Nhìn tên ẻo lả này là trong lòng không thoải mái, cho rằng lão ca không có Thiên Địa Huyền Hỏa, là có thể cưỡi trên đầu ta sao? Đúng là trẻ trâu...
Nam Cung Vô Khuyết tiện tay vung lên, nhất thời trong tay xuất hiện một viên đan dược đen như mực.
Đan dược này giống như than đen, trên thân củ giăng đầy rễ như râu rồng, hết sức huyền ảo.
Bỗng nhiên, Nam Cung Vô Khuyết kéo một cái khăn vải, che miệng và mũi của mình, bộ dạng...!có mấy phần hèn mọn.
Tất cả khán giả đều ngẩn ngơ.
Bọn họ dĩ nhiên không xa lạ gì với Nam Cung Vô Khuyết, thiên tài Luyện Đan Sư của Thiên Lam Thành, trình độ luyện đan rất tốt...!Nhưng hắn che mũi miệng là muốn làm gì?
Trọng tài chịu trách nhiệm trong trận đấu này cũng có chút sững sờ, nhìn động tác của Nam Cung Vô Khuyết cũng thấy khó hiểu.
- A? Đó là Lưu Kim Hành? Hắn lấy loại dược liệu này muốn làm gì?
- Lưu Kim Hành...!Vật này có thể luyện đan? Khôi hài?
- Mẹ kiếp...!chất lỏng Lưu Kim Hành không phải rất thối sao? Nam Cung Vô Khuyết rút cuộc muốn làm gì?
...
Không ít Luyện Đan Sư cũng nhận ra thân củ màu đen trong tay Nam Cung Vô Khuyết, có chút nghi ngờ kinh hô.
Bộ Phương thoáng sững sờ, hắn không biết Lưu Kim Hành, nhưng nghe các Luyện Đan Sư kia nói, tựa hồ...!là thứ rất khó lường.
Nam Cung Vô Khuyết nheo mắt, trong tay nhất thời hiện ra một đoàn đan hỏa màu đỏ, nhiệt độ cực nóng thoáng cái bao vây Lưu Kim Hành.
Ông...
Chỉ một lát sau, Lưu Kim Hành bị đan hỏa đốt cháy hòa tan.
Vứt Lưu Kim Hành sắp hòa tan hoàn vào trong lò đan, tròng mắt Nam Cung Vô Khuyết nhất thời trợn to, giống như lộ ra một nụ cười xấu xa khiến người ta sởn tóc gáy.
Trong khán phòng, Nam Cung Uyển một lần nữa kêu lên...!Ta không quen biết hắn.
Một mùi hôi lúc có lúc không từ trong lò đan phiêu đãng ra ngoài, mùi thối không quá nồng...!Nhưng theo năng lượng kéo lên, mùi thối ngày càng nồng nặc.
Mùi thúi nồng nặc vô cùng, giống như món đậu phụ thối vừa ra lò...
Mùi vị đó làm người ta biến sắc.
Vị trọng tài đứng mũi chịu sào, bị mùi thối xộc vào mũi, gương mặt cũng biến thành màu đen, đây là mùi vị gì chứ!
Lưu Kim Hành...!đầu óc Nam Cung Vô Khuyết có vấn đề sao? Loại vật này cũng có thể luyện đan?
Mùi thúi phiêu đãng, rất nhanh bao phủ toàn trường...
Bộ Phương cũng không nhịn được nhíu mày, mùi thối này...!thật sự như cứt thối, Nam Cung Vô Khuyết cũng giỏi, lại tìm ra một thứ đồ thối như vậy.
Nam Cung Vô Khuyết che mũi miệng, nheo mắt, chậm rãi nhìn về phía Lâm Tam Pháo.
- Ơ...!Đến trình tự ngưng đan rồi sao? Quả nhiên tiến bộ không ít...
Nam Cung Vô Khuyết nhướng mày, sau đó vung bàn tay lên, chân khí cổ động, nhất thời mùi hôi nồng nặc càng mãnh liệt lao ra, thổi về phía Lâm Tam Pháo.
Ngọn lửa phản chiếu khuôn mặt Lâm Tam Pháo, khiến hắn càng trở nên âm nhu.
Hắn rất nghiêm túc, đây là cơ hội rửa nhục của hắn, trước kia hắn vẫn luôn bị Nam Cung Vô Khuyết áp chế, hôm nay rốt cục có cơ hội phản kích rồi...!Tại sao hắn có thể không nắm chặt!
Ngưng đan sao! Nhất