống sót 1 cách tuyệt vọng trên khu săn bắn được giới quý tộc săn lùng, có thể thấy rõ mùi hương kiêu ngạo trong mùi máu phong phú.

Hương thơm thuộc về của 1 cô nương.

Mới vừa rồi hắn thực sự ngất xỉu, nhưng khoảnh khắc ai đó chạm vào hắn, hắn tỉnh dậy ngay lập tức.

Bởi vì nàng không lấy đèn lồng, nàng vô tình va vào cái cây làm cho trán nàng bầm một mảng. Khi trở về phòng nàng nằm xuống, nhưng nàng không ngủ được, nàng lăn qua lăn lại, vì chỉ khi nhắm mắt lại, nàng sẽ thấy hình ảnh thấy chính mình khi chết sẽ bị phơi thây nơi hoang vu.

Vào sáng sớm Tang Tang và các nha hoàn vào phòng để hầu hạ Ngọc Kiều, họ bị bất ngờ bởi mảnh màu xanh và tím trên đỉnh trán của ngọc Kiều.

Tang Tang kêu lên: "Có chuyện gì với tiểu thư vậy?"

Ngọc Kiều vẫy tay, "đừng có làm ầm lên, hôm qua không cẩn thận, ngủ rớt xuống va trúng đầu thôi."

Nàng giơ tay lên và chạm vào trán, đụng trúng làm cho cô kêu "Tê. Tối qua cô lo lắng về tương lai nên không chú ý vết thương, không ngờ nó lại nặng như vậy.

Tang Tang nhìn màu tím xanh phía trên trán tiểu thư, và thấy đau cho tiểu thư.

Lo lắng nói:" Da tiểu thư rất trắng nên chắc sẽ thấy rõ lắm với lại vết thương này chắc mấy ngày mới hết, trước tiên tiểu thư đi rửa mặt đi, rồi nô tỳ lấy thuốc mỡ bôi. "

Sau đó, Tang tang đi đến tủ quần áo, mở ngăn kéo và
lấy ra một cái lọ nhỏ.

Sau khi Ngọc Kiều tắm rửa, Tang Tang mở cái lọ nhỏ, và một mùi thơm sảng khoái tỏa ra.

Ngọc Kiều liếc nhìn cái lọ nhỏ và hỏi:" Đây là cái gì? "

Tang Tang bôi thuốc lên và trả lời:" Là mộc phù dung được lão gia mua cách đây không lâu, nghe nói mộc phù dung này rất quý. Nô tỳ nghe nói nó có thể trị được sẹo và tan máu bầm, hiệu quả nó rất cao. "

Ngọc kiều nghe, nhìn lọ thuốc một cách chu đáo. Nếu có thể trị sẹo, hay đợi vài ngày làm món quà tậng cho mã nô, để hắn xóa những vết roi đó, khi tương lai hắn trở thành Hoài Nam vương, nhìn thấy những vết sẹo do roi đánh để lại nhớ đến cảnh làm nô đầy nhục nhã. Thì đối với Ngọc gia là hận.

Nghĩ về điều này, Ngọc Kiều nói:" Ngươi hãy lấy nhiều hơn cho ta.

"Vâng, nô tỳ sẽ sai người đến kho lấy." Tang Tang bôi thuốc xong rồi chải tóc cho nàng.

"Tiểu thư, lão gia vừa cho người thông báo lão gia sẽ quay về vào 3 ngày nữa."

Nghe những lời đó, Ngọc Kiều hạ mắt xuống và nhớ lại thời gian trong giấc mơ. Thời gian phụ thân trở về phù hợp với thời gian trong giấc mơ. Những chuyện xảy ra trong giấc mơ ngày càng trở thành sự thật làm cho nàng cảm thấy lo lắng.

Sau khi phụ thân trở lại, nàng phải tìm cách nhắc nhở người rắng có ai đó muốn hãm hại.

Nha hoàn mặc cho Ngọc Kiều là một bộ y phục đỏ nhạt kết hợp mái tóc được búi với trâm cài mã não tua rua làm cho nàng xinh đẹp và đầy sức sống

Sau khi mặc y phục, Tang Tang nói: "Tiểu thư, đại sư đã đến, khi nào mình mới niệm kinh siêu độ?"

Đạp Liệt và Trục Tuyết là hai con ngựa mà bị người ta hạ độc.

Ngọc Kiều thở dài. Sau khi suy nghĩ một lúc, nàng nói: "Sau hỏa táng xong rồi đặt Đạp Liệt và Trục Tuyết sau núi, rồi siêu độ chúng."

Tang Tang hỏi: "Còn người hạ độc phải giải quyết như thế nào?"

Khuôn mặt Ngọc Kiều buồn tẻ. "Đánh anh ta và đưa hắn đến nha môn, nói rằng hắn đầu độc con ngựa và suýt giết chết ta."

Hôm qua nàng suýt ngã ngựa, rất nhiều người nhìn thấy, nàng cũng không phải nói dối. Người này rất độc ác nếu để bên ngoài, có thể làm những điều xấu xa hơn, tốt nhất là giam hắn.

Sau một lúc lâu, nàng tiếp tục nói: "Ngươi hãy mời lang trung đến xem mã nô, ta không muốn thấy hắn chết."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện