Chương 123:Thu mua Cẩu gia (2)
Tất cả mọi người trừng lớn mắt, nhìn thân ảnh đứng ở cửa.
Ưm…
Nhìn thấy thân ảnh kia, tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh.
- Đây là Bộ lão bản? Sao cảm thấy không giống lúc trước?
- Khí chất của đầu bếp hắc mã này thật độc đáo? Cảm giác không giống tầm thường!
- Quần áo kia thật đẹp… không biết mua thế nào, thật muốn mua một bộ!
……..
Sau khi các thực khách sửng sốt nửa ngày đều ổn ào lên.
Bọn họ kinh thán không thôi, ngạc nhiên nhìn Bộ Phương.
Sắc mặt Bộ Phương lạnh nhạt, cũng không chút để ý đến những thực khách đang ngạc nhiên.
- Mọi người xếp thành hàng, từng người từng người đến, mong tuân thủ theo trật tự của tiểu điếm.
Bộ Phương lạnh lùng nói, nói xong, hắn xoay người đi vào trong tiểu điếm.
Trong điếm, Tiểu U đang cầm lên Tiểu Bát định gây chuyện.
Tiểu Bát vỗ cánh phành phạch, trong đôi mắt nhỏ chứa đầy nước mắt, trừng lên tròn xoe.
Làm một con gà có lý tưởng, cần phải học phản kháng!
Ngươi một nắm ta một hạt con mẹ nó chứ!
Nó phản kháng nhưng kết cục cũng không có thay đổi gì, Tiểu U vẫn cầm một hạt cơm Long Huyết cho nó mổ, bản thân lại bốc một nắm cho vào miệng.
Khóe miệng dính đầy cơm.
Tay nghề của Bộ Phương giống như đã tăng lên, cơm Long Huyết kia càng thêm mỹ vị!
Ăn cơm này, thật hưởng thụ khó có được…
- Đừng náo loạn, chuẩn bị một chút, bắt đầu buôn bán.
Bộ Phương nhìn thấy Tiểu U đang hưng trí tranh giành cơm Long Huyết của Tiểu Bát, cũng cạn lời, sau khi gấp gáp nói một câu liền xoay người vào trong phòng bếp.
Thần tình Tiểu U tiếc nuối buông xuống bát sứ của Tiểu Bát.
Tiểu Bát thật muốn khóc, bởi vì trong bát còn rất nhiều cơm Long Huyết, quá cảm động.
Từng vị thực khách bước vào trong tiểu điếm, bọn họ vô cùng hưng phấn, tò mò đánh giá bốn phía.
Bọn họ đều mang theo tâm tình mở mang kiến thức đến tiểm điếm.
Cho dù giá cả món ăn đắt đỏ trong tiểu điếm cũng không khiến bọn họ cảm thấy kinh ngạc.
Bọn họ thậm chí cảm thấy đây là đương nhiên.
Dù sao cũng là món ăn do đầu bếp Hắc Mã trên Diệu Hủ Hồi Xuân Đại Điển, chút giá cả ấy thì tính là cái gì?
Khi từng món ăn thơm nức bốn phía được mang ra từ trong phòng bếp, đặt trước mặt bọn họ, ánh mắt mỗi vị thực khách đều trừng lớn, tràn ngập ngạc nhiên và hưng phấn.
Ăn một ngụm đồ ăn, hương khí trong miệng lưu chuyển, trên mặt càng thêm hồng nhuận, căn bản không thể dừng lại.
- Thật mỹ vị a!
- Không hỗ là món ăn của Bộ lão bản! Quả thực là mỹ vị nhân gian, còn ngon hơn Ích Cốc Đan khô khốc kia!
- Thật là ngon… ta căn bản không thể dừng lại!
………
Trên mặt các thực khách đều là vẻ mặt say mê, châu đầu ghé tai vào nhau tán thưởng.
Một đám thực khách đến, một đám thực khách đi.
Thực khách trong tiểu điếm không ngừng biến hóa.
- Mẹ ơi… rốt cục đã chen vào được, lão Bộ a… quán ăn này của