Cả người Lão Yêu co rụt, trái tim trong nháy mắt trở nên lạnh như băng, sau một khắc...
Lực lượng toàn thân hắn bị rút đi, khuôn mặt trẻ tuổi nhanh chóng trở nên già yếu, sau một khắc, hóa thành bộ dạng tuổi già sức yếu, thân thể to lớn cũng nhỏ đi, hai chân lảo đảo, trực tiếp quỳ trên mặt đất.
Tròng mắt Lão Yêu cũng rung động, hắn há miệng muốn nói điều gì, nhưng không phát ra tiếng.
Tâm thần của hắn từ từ sụp đổ, cảm giác khí lực bị rút sạch.
Trái tim của hắn, bị một sợi tóc màu đen nhánh quấn lấy, thổi phù một tiếng...!cắn nát.
Khụ khụ khụ...
Thân thể Lão Yêu kịch liệt chấn động, ho ra máu...!ngã xuống đất, dấy lên bụi bặm đầy đất.
Tiểu U thu hồi sợi tóc bắn ra, sắc mặt không chút thay đổi, phảng phất như vừa làm một chuyện gì đó rất nhỏ bé, không thèm để ý.
Nhưng tất cả mọi người đều sợ ngây người.
Bao gồm Tu La Thánh Nữ.
Lão Yêu...!chết rồi sao?
Cứ như vậy mà chết? Một sợi tóc...!thắt cổ Lão Yêu bức đứt năm đạo gông xiềng Chí Tôn?
Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, khán giả cũng phát rét, không dám tin nhìn nữ nhân xinh đẹp đang trôi nổi trong hư không.
Nữ nhân kia đẹp như thế...!Làm sao lại khủng bố như vậy! Nói giết...!liền giết!
Năm vị luyện đan đại sư cũng nuốt nước bọt, da mặt run rẩy.
Năm người bọn họ cộng lại cũng không đánh lại một mình Lão Yêu, kết quả Lão Yêu dễ dàng bị đối phương giết chết ngay lập tức...
Chuyện này...!có chút mất mặt!
Tiêu Hà cùng Tây Môn Hiên hít vào một hơi, bọn họ cũng cảm thấy trái tim co rụt, không ngờ người phục vụ này lại...!đáng sợ như vậy.
Đây là người phục vụ sao? Quả thực chính là Nữ Sát Tinh!
Không chỉ bọn họ, không ít khán giả cũng run rẩy.
Những khán giả này đều là thực khách từng đến quán ăn Vân Lam ăn cơm, bọn họ ban đầu cũng không thiếu người đùa giỡn Tiểu U, mặc dù cũng bị dạy dỗ, nhưng bọn hắn đột nhiên phát hiện, dạy dỗ kia quả thực chính là phần thưởng...
Ôn nhu khiến bọn họ bây giờ muốn khóc hơn bất kỳ lúc nào.
Thì ra ban đầu bọn họ đã đùa giỡn một Nữ Sát Tinh...
- Ngươi lại giết Lão Yêu...
Sắc mặt Tu La Thánh Nữ lạnh lùng, quay đầu nhìn về phía Tiểu U, có lửa giận hiện lên.
- Giao Bộ Phương ra đây, nếu không...!ngươi cũng sẽ chết.
Tu La Thánh Nữ nheo mắt, chăm chú nhìn Tiểu U.
Sắc mặt Tiểu U không chút thay đổi nhìn lại.
Sau một khắc, đôi môi đỏ mọng của Tu La Thánh Nữ khẽ nhếch lên, nàng giơ cánh tay trắng như ngọc, tấm lụa đỏ nhất thời quay lại, nhanh chóng thu liễm về phía nàng.
Rất nhanh, tấm lụa đỏ xếp lại bên cạnh Thánh Nữ, hóa thành một tấm vải đỏ.
Nhưng bên dưới lại trống không.
Tấm lụa đỏ quấn quanh Nam Cung Vô Khuyết cũng biến mất, hắn tung mình đứng lên, sắc mặt khó tin nhìn phía xa, chỗ này...!trống không.
- Lão...!Lão Bộ đâu rồi? !
Không thấy Bộ Phương! !
Trên khuôn mặt U Minh nữ lần đầu tiên xuất hiện gợn sóng, bởi vì nàng phát hiện nàng cảm giác không được khí tức của Bộ Phương nữa.
Điều này sao có thể?
Lúc trước Bộ Phương rõ ràng vẫn ở trong tấm lụa đỏ!
Bộ lão bản mất tích? !
Tất cả mọi người đều cảm thấy rợn tóc gáy, cả người bao trùm lạnh lẽo.
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Tu La Thánh Nữ giống như gặp quỷ.
- Bộ Phương đâu?
Tiểu U nhíu mày, lạnh lùng quay đầu hỏi Tu La Thánh Nữ.
Tu La Thánh Nữ