Lôi đình này xuất hiện thật đột ngột, hoàn toàn khiến Minh Vương không thể đoán trước.
Lôi đình kia nhiễm một tầng quang hoa màu tím, đập xuống, nổ vang không thôi, cả không khí giống như bị đập sụp đổ, uy năng vô cùng.
Minh Vương căn bản không thể ngờ, trong quán ăn nho nhỏ sẽ xuất hiện lôi đình trình độ này.
Báo động nháy mắt dâng trào trong lòng, thân hình hắn xuất hiện phản ứng, một luồng năng lượng tối đen khởi dậy, muốn ngăn trở lôi đình kia.
Cẩu gia ngủ say dưới tàng cây Ngộ Đạo Thụ, mở lớn mắt chó, nhìn lối vào phòng bếp.
Trong mắt hắn có ngưng trọng và nghiền ngẫm.
Ngưng trọng là bởi vì lôi đình kia, lôi đình kia cho dù là hắn cũng cảm thấy tim đập nhanh vài phần.
Về phần nghiền ngẫm… đương nhiên là đối với Minh Vương.
Lão gia hỏa tìm đường chết này.
Phòng bếp của tiểu tử Bộ Phương cho dù hắn rất tò mò nhưng hắn đến bây giờ cũng không có tâm tư tra xét gì.
Bởi vì trong phòng bếp luôn tạo ra cảm giác nguy cơ phi thường đáng sợ.
Loại cảm giác nguy cơ này, cho dù là mấy lão gia hỏa Minh Khư cũng không thể tạo thành.
Lão gia hỏa Minh Vương này, vừa đến đã dám tra xét phòng bếp kia… không phải tìm đường chết thì là cái gì? Ngươi chỉ cần phụ trách ăn là được rồi, nhất định phải đi rình phòng bếp của người ta, có phải ăn no không việc gì làm rồi không?
Ầm ầm ầm!
Cả người Minh Vương nổi dậy lôi đình, với thể chất mạnh mẽ của hắn cũng không thể ngăn cản, tiếng nổ vang ầm ầm, cả người bay ra, dừng trên mặt đất.
Đầu của hắn dựng đứng, bốc lên khói nhẹ, trợn trắng mắt, miệng mở tròn vo, có khói xanh bốc lên.
Cả người hắn vô cùng chật vật, giống như bị gà không lông nướng khét.
Sau khi ho khan vài tiếng, Minh Vương hít một ngụm khí lạnh.
Hắn xoay người ngồi dậy, nhìn da thịt bong tróc trên người, nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt.
Lôi đình này khủng bố như vậy sao… có thể so với lôi đình hắn độ kiếp rồi.
Nếu người xông vào không thể Minh Vương hắn, nếu là người khác, có thể đã sớm bị lôi đình đánh thành tro bụi rồi.
Hắn thân là Minh Vương, tu vi mạnh mẽ, khinh thường cả Tiềm Long Đại Lục.
Vậy mà chịu thiệt không biết mấy lần trong quán ăn nho nhỏ này…
Quả thật… xấu hổ.
Da thịt tan nát trên người Minh Vương dần chữa trị, rất nhanh khôi phục lại.
Hắn lần nữa nhìn về phía phòng bếp, trong lòng còn sợ hãi.
Đó là trận pháp sao? Phòng bếp lại bố trí trận pháp? Còn là trận pháp trình độ này… người trẻ tuổi kia rốt cuộc là ai?
Trong lòng Minh Vương tràn ngập tò mò, vốn nghĩ rằng người trẻ tuổi chỉ là một đầu bếp nhỏ bình thường trên Tiềm Long Đại Lục.
Nhưng trận pháp này vừa xuất hiện, Minh Vương lập tức biết đầu bếp nhỏ này không đơn giản.
Khó trách con chó ghẻ này sẽ ngây ngốc trong quán ăn, quả nhiên có mờ ám! Nghĩ đến con chó ghẻ kia, Minh Vương nhất thời sửng sốt, quay đầu nhìn, nhất thời phát hiện vẻ mặt con chó ghẻ kia toàn là cười nhạo.
Cả gương mặt Minh Vương đỏ bừng, mẹ nó! Lại bị con chó ghẻ này chế giễu rồi! Xấu hổ vô cùng đè tóc mình xuống, lau vết đen trên mặt, Minh Vương há miệng, tươi cười với Tiểu Hắc, lộ ra răng nanh trắng sáng.
Răng nanh trắng sáng được gương mặt đen thui phụ trợ, càng thêm trắng sáng.
- Thiểu năng.
Cẩu gia nhìn bộ dáng buồn cười của Minh Vương, lật mình, ngáp một cái, nói thầm một câu, rồi tiếp tục nằm sấp xuống, ngủ thật say.
Cẩu gia không biết sau lưng Bộ Phương tồn tại cái gì, nhưng hắn biết, tồn tại kia… tuyệt đối không đơn giản.
Hơn nữa… tồn tại kia ghê gớm không có quan hệ gì với hắn? Hắn chỉ phụ trách ăn… Túy Bài Cốt.
Trong phòng bếp bay ra mùi hương càng lúc càng dồi dào, lại mang theo một luồng vận luật đặc thù, giống như có tiếng đọc kinh vang lên.
Vù vù…
Trên lầu hai, Tiểu Bát lắc mông, lặng lẽ chạy xuống.
Cẩu gia