Xoay người hô vào trong phòng bếp:
- Lão Bộ! Địch nhân của ngươi đánh đến tận cửa rồi!
Ma nữ An Sênh ...!không phải là đối thủ trận tiếp theo của lão Bộ sao? !
Không ngờ người ta lại tự mình đánh đến tận cửa, cái này gọi là cái gì? Khiêu khích sao?
Có U tỷ chúng ta ở đây ngươi cũng dám khiêu khích? Đừng tưởng rằng ngực lớn thì ngươi lợi hại!
- Thì ra là ngươi Nam Cung Vô Khuyết, đã lâu không gặp, nghe nói Thiên Địa Huyền Hỏa của ngươi bị người ta rút đi rồi...!Thế nào, có vượt qua cuộc thi vòng loại không?
An Sênh thấy Nam Cung Vô Khuyết, khẽ nheo mắt, cười nói.
- An ngực lớn, thực lực của ta ngươi cũng không phải không biết, ta giống như loại người quen dựa vào ngoại lực sao? Ta dựa vào nội tại!
Nam Cung Vô Khuyết cảm thấy không vui, nữ nhân này đang hoài nghi nội tại của hắn! Cho nên trừng mắt, nhìn ngọn núi cao vút trước ngực An Sênh mở miệng nói.
- Ngươi vẫn trước sau như một, không biết xấu hổ...!Được rồi, hôm nay tỷ tỷ tới không phải để tìm ngươi, nghe nói chủ quán ở đây chính là đối thủ trận tiếp theo của ta, cho nên tới thăm hỏi một chút.
Ma nữ An Sênh nói.
- Muốn ăn cái gì thì gọi, thăm hỏi gì đó thì không cần.
Song, Bộ Phương cũng không từ trong phòng bếp đi ra, chỉ có thanh âm bình tĩnh từ đó bay ra.
- Gọi thức ăn?
Ma nữ An Sênh sửng sốt, khóe miệng nhất thời hiện lên một nụ cười:
- Được, tỷ tỷ ta gọi thức ăn.
- Tiểu Đoạn Đoạn, ngươi không phải rất thân thiết với Bộ lão bản sao? Nói cho ta biết...!Món ăn gì ngon?
Ma nữ An Sênh quay đầu nhìn về phía Đoạn Vân đang chăm chú quan sát con chó đen nói.
Đoạn Vân phục hồi tinh thần, gật gật đầu nói:
- Món ăn gì ngon? Dĩ nhiên là Phật Nhảy Tường rồi...
- Hôm nay không có Phật Nhảy Tường.
Tiểu U không biết từ lúc nào xuất hiện, sắc mặt vô cảm nói, nàng vẫn rất trách nhiệm với nhiệm vụ của mình.
- Cho tỷ tỷ một phần thịt kho tàu, nghe nói ăn thịt bổ thịt! Ta đang ngại thịt quá ít...
Ma nữ An Sênh cười nheo mắt nói với Tiểu U.
Tiểu U là mỹ nữ, hơn nữa còn là một mỹ nữ đẹp hơn nàng, là một nữ nhân, lần đầu tiên ma nữ An Sênh thấy cảnh giác.
Nhưng mặc dù dung mạo của nàng không sánh bằng Tiểu U, nhưng nàng cũng có chỗ thắng được Tiểu U...
Ưỡn ngực, đôi môi đỏ mọng của ma nữ An Sênh chu lên, ngực ta lớn ta có quyền kiêu ngạo!
- Cho ta một phần cơm trứng chiên...!Thật hoài niệm cơm trứng chiên của Bộ lão bản.
Đoạn Vân cảm thán nói, tâm tình bất giác có chút kích động, hắn có thể ăn được cơm trứng chiên của Bộ lão bản rồi, nói không kích động là nói dối.
- Còn các ngươi?
Tiểu U không thèm để ý ánh mắt khiêu khích của ma nữ An Sênh, nhìn về phía hai người phía sau bọn họ.
Chính là Tây Môn Hiên và Tiêu Hà.
Hai người thoáng ngây ngươi, làm gì? Gọi món ăn sao?
Bọn họ chỉ là đi ngang qua...!Vào xem một chút thôi.
- Ta...!giống hắn.
Tây Môn Hiên há miệng, dưới ánh mắt của Tiểu U, hắn có chút khẩn trương.
Giơ tay lên, chỉ chỉ Đoạn Vân, nói thẳng.
- Ta giống nàng...
Quả nhiên xinh a, Tiêu Hà nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt mỹ của Tiểu U, vẻ ôn hòa trên mặt càng thêm