Thiên Địa Huyền Hỏa, sinh trưởng giữa thiên địa, là thiên tài địa bảo thật sự, có uy năng vô cùng đáng sợ, là đan hỏa mơ ước của biết bao Luyện Đan Sư.
Nhưng Thiên Địa Huyền Hỏa ở Tiềm Long Đại Lục chỉ có hạn, người chân chính có được ngọn lửa này vẫn chiếm số ít.
Sâm La Minh Hỏa, là ngọn lửa tối đen như mực, mang theo nhiệt độ vô cùng cao, khi đốt cháy, không khí cũng phát ra tiếng xèo xèo.
Mao Thạch có Thiên Địa Huyền Hỏa, đây cũng là chỗ dựa để hắn có thể khiêu chiến với Mộ Bạch, cũng là lá bài tẩy của hắn, nhưng lần này, đối mặt với đầu bếp Bộ Phương, Mao Thạch không chút do dự lấy ra Thiên Địa Huyền Hỏa.
Hít sâu một hơi, ánh mắt Mao Thạch rơi xuống người Bộ Phương, vung tay lên, nhất thời ngọn lửa màu đen sôi trào, phảng phất như đang gầm thét, mãnh liệt bốc lên, sau đó tiến vào trong lò đan nặng nề.
Một tiếng nổ vang lên, phảng phất có tiếng vang vọng quanh quẩn.
Bên trong lò luyện đan ánh lửa nhất thời đại thịnh.
Từng gốc cây linh dược được hắn quăng vào bên trong lò luyện đan, bị Thiên Địa Huyền Hỏa màu đen cắn nuốt.
Tiếng hưng phấn vang dội không dứt.
Trong đôi mắt Mao Thạch mang theo vẻ lạnh lùng và thâm thúy, ánh mắt nhìn Bộ Phương một cái, sau đó hết sức chăm chú bắt đầu luyện chế đan dược.
Trận này! Hắn chỉ có thể thắng, không thể thua!
Tiếng ồn ào của khán giả từ từ chìm lắng, nhìn Mao Thạch bắt đầu nghiêm túc tranh tài, cũng không dám ồn ào.
Ánh mắt của những người còn lại rơi xuống trước bệ đồng của Bộ Phương.
Chẳng qua, sau khi thấy được động tác của Bộ Phương, tất cả mọi người đều ngạc nhiên!
Bộ Phương thả Bát Trân Kê ra, sau khi xoa đầu Bát Trân Kê, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.
Bát Trân Kê co chân lại, chằm chằm nhìn Bộ Phương lần lượt lấy từng loại nguyên liệu nấu ăn từ trong túi không gian Hệ Thống, các loại linh dược vây quanh nó, linh khí dày đặc, khiến lông gà cũng dựng lên.
Một quả màu đỏ, rất tươi ngon, đây là linh dược cấp tám, linh khí vô cùng nồng đậm.
Còn có từng hạt khô màu đen, vỏ ngoài rất cứng rắn, tản ra mùi thuốc!
Những nguyên liệu nấu ăn này vây quanh Bát Trân Kê, khiến Bát Trân Kê có chút sững sờ !
Bỗng nhiên, cả người Bát Trân Kê chấn động, mắt nhỏ trợn to, nhìn trong tay Bộ Phương khói nhẹ lượn lờ, lấy ra một cái bát tô màu đen để lên trên bệ đồng.
Một màn chấn động này khiến Bát Trân Kê không khỏi khạc một tiếng.
Bộ Phương thâm thúy nhìn thoáng qua Bát Trân Kê, ánh mắt khiến Bát Trân Kê từ từ hoảng sợ, luôn cảm giác có chuyện gì không tốt sắp phát sinh.
- Đừng sợ, nháy mắt là xong.
Bộ Phương thấy bộ dáng của Bát Trân Kê, vươn tay ra, sờ sờ lên đầu Bát Trân Kê, để nó thả lỏng.
Bát Trân Kê được Bộ Phương vuốt ve cũng từ từ bình tĩnh lại, toàn thân thả lỏng, nheo mắt.
Ông!
Một đạo quang mang loé lên, Bát Trân Kê cảm thấy rùng mình.
Cái mỏ há to, kêu lên một tiếng!
Chính là nhìn thấy trong tay Bộ Phương cầm một con dao làm bếp vô cùng sắc bén, con dao kia tản ra một lực