Mặt trời lên cao…
Bên ngoài quán ăn Vân Lam, người đã xếp hàng đợi lâu, tất cả mọi người đang mong chờ nhìn quán ăn kia, hy vọng cửa thanh đồng đang đóng chặt có thể mở ra.
Rất nhiều người đã chảy nước bọt, gấp rút muốn ăn món ăn của Bộ lão bản.
Không khí tràn ngập mùi hương khiến bọn họ như trúng độc, căn bản không thể chống đỡ.
Nam Cung Vô Khuyết khịt mũi, dựa lên cửa thanh đồng, muốn nhìn vào trong cánh cửa kia.
Nhưng cánh cửa đóng chặt, căn bản không thể nhìn thấy hình ảnh bên trong.
Kẽo kẹt…
Một thanh âm nặng nề vang vọng.
Ngay sau đó, cửa thanh đồng chậm rãi mở ra.
Gương mặt Nam Cung Vô Khuyết dán lên cửa chợt run lên, lui về phía sau, ánh mắt hơi tỏa sáng.
Bộ Phương mở cửa, nhìn Nam Cung Vô Khuyết hơi sừng sỡ, trong mắt hiện lên tinh quang.
- Đã lâu không gặp.
Bộ Phương gật đầu, bắt chuyện với Nam Cung Vô Khuyết.
Nam Cung Vô Khuyết chẹp miệng, hai mắt lưng tròng tiến lên bên người Bộ Phương.
- Lão Bộ à! Ngươi rốt cục đã trở về! Ta thèm chết rồi!
Nam Cung Vô Khuyết chua xót nói.
Bộ Phương đi bí cảnh Thiên Khuyết mấy ngày, hắn ngoài ăn thanh cay, cũng không có cơ hội ăn thứ khác.
Trong đầu hiện ra món ăn Bộ Phương nấu, cả người cũng run lên.
- Hửm? Ta không phải để Tiểu U bán thanh cay sao? Chẳng lẽ ngươi không mua được?
Bộ dang của Nam Cung Vô Khuyết giống như rất kích động, trong lòng Bộ Phương ngờ vực nói.
- Đúng vậy a… U tỷ có bán thanh cay, nhưng… khụ khụ khụ.
Nam Cung Vô Khuyết đang chuẩn bị nói gì, hắn bỗng nhiên tinh mắt nhìn vào trong quán ăn, Tiểu U chậm rãi bước đi, ánh mắt tối đen như mực nhìn xuyên qua trái tim hắn, mang theo hàn ý lạnh như băng.
Da đầu Nam Cung Vô Khuyết nhất thời run lên.
U tỷ, ngươi thật quá đáng!
Nam Cung Vô Khuyết rơi lệ đầy mặt, dưới uy hiếp từ ánh mắt lạnh như băng của Tiểu U, cũng không dám nói gì.
Bộ Phương vẫn ngờ vực, nhưng Nam Cung Vô Khuyết không nói, hắn cũng không thể rõ ràng.
Nhưng trong lòng xác định có chuyện mờ ám hắn không biết.
Nhưng hắn cũng lười tìm hiểu, để mọi người trước tiến vào quán ăn, sau đó xoay người đi vào trong phòng bếp.
- Muốn ăn cái gì, tìm Tiểu U gọi món.
Tiếng của Bộ Phương vang lên từ trong phòng bếp.
Các thực khách đã sớm chảy nước miếng với món ăn của Bộ Phương, cho nên đều không tỏ ra kinh ngạc, mỗi một người đều trật tự gọi món.
Minh Vương ăn no, thần tình thõa mãn, ợ một hơi, bên trong còn tỏa ra mùi hương, thật vui sướng.
Hắn híp mắt, lắc lư đầu cháy xù trong quán ăn.
Cẩu gia sau khi ăn uống no nê, nằm dưới tàng cây Ngộ Đạo Thụ, tiếp tục ngủ, không hề nhúc nhích.
Minh Vương thấy cảnh tượng này, biết con chó ghẻ này sao lại trở nên mập như vậy! Ăn no đã ngủ, ngủ xong rồi ăn… Con chó ghẻ này muốn biến thành heo sao?
Minh Vương liếc nhìn Cẩu gia, thẳng sống lưng, lắc cánh tay trong quán ăn, giống như vận động sau khi ăn cơm.
Trong quán ăn không ít người thấy được hắn.
Đối với tên hề đầu xù này, tất cả mọi người đều ngờ vực.
Trong quán ăn của Bộ lão bản lại có người mới sao?
Người đầu xù là nhân viên phục vụ? Nhưng tên nhân viên này trông hơi ngốc.
- Ha ha ha… lão Bộ à, là nhân viên