- Trận tiếp theo...!Ngươi không tạc lò, coi như ta thua.
Những lời này từ trong miệng Bộ Phương phiêu đãng bay ra, không phải leng keng có lực, nhưng cũng đủ khiến Nam Cung Vô Khuyết và Mao Thạch sửng sốt.
Nam Cung Vô Khuyết không dám tin nhìn Bộ Phương, con mắt cũng trợn tròn, vừa rồi Lão Bộ nói cái gì?
Khí phách như vậy? Đây là Lão Bộ hắn quen biết sao?
Mao Thạch cũng sững sờ, bị những lời này của Bộ Phương hù dọa khẽ ngẩn người.
- Ngươi...
Mao Thạch nhướng mày, muốn nói gì đó, hắn không ngờ tên đầu bếp này lại dám nói như vậy, tại sao hắn lại dám nói với mình như vậy?
Không tạc lò, coi như ta thua? Lời này hắn làm sao dám nói ra!
Đầu bếp này nghĩ Mao Thạch hắn là ai? Là loại Luyện Đan Sư rác rưởi tùy tiện hắn làm cho tạc lò sao?
Hắn cũng quá xem thường Mao Thạch rồi!
Hắn là thiên tài Luyện Đan Sư có thể tranh phong với Mộ Bạch!
Những lời của đầu bếp này...!quả thực đáng giận!
- Ngươi không cần phải nói gì nữa, đợi đến trận tiếp theo ngươi sẽ biết, hiện tại ngươi có thể đi...
Bộ Phương nghiêm túc nhìn Mao Thạch, giơ tay lên ngăn cản đối phương nói tiếp.
Ngươi có thể đi? Ngươi tính làm gì? Ngươi kêu ta đi thì ta phải đi sao?
Mao Thạch nhất thời bùng nổ! Tức đến hộc máu!
Nam Cung Vô Khuyết kinh ngạc nhìn Bộ Phương, giống như lần đầu tiên biết Bộ Phương, không ngờ Lão Bộ cũng có lúc khí phách như vậy, còn tưởng ngươi luôn là người vô cảm chứ!
Tiểu U đi theo phía sau Bộ Phương, vẻ mặt hai người tựa hồ không có bất kỳ biến hóa, đi về phía xa, hoàn toàn không thèm để mắt đến Mao Thạch.
Bộ Phương có chút tức giận, không phải vì Mao Thạch gây sự, chỉ vì Mao Thạch xem thường đầu bếp.
Tại sao hắn lại xem thường đầu bếp, đầu bếp có lỗi với hắn sao?
Thân là một đầu bếp, Bộ Phương có kiêu ngạo của đầu bếp, đó là kiêu ngạo đối với nghề nghiệp của mình.
Mao Thạch hít một hơi thật sâu, hắn chưa bao giờ biệt khuất như vậy, một đầu bếp đê tiện lại khiến một vị Luyện Đan Sư mất mặt.
Đây là chuyện không thể tha thứ!
Hắn làm sao có thể để Bộ Phương bước đi kiêu ngạo như vậy?
Vậy hắn cũng cũng không phải Mao Thạch nữa rồi.
Hắn bước ra một bước, khí tức trên người nhất thời mãnh liệt dựng lên, ba đạo gông xiềng Chí Tôn chập chờn sau người hắn, ngăn trước người Bộ Phương, muốn cản Bộ Phương đi về phía trước.
Ông...
Đột nhiên khí tức bộc phát, khiến những khán giả chưa thoát ra khỏi hiện trường cũng sợ hãi cả kinh, vội vàng nhìn về phía bộc phát khí tức.
Mặc dù một số khán giả tu vi không cao, nhưng sự nhạy cảm đối với khí tức cũng không hề thua kém bất cứ kẻ nào, vô cùng cảnh giác.
Tầm mắt của bọn họ rơi xuống, nhất thời ồ lên.
Bởi vì...!người bộc phát ra khí tức không phải là ai khác, chính là thiên tài Luyện Đan Sư Mao Thạch.
Người Mao Thạch ngăn cản...!lại là đầu bếp kỳ