Chiến thuyền Thiên Đan Thành.
Trong đại sảnh cổ kính có mấy cái bàn, An Sênh khoanh chân thon dài dựa vào trên ghế, ngón tay trắng nõn đang kẹp một viên đan dược màu xanh biếc, đang không ngừng thưởng thức, ánh mắt nheo lại, tựa hồ có chút xuất thần.
- Bộ Phương...!Một đầu bếp? Vị đầu bếp duy nhất của Diệu Thủ Hồi Xuân đại điển, kẻ thù của Luyện Đan Sư...
Nàng lẩm bẩm, mỗi lần thì thầm, tròng mắt đều sẽ rực sáng thêm mấy phần.
Hôm qua, sau khi Đoạn Vân biết được đối thủ của nàng tên là Bộ Phương, liền có chút thất thố, lại càng nghiêm túc nói cho nàng biết, lần này nàng có thể gặp nguy hiểm.
Đối với chuyện này nàng cũng cảm thấy có chút khó tin, bởi vì với quan hệ giữa Đoạn Vân và nàng, hẳn rất rõ ràng thực lực của nàng, cho dù ở Thiên Đan Thành, tài nghệ của nàng cũng có thể xếp vào top 10, nhưng...!Đoạn Vân lại không xem trọng nàng.
Chẳng lẽ đầu bếp kia lợi hại như vậy sao?
Cho nên sau khi tạm biệt Đoạn Vân, An Sênh lập tức phái người đi tìm hiểu tin tức về đầu bếp Bộ Phương.
Cạch.
Ngón tay kẹp viên đan dược đưa lên, tiến tới đôi môi đỏ mọng, hàm răng mở ra, nhẹ nhàng cắn nát viên đan dược.
Đan dược vào bụng, liền khiến cho khuôn mặt trắng nõn của ma nữ An Sênh hiện ra vẻ hồng hào, càng thêm mê người.
Chung quanh có không ít Luyện Đan Sư lén để ý đến nàng, nhìn thấy một màn như vậy cũng không nhịn được liếm liếm môi.
Không hổ là ma nữ An Sênh ...!Quả nhiên vô cùng xinh đẹp.
Ăn Tích Cốc đan cũng có thể mang lại cảm giác khiến người ta tâm động.
- Quán ăn Vân Lam...!Có chút thú vị, trận chiến nào cũng để quảng cáo quán ăn này, bổn tiểu thư cũng muốn xem, món ăn của quán ăn này có cái gì kỳ lạ.
An Sênh cười nhẹ, nụ cười kia khiến cho những người đang chú ý đến nàng giật nảy mình, hoàn toàn mất trí nhớ.
...
Quán ăn Vân Lam.
Ở cửa quán ăn, Nam Cung Vô Khuyết lôi một cái cái ghế, học theo bộ dạng của Bộ Phương nằm dựa vào ghế, thích thú phơi nắng.
Bởi vì đang trong thời gian buôn bán, cho nên Bộ Phương đang trong bếp nấu nướng.
Thực khách chung quanh cũng ném ánh mắt kỳ dị nhìn hắn, Nam Cung Vô Khuyết ...!Danh hiệu này ở Thiên Lam Thành có thể nói là như sấm bên tai, Nam Cung gia hiện giờ có thể xem là đương gia làm chủ, không ngờ loại tồn tại này cũng chạy đến nhà hàng nhỏ bé này phơi mặt trời...
Không phải rất kỳ quái sao?
Sắc mặt Tiểu U không chút thay đổi ghi chép các món ăn thực khách đã gọi, sau đó lại báo tên món ăn cho Bộ Phương.
Hiện giờ nhiệm vụ này của nàng ngày càng dễ dàng, thuận lợi.
Dĩ nhiên, nàng cũng vì có thể ăn được món ăn Bộ Phương nấu nướng, nàng cảm thấy nếu như nàng không làm chuyện này, Bộ Phương tuyệt đối sẽ dừng nấu cơm Long Huyết hàng ngày cho nàng.
Tên kia chắc chắn...!làm được điều đó!
Nam Cung Vô Khuyết hiện giờ đã bớt sợ Tiểu U đi rất nhièu, lại có thể an ổn nằm trong tiểu điếm.
Nam Cung Uyển đang ngồi ở vị trí ăn một phần Phật Nhảy Tường.
Hôm nay là Nam Cung Vô Khuyết mời khách, bởi vì Nam Cung Uyển đã bị loại bỏ ở cuộc thi vòng loại của Diệu Thủ Hồi Xuân đại điển, tâm tình xuống thấp, cho nên Nam Cung Vô Khuyết mới vỗ ngực nói mời khách.
Với sự tiến hành của Diệu Thủ Hồi Xuân đại điển, Bộ Phương làm ra nhiều quảng cáo như vậy, danh khí của quán ăn Vân Lam ở Thiên Lam Thành cũng đã không nhỏ.
Không ít người đều chạy tới quán ăn một bữa, để cảm thụ đầu bếp có thể làm cho không ít Luyện Đan Sư cũng gãy kích mạnh như thế nào.
Ban đầu ở dưới võ đài, nhìn Bộ Phương nấu nướng món ăn thơm lừng, trong lòng bọn họ đều cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, nóng lòng muốn thưởng thức một bữ.
Nhưng khổ nỗi không có cơ hội, hôm nay có cơ hội, dĩ nhiên muốn chạy tới thử một lần.
Mặc dù rất nhiều món ăn Bộ Phương nấu nướng ở trên võ đài, trong tiểu điếm cũng không có, nhưng sau khi bọn họ