Đối với sự xuất hiện của Minh Vương, Cẩu gia dường như không quá mức kinh ngạc, chỉ thoáng kinh nghi.
Sau khi ngáp một cái, Cẩu gia tiếp tục nằm sấp xuống, ngủ thật say.
Sau khi tự mình an ủi, trên mặt Minh Vương lại khôi phục vẻ u buồn, mới đáp xuống, đi phía sau Tiểu U, bước vào trong quán ăn.
Vừa vào quán ăn, Minh Vương lập tức tò mò đánh giá.
Trong quán ăn rất sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi, trong không khí còn tràn ngập mùi đồ ăn.
Loại mùi hương này khiến Minh Vương không nhịn được hít hà.
Kéo một cái ghế ngồi xuống, Minh Vương chu miệng tiếp tục đánh giá quán ăn.
Bỗng nhiên, ánh mắt hắn dừng trên người Cẩu gia đang ngủ say dưới tàng cây Ngộ Đạo Thụ.
- Chậc chậc chậc… Hắc Cẩu này thật là béo mà, cả người đều là thịt, quả thực chọc mù mắt rồi.
So sánh thử, chó ghẻ vẫn đẹp mắt hơn.
Minh Vương vuốt cằm, tấm tắc bình luận Hắc Cẩu.
Hắn đứng lên, thong thả đi đến trước mặt Cẩu gia, khoanh tay, đánh giá cao thấp.
Trong chốc lát còn gật đầu kỳ quái.
- Nhưng mà không thể không nói, tuy con chó này của ngươi hơi béo chút nhưng cũng hơi giống con chó ghẻ kia, khí tức cũng không sai biệt lắm… thật thần kỳ.
Minh Vương quay đầu nói với Bộ Phương đi ra từ trong phòng bếp.
Bộ Phương liếc mắt nhìn hắn, không muốn để ý đến hắn, tên hề này muốn trêu chọc Cẩu gia, vậy cứ đi đi.
Dù sao hắn là Minh Vương, da dày thịt béo, hắn sẽ không bị một trảo của Cẩu gia vỗ chết.
Bộ Phương đi đến cửa, đóng lại cửa thanh đồng, sau khi làm xong, mới xoay người lần nữa trở vào phòng bếp.
Minh Vương đã quá quen thuộc với lãnh đạm của Bộ Phương.
Người trẻ tuổi kia tuyệt đối ghen tị với vẻ khôi ngô tuấn tú của hắn.
Minh Vương ngồi xổm xuống, vươn tay, sờ đầu Cẩu gia.
- Tuy thịt núc ních nhưng xúc cảm vẫn thật không tồi.
Minh Vương vừa sờ, vừa tán thưởng nói.
Lông chó mềm mại không nhiễm hạt bụi nào sờ lên thật đặc biệt.
Tiểu U ngồi trên U Minh Thuyền, đôi chân dài trắng nõn đi tới đi lui, khóe miệng cong lên, nhìn Minh Vương như nhìn kẻ ngốc.
Lão gia hỏa này là tên hề sao…
Quả nhiên, Cẩu gia chậm rãi mở mắt, thở dài, liếc mắt nhìn Minh Vương một cái, rốt cục mở miệng.
- Lão gia hỏa này, nếu ngươi không dời đi, Cẩu gia ta sẽ không khách khí.
Thanh âm ôn hòa mà gợi cảm vang vọng.
Minh Vương sửng sốt, ngay sau đó tròng mắt nhất thời trừng lớn.
Mẹ ơi… đây đây… con chó mập này lại là con chó ghẻ kia?
Làm sao lại mập như vậy?
Tiểu U cạn lời, thì ra lão gia hỏa này thật không nhận ra.
Đầu Cẩu gia cũng đầy vạch đen, giơ lên chân chó, vỗ lên mặt Minh Vương.
Minh Vương nhất thời hét thảm một tiếng.
- Con chó ghẻ này! Đánh người mà đánh mặt, sinh con không có mông! Ngươi đây là ghen tị với gương mặt anh tuấn của bản Minh Vương!
Thân hình Minh Vương dịch chuyển tức thời, né tránh móng vuốt này của Cẩu gia.
Ầm ầm ầm!
Hư không chấn động một phen, Cẩu gia vừa quất xuống một trảo này, hư không cũng vặn vẹo, đủ thấy uy lực của một chưởng kia.
Trong lòng Minh Vương còn sợ hãi, nếu cái tát này thật vỗ lên mặt hắn, vậy Minh Vương anh tuấn thật sẽ bị hủy dung! Con chó ghẻ này vẫn xấu xa như trước!
- Hả? Lão gia hỏa này thật là người thật đến, không phải phân thân sao?
Cẩu gia kinh ngạc nhìn Minh Vương tránh né móng vuốt của mình, sau đó liếm móng vuốt, thản nhiên nói.
- Con chó ghẻ ngươi, đừng gọi ta lão gia hỏa, bổn vương vẫn còn rất trẻ!
Minh Vương chỉnh sửa lại quần áo, xụ mặt lầm bầm với Cẩu gia.
Cẩu gia trợn mắt:
- Lão gia không biết xấu hổ này, người mấy vạn tuổi rồi còn học người ta giả bộ trẻ trung.
Ngươi vì sao không bị da mặt mình dày chết.
- Con chó ghẻ ngươi! Béo thành dạng