Bộ Phương tiếp tục trợn trắng mắt với Minh Vương.
Chậm rãi nhét thanh cay vào trong miệng, không nhanh không chậm nhai nuốt.
Khi thanh cay tiến vào trong dạ dày, nhất thời tràn ngập chân khí nồng đậm, chân khí lan tỏa khắc tứ chi bách hài của hắn, khiến hắn cảm thấy cảm giác suy yếu được phục hồi rất nhiều.
Trong bụng Hắc Giao, Bộ Phương thúc giục chân khí cực hạn, mới mở bụng ra, cắt ra một đường.
Tu vi hiện giờ của hắn vẫn quá yếu, chân khí trong đan điền phải tiêu hao bảy tám phần mới mở ra được bụng giao.
Hương vị thanh cay ngon lắm, nhưng hiệu quả khôi phục lại càng tốt.
Nhưng chỉ như vậy đã khiến Minh Vương chết mê, Minh Vương dường như rất mê muội thanh cay, hơi thở Thâm Uyên kia khiến hắn say mê không thôi.
Chỉ là Minh Vương không có tiền… Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Bộ Phương không nhanh không chậm ăn toàn bộ thanh cay vào miệng, thậm chí ngay cả nước cay lưu trên khóe miệng cũng liếm hết.
Ừng ực.
Trong lòng Minh Vương giống như có một bàn tay nhỏ bé đang không ngừng gãi, khiến lòng hắn ngứa đến khó chịu.
Hắn xoay đầu nhìn Giang Linh ở xa, Giang Linh sửng sốt, cảnh giác vạn phần nhìn chằm chằm Minh Vương.
- Đại nhân… người đừng nghĩ nữa! Người còn thiếu ta hai vạn nguyên tinh!
Giang Linh nói.
Trên mặt anh tuấn của Minh Vương hiện lên vẻ u buồn.
- Người trẻ tuổi này, thật là tính toán chi li, bổn vương cũng không nói sẽ không trả ngươi.
Xem ra mượn nguyên tinh từ Giang Linh là không thể thực hiện được, nhưng Minh Vương vẫn không bỏ cuộc, quay đầu nhìn Tiểu U.
- Nhìn cái gì, ta ăn thanh cay cũng không cần nguyên tinh.
Tiểu U thản nhiên nói.
Minh Vương nhất thời cảm thấy có một cây tên xuyên thủng nội tâm hắn, khiến hắn khổ sở muốn hộc máu.
Ầm ầm ầm!
Bỗng nhiên, mặt đất chấn động.
Ao thác nước bắt đầu động đậy, thác nước trút xuống bắt đầu mở ra, tách ra hai sườn hai bên.
Một động khẩu tối đen xuất hiện sau thác nước.
Trong sơn cốc vậy mà còn có động thiên khác!
Không ít người đều bị cảnh tượng đột ngột này dọa sợ.
Ngay sau đó, tất cả mọi người ồ lên, bọn họ hồi thần, trong lòng hưng phấn vô cùng.
- Đây là di tích cường giả! Bên trong có cơ duyên lớn, bên trong có cơ hội lớn!
Có người lớn tiếng kinh hô.
Từ trong động khẩu hắc ám kia có năng lượng huyền bí dao động.
Cường giả xung quanh thác nước đều điên cuồng, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, trào dâng chân khí, phóng đến động khẩu thác nước kia.
Hóa Long Thụ bọn họ không cần, Chân Long Quả bọn họ cũng có thể không cần, nhưng di tích vừa xuất hiện, không ai còn đủ bình tĩnh!
Ai cũng không biết trong di tích cường giả có cái gì, nhưng chắc chắn là vật tốt!
Đó là cơ duyên của mỗi người!
Bộ Phương giống như bị cảnh tượng mới xuất hiện này dọa sợ, nghi hoặc xoay đầu… nhìn trở lại, vừa lúc thấy một cường giả điên cuồng nhảy vào thác nước.
Hắn cũng thật không ngờ, nơi này lại tiềm tàng một di tích.
Hắc Giao và Hóa Long Thụ là mấu chốt mở ra di tích.
Hắc Giao mấu chốt đã bị Bộ Phương giết chết, tự động trồi lên mặt nước.
- Người trẻ tuổi, ngươi không đi di tích kia sao? Lỡ bên trong có vật tốt gì thì sao?
Minh Vương nhìn Bộ Phương, giật dây nói.
Nhưng sợ là phải khiến hắn thất vọng rồi.
Bởi