Nhìn thấy vật trong hộp gỗ, tất cả mọi người kinh hãi, sắc mặt khiếp sợ.
- Linh đan lục văn? Hàn Lê này điên rồi sao?
- Hắn thật cho rằng những đan dược này không cần tiền sao?
- Một viên linh đan lục văn chẳng lẽ lại đút cho chó sao? Quá đáng rồi… Hàn thống lĩnh!
…….
.
Vẻ mặt các thực khách như đau trứng, nhìn thấy đan dược trước mặt con chó kia, trong lòng run rẩy.
Nhưng trong mắt tất cả mọi người, Cẩu gia vẫn cuốn đan dược này vào miệng, nhai nuốt.
Trái tim của Hàn Lê cũng chảy máu, một viên linh đan lục văn, đó không phải linh đan bình thường mà là giá trị phi thường sang quý, còn sang quý hơn rất nhiều đan dược Cẩu gia ăn.
Cho dù là Hàn Lê cũng cảm thấy thịt đau không thôi.
Nhìn Hắc Cẩu kia không ngừng nhai nuốt, cuối cùng nuốt vào đan dược.
Hàn Lê cảm giác trái tim mình cũng bị móc hết…
Nhưng càng khiến hắn đau lòng là con Hắc Cẩu này sau khi ăn xong, lập tức trở mặt, tiếp tục ngủ say.
Mọi người dại ra, mọi người đều hết nói nổi.
Hàn Lê cũng ngẩn ngơ, sau đó lửa giận ngút trời, con chó này đang đùa giỡn hắn sao? Không thể ức hiếp người như vậy?
Chúng ta nói đạo lý được không, ăn nhiều đan dược trân quý như vậy, không nói gì với hắn, trái tim của Cẩu gia không áy náy sao?
Đúng vậy… sẽ không áy náy.
Cẩu gia mở mắt nhập nhèm, liếc Hàn Lê một cái, ngáp to, tiếp tục ngủ say.
Hàn Lê giận dữ, hắn bị một con chó đùa giỡn! Tuy con chó này rất ghê gớm… nhưng chơi xấu như vậy, thật sự sẽ bị sét đánh chết!
Lúc này, Bộ Phương cau mày đi ra từ trong phòng bếp.
Hắn vươn tay, vỗ lên cửa phòng bếp, mặt không thay đổi nhìn đám người Hàn Lê.
- Sao vậy? Không ai gọi món? Các ngươi bao vây nơi này làm gì? Muốn gây sự?
Các thực khách sửng sốt, bỗng nhiên nhìn nhau, mau chóng trở về vị trí của mình, bắt đầu vui vẻ thưởng thức món ăn.
Vẻ mặt của Hàn Lê và thủ vệ đều xấu hổ, đi hay là không đi đây?
Đan dược vô giá của bọn họ bị con chó ăn mất, chẳng lẽ bỏ đi như vậy?
Tuy Hàn Lê kính sợ con chó này nhưng hắn không phải đồng tử phá của!
- Khụ khụ… Bộ lão bản, tịa hạ vừa rồi tặng đồ vật cho Cẩu gia, Cẩu gia cũng ăn thật vui vẻ, ngươi có thể giúp ta nói lời hay trước mặt Cẩu gia không?’
Hàn Lê cười nói.
Các thực khách nghe lời này, âm thầm khinh bỉ.
Hàn Lê này thật không biết xấu hổ, không hỗ là nam nhân Đại thống lĩnh Đan Phủ!
Bộ Phương mặc Tước Vũ Bào, cả người uy nghiêm, chau mày, lạnh lùng liếc nhìn Hàn Lê.
- Nói cái gì chứ? Ta đếm đến ba, nếu ngươi không gọi món, vậy mời rời khỏi quán ăn.
Bộ Phương lạnh lùng nói.
Cái quái gì?
Con chó này không giữ lời hứa thì thôi đi, đầu bếp này cũng trở mặt, đầu tư của lão tử nhiều vậy đều không công?
Vẻ mặt Hàn Lê như dẫm phân, cảm giác nội tâm bị lưỡi dao vô hình cứa chảy máu…
- Ta…
- Ba.
- Bộ lão bản a, ngươi và Cẩu gia…
- Hai.
- Bộ Phương… chúng nói đạo lý được không?
- Một.
Hàn Lê nhíu mày muốn nói cái gì đó, nhưng Bộ