- Kéo thì kéo! (xuy trong câu này là thổi/kéo, chắc là kéo một hơi hết chai bia ak)
Hàn Điềm Điềm dường như tửu lượng cũng không tệ lắm, liền cầm lên một chai bia, nói:
- Mỗi người một chai, không được nghỉ, thế nào?
- Dzoooo!
Triệu Cương Băng gật đầu cười, nói:
- Nhưng mà, tôi đúng là không ngờ tới, Điềm Điềm cô lại có thể kéo thế này đấy.
Đó là ...
Hàn Điềm Điềm ngạo nghễ hất càm lên, nhưng mà, khi nhìn thấy nụ cười xấu xa của Triệu Cương Băng, trong đầu của Hàn Điềm Điềm đột nhiên xuất hiện một cái gì đó giữa trai gái.
- Cô nghĩ đến cái gì rồi?
Hàn Điềm Điềm trừng mắt, nói:
- Là kéo bia!
- Dĩ nhiên là kéo bia rồi, tôi lại không có nói đến thổi khí cầu cũng chưa nói đến là thổi một khúc nhạc, đúng không?
Triệu Cương Băng cười nói.
- Anh! Anh phát tờ rơi, không ngờ tới anh còn là một người bậy bạ như vậy nha!
Mặt mày Hàn Điềm Điềm vừa chuyển một cái, nói:
- Dù sao thì cũng không dài dòng với anh nhiều nữa, dzooo, một người một chai.
- Dzooo!
Triệu Cương Băng nhận lấy chai bia, ngửa đầu liền bắt đầu uống.
Chỉ là hơn mười giây, một chai bia đầy đã được uống cạn, mà tốc độ kéo bia của Hàn Điềm Điềm cũng không chậm, sau khi Triệu Cương Băng kéo hết một chai bia thì không bao lâu sau chai bia của Hàn Điềm Điềm cũng đã được uống cạn.
- Kéo cũng không tệ nha!
Triệu Cương Băng vừa cười vừa nói:
- Khẩu hình gì gì đó, vừa nhìn thì biết là tay sành điệu rồi.
- Anh! Trong câu nói của anh có hàm ý gì hả?
Hàn Điềm Điềm nhìn Triệu Cương Băng, nói:
- Biến thái! Anh phát tờ rơi, anh thực sự quá biến thái nha!
- Tàm tạm thôi!
Triệu Cương Băng sờ sờ đầu.
Lúc này, mấy người bên cạnh cũng lần lượt qua bên này uống bia với Triệu Cương Băng.
Triệu Cương Băng dĩ nhiên là ai đến cũng không cự tuyệt, một người thêm mấy ly, rất nhanh, năm kết bia cũng đã uống sạch.
- Điềm Điềm, anh phát tờ rơi này có thể uống khá lắm đấy. Một mình anh ta uống ít nhất cũng một kết bia ấy.
Tiểu Tứ thầm nói.
- Đúng rồi a. Không được, tối hôm nay nếu không làm cho anh ấy gục xuống dưới bàn, chúng ta làm sao có thể lăn lộn trong giang hồ chứ!
Hàn Điềm Điềm cắn răng, nói:
- Lại thêm 5 kết nữa!
- Được!
Tiểu Tứ gật đầu.
Đang lúc này!
- A, trời mưa sao?
Tiểu Tứ sờ sờ mặt của mình, không biết là thứ gì đã phun vào trên mặt mình.
- Mẹ kiếp, có người tạt bia!
Hàn Điềm Điềm liền đứng lên, la to:
- Con mẹ nó, đứa nào tạt bia đấy?
Một cái bàn ở đằng trước cái bàn của Hàn Điềm Điềm, nằm tít ở bên trong, một người đàn ông cao lớn thô kệch cầm ly bia quay đầu lại nhìn Hàn Điềm Điềm, la lên:
- Bố mày tạt đấy, thế nào? Không phục sao?
- Thần kinh, bia không uống mà đem hất đi, mẹ ông dạy dỗ ông thế nào đấy?
- Ơ, tiểu nha đầu ngươi chưa lớn mà mồm mép lại thật độc địa, bố mày uống thoải mái, hất đi mấy ly thì nhóc con quản được sao? Thế nào? Làm cô ướt rồi sao? Ha ha ha!
Tên nam nhân kia cười to nói.
- Biến mẹ ông đi!
Hàn Điềm Điềm cũng không biết là chai bia cứng như thế nào, liền cầm lên một chai ném về phía đó.
Nhưng mà rất tiếc, bất luận là sức hay là độ chính xác, đều có chút không đúng kiểu, chai bia lượn vòng mấy cái rồi rơi xuống trên mặt đất, bể tan tành.
Nhưng mà, cái chai bia này bay tới, không khác nào chính là khiêu khích.
- Chó chết!
Tên đàn ông trung niên kia liền cầm lấy ly bia nện xuống sàn, cùng với mấy tên đàn ông khác cùng nhau đứng lên.
Lúc này Hàn Điềm Điềm mới phát hiện, người của đối phương hình như rất nhiều nha. Thoạt nhìn cũng phải có đến 7, 8 người, hơn nữa 7,8 người kia của đối phương cũng không giống với bên này, bọn họ vừa nhìn thì đã biết không phải là người tốt lành gì, tóc để 1 phân đều, còn có hình xăm trên cổ trên tay nữa.
Bộ dáng này vừa nhìn thì liền biết ngay chính là chuẩn của tụi côn đồ nha!
- Tiểu nha đầu, cô to gan rồi đấy.
Tên trung niên liền nhảy qua ghế sô pha, đi tới chỗ ghế ngồi của nhóm Hàn Điềm Điềm, nói:
- Lại dám ném chai bia vào mặt tao sao? Biết Mã vương gia ngươi có mấy con mắt không?
- Muốn chết sao?
Bằng hữu của tên nam nhân kia cũng nhảy qua ghế sô pha đi tới chỗ của bọn Hàn Điềm Điềm, những người này thoạt nhìn thì khí thế rất hung hăng, làm ấy tên nhóc chừng mười mấy tuổi đầu bên này thoáng cái đã bị trấn áp, mà sắc mặt của Hàn Điềm Điềm cũng hết sức khó coi.
- Tiểu nha đầu, nhìn dáng vẻ của cô cũng không lớn mấy, còn nhỏ tuổi mà đã dám