Thanh âm dễ nghe quen thuộc lần nữa tràn ngập cả trung tâm quảng trường.
Bởi vì trận pháp, phế tích của trung tâm quảng trường đang chậm rãi phục hồi, các tảng đá vỡ nát thong thả bay lên, mảnh vụn vỡ tan tành giống như dòng suối, bắt đầu hội tụ lại, hình thành mặt đất hoàn toàn mới.
Trong tiếng phục hồi nho nhỏ, vang vọng lên một thanh âm dễ nghe, tất cả mọi người trừng lớn đôi mắt, nhìn về phía U Minh Thuyền kia.
Ở nơi đó… một con Hắc Cẩu chậm rãi đứng thẳng lên, thịt béo cả người đều run lên.
Một tiếng hắt hơi đánh bay thống lĩnh ngân khải Hàn Lê.
Hàn Lê sau khi ổn định thân mình, trong nội tâm tràn ngập kinh hãi.
Con chó này… vậy mà thật sự không tầm thường như vậy, uy lực một tiếng hắt hơi thế mà con mẹ nó đánh bay cả hắn.
Đây… đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hắn có phải đã bỏ lỡ chuyện quan trọng gì rồi?
Tiêu U thanh lãnh đứng tại chỗ, mái tóc nàng bay nhẹ nhàng trong gió.
Sau khi ăn tinh nguyên tử tủy, trạng thái của nàng đã khôi phục không ít.
Cẩu Gia liếc mắt nhìn Tiểu U, ngáp một cái.
Sức chiến đấu của U Minh Nữ sẽ phát huy đến mức tận cùng trong bí cảnh, nhưng ra ngoài ngoại giới, sẽ bị nguyền rủa áp chế.
Đây cũng là chuyện tình không có cách nào, cho dù là Cẩu gia cũng không có cách nào trợ giúp Tiểu U.
Lúc trước Cẩu gia cho rằng Tiểu U xuất mã đã đủ giải quyết, thật không ngờ vậy mà xuất hiện một Tu La Hoàng cuồng vọng khôn cùng.
Còn tuyên bố sẽ báo thù.
Thật coi thường Cẩu gia hắn chỉ hù dọa chơi thôi sao?
- Nha đầu, nghỉ ngơi đàng hoàng đi, trở về để tiểu tử Bộ Phương hầm con gà kia bồi bổ cho ngươi…
Cẩu gia liếc mắt nhìn Tiểu Bát nằm trong tay Bộ Phương, cong môi chó, cười nói.
Tiểu Bát trợn tròn mắt, lông gà cả người giống như trở nên cứng ngắc, không cần như vậy mà… ăn gà là không tốt!
Nhìn thấy chó béo cười tựa như không cười trên U Minh Thuyền và đám người Bộ Phương, vẻ mặt Hàn Lê nhất thời hơi âm trầm, hắn cảm giác bản thân bị coi nhẹ rồi.
Điều này làm cho hắn đã quen với việc nổi bật trong mắt mọi người cảm thấy có chút khó chịu.
Nhưng mà hắn dù sao cũng không phải kẻ ngốc, thực lực con chó béo kia thể hiện khiến hắn hoảng sợ, một tiếng hắt hơi đã đủ đánh bay hắn rồi.
Trong chuyện này khẳng định đã có chuyện gì hắn sơ sót.
Hắn nhìn về phía Huyền Minh đại sự, cau mày, tựa hồ muốn hỏi gì đó.
Nhưng trong lòng Huyền Minh đại sự có hơi tức giận, không muốn để ý đến Hàn Lê, ngươi không phải rất ghê gớm sao? Ngươi không phải muốn đóng điếm của người ta sao? Ngươi mau tiếp tục đi a…
Đại sư khác cũng ngượng ngùng cười, không nói gì nữa.
Đám người Nam Cung Vô Khuyết vui sướng khi thấy Hàn thống lĩnh gặp họa.
Chọc giận Cẩu gia, hậu quả tự mình gánh vác đi.
Cẩu gia bước nhỏ đến, đi tới phía trước đầu thuyền của U Minh Thuyền.
Gió thổi vù vù, khiến thịt béo cả người hắn run run.
Nhíu đôi mắt nhỏ chen chúc trong đống thịt béo, nhìn Hàn Lê đang đứng ngạo nghễ trên trời cao.
Nhưng ánh mắt này khiến cả người Hàn Lê cứng đờ, ngay sau đó cả khuôn mặt đều tràn ngập huyết sắc, trong đôi mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ.
Ánh mắt của con chó béo kia… làm sao đáng sợ như vậy?
Hàn Lê cảm thấy uy lực áp chế thiên địa cả người mình trong phút chốc đột nhiên sụp đổ.
- Ngươi… ngươi…
Thân hình của Hàn Lê dừng trên mặt đất, cả người không ngừng sợ run.
Loại áp lực này… con chó này chẳng lẽ là tồn tại Thần Hồn Cảnh!
Trời ơi!
Con chó Thần Hồn Cảnh?
Hàn Lê cảm thấy thế giới quan của bản thân lần nữa được đổi mới.
Đối mặt với Thần Hồn Cảnh còn cần Tu La Tháp sao…
- Hiểu lầm… hết thảy đều là hiểu lầm…
Hàn Lê nuốt một ngụm nước miếng, gỡ mũ giáp màu bạc trên người mình xuống, lộ ra máu tóc xám bạc.
Cả gương mặt hắn nhăn lại, lộ ra tươi cười