Quán ăn Vân Lam.
Cánh cửa đồng của tiểu điếm vẫn đóng chặt, ánh mặt trời không lọt vào được tia sáng nào, trong tiểu điếm có vẻ tối tăm.
Trong tiếng hít thở đều đều chậm rãi, Cẩu gia gục dưới tàng cây Ngộ Đạo, hít thở đều đặn, thân hình béo mập cũng theo đó mà rung động.
Trong bóng tối, một nhân ảnh lặng lẽ thổi đến, mái tóc thẳng màu đen khẽ nhộn nhạo, gợn sóng.
Tiểu U cảm thấy có chút nhàm chán, ở trong tiểu điếm đi tới đi lui, có lúc đứng ở dưới tàng cây Ngộ Đạo ngẩn người, có lúc lại ngồi trên ghế thất thần, loại cuộc sống này nàng tựa hồ đã sớm quen thuộc.
Khi ở trong bí cảnh, nàng căn bản cũng chỉ ở trên thuyền U Minh, khi đó nàng cũng chỉ có thể ngẩn người.
Bỗng nhiên, Cẩu gia đang chìm trong giấc ngủ bỗng nhiên mắt chó run lên, thịt béo trên mặt kịch liệt lay động.
Hắn tỉnh táo mở mắt, há miệng ngáp một cái, ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn về phương hướng quảng trường.
- A...!xem ra tiểu tử Bộ Phương gặp phải phiền toái rồi, tiểu tử này thật to gan, ra cửa cũng không đem theo cục sắt Tiểu Bạch.
Cẩu gia lầm bầm nói.
Sau đó nó quay đầu nhìn về phía Tiểu U đang thất thần bên cạnh, nhếch miệng, dùng thanh âm đầy từ tính, nói:
- Nha đầu, ăn cơm thôi.
Tiểu U đang ngẩn người, nhất thời run lên, con ngươi đen nhánh nhất thời bắn ra tinh mang, nhìn về phía Cẩu gia.
- A...!Lừa ngươi thôi.
Cẩu gia nói.
Trong mắt Tiểu U thu liễm quang mang, sắc mặt không chút thay đổi nhìn Cẩu gia.
Con chó này...!thật nhàm chán.
-, Bộ Phương có thể xuất hiện chút phiền toái, nếu như ngươi còn muốn ăn cơm Long Huyết mỹ vị, vậy ngươi phải đi một lần...!Đem tiểu tử kia về, nếu không, một khi tiểu tử kia xảy ra chuyện, ngươi sẽ không bao giờ được ăn cơm Long Huyết mỹ vị nữa.
Cẩu gia nói.
Tiểu U sửng sốt, Bộ Phương xảy ra chuyện?...!Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là từ nay không được ăn cơm Long Huyết nữa?
Tròng mắt Tiểu U nhất thời co rụt, chuyện như vậy làm sao có thể xuất hiện!
- Được, ta đi tìm hắn.
Tiểu U đứng lên, đôi chân thẳng tắp, thản nhiên nói.
- Chạy đi kiếm cơm Long Huyết đi, nha đầu!
Cẩu gia ủng hộ nói.
Tiểu U nhìn Cẩu gia một cái, trịnh trọng gật đầu:
- Ta nhất định sẽ vì cơm Long Huyết...Mang Bộ Phương về đây!
Sau một khắc, Tiểu U xoay người, cánh cửa bằng đồng của tiểu điếm ầm ầm mở ra.
Cẩu gia lại ngáp một cái, nhìn bóng lưng Tiểu U rời đi, miệng chó nhếch lên.
- Có nha đầu này ở đây đúng là bớt việc...!Ngủ một giấc trước rồi hãy nói.
Lẩm bẩm xong, Cẩu gia lại gục xuống, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Lá cây Ngộ Đạo đung đưa, bồng bềnh rơi xuống, rơi xuống mũi Cẩu gia, làm mũi nó có chút ngứa ngáy.
Trong phòng bếp, tròng mắt màu tím của Tiểu Bạch lóe lên, giơ tay lên gãi gãi cái đầu tròn, trên đầu hắn, Tiểu Bì nằm úp sấp, ngáy o o.
...
Tấm lụa mỏng màu đỏ quay cuồng, mang theo một mùi hương nữ nhân đặc biệt, liêu nhân.
Một thân hình duyên dáng thấp thoáng trong tấm lụa mỏng màu đỏ, vóc người bốc lửa, hấp dẫn vô số ánh mắt.
Nam Cung Vô Khuyết không khỏi trợn mắt, trong lòng vô cùng kích động.
Bộ Phương nhíu mày, đầu tiên là lão giả cơ bụng tám múi, sau đó là Đồng Hoà cùng Di Tát , hiện tại lại chạy đến một nữ nhân...
Hơn nữa hắn có thể cảm nhận được, nữ nhân này tuyệt đối không đơn giản.
- Lão Bộ! Nữ nhân này giao cho ta! Ngươi tìm cơ hội bỏ chạy...!Ta là