Cố Hạc đại sư cười cười, vuốt ve râu dài, giống như tiên phong đạo cốt bay ra xa.
Đoạn Vân đi phía sau các sư huynh sư tỷ, đi đến quảng trường.
- Trình độ luyện đan của Thiên Lam Thành kém hơn Thiên Đan Thành chúng ta.
Lần này nhất định phải để những người Thiên Lam Thành này mở mang kiến thức về thực lực của Thiên Đan Thành chúng ta.
- Ở bên trong Đan Phủ, Thiên Đan Thành chúng ta là mạnh nhất!
- Các ngươi mau nhìn đi, chỗ này vậy mà có người mang theo tấm biển dự thi?
……..
Các sư huynh sư tỷ của Đoạn Vân cũng ngạc nhiên nhìn bốn phía, bọn họ đều có ngạo khí của riêng mình.
Bỗng nhiên, Đoạn Vân nghe thấy tiếng kinh hô của một sư tỷ, theo bản năng nhìn về phía sư tỷ chỉ chỗ, chỉ thấy một thân ảnh thôn dài vác lên một tấm biển thật lớn, đi đến báo dannh.
Tấm lưng kia giống như hơi quen thuộc… Đôi mắt Đoạn Vân co rút lại, hơi ngờ vực, vẫn cảm thấy ở nơi nào nhìn thấy bóng dáng này.
Nhưng suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra, sau đó hắn bị các sư huynh sư tỷ lôi kéo đi báo danh.
Phía trên mặt đất trống trải vùng quảng trường trung tâm, bố trí tám lôi đài, bởi vì người dự thi thật sự quá nhiều, cho nên thời điểm đấu vòng sơ tuyển, tám lôi đài cùng nhau tiến hành trận đấu.
Khi Bộ Phương vác tấm biển xuất hiện chỗ báo danh, luyện đan sư phụ trách báo danh nhìn Bộ Phương như nhìn kẻ ngốc.
Lần đầu tiên gặp được đầu bếp báo danh tham gia đại điển, lần đầu tiên thấy có người vác tấm biển đến báo danh dự thi.
Tên hề từ đâu đến? Gia tăng hiệu quả tiết mục sao?
- Lão Bộ, tuy ngươi thông qua phân loại kỳ nhân dị sĩ đến báo danh nhưng… quy củ của đấu vòng sơ tuyển không có phân loại.
Đối thủ của ngươi có thể là độc sư, y sư, cũng có thể là luyện đan, cho nên ngươi nhất định phải cố lên, đừng bị đào thải quá nhanh.
Nam Cung Vô Khuyết cầm lấy số báo danh của mình, sau đó rời đi, trước khi đi nhắc nhở Bộ Phương vài câu.
Bộ Phương gật đầu.
Dấu hiệu trên số báo danh của Bộ Phương là lôi đài số tám, vị trí hơi hẻo lánh, nhưng Bộ Phương cũng không quá bận tâm.
Nam Cung Vô Khuyết ở lôi đài số ba, ở vị trí trung gian, Nam Cung Uyển bị phân đến lôi đài thứ sám.
Ba người đều là vị trí bất đồng, cho nên mỗi người một ngả.
- Nam Cung Vô Khuyết… tên ngu ngốc vác tấm bản kia là bạn của ngươi? Loại người này vậy mà cũng có lá gan tham gia đại điển.
Nam Cung Vô Khuyết đi đến phía trước, bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng châm biếm.
Hắn hơi sửng sốt, quay đầu nhìn lại.
Phát ra tiếng trào phúng chính là một nam tử khuôn mặt trắng nõn, mặc luyện đan bào,