_____———ooO Chap 8 Ooo———_____
Trong khi Pey còn thất thần suy ngẫm, Aki đã bế cậu đứng dậy.
-”Em đã được lựa chọn. Em đã chọn rời khỏi ta. Em không thể làm như vậy.”-Hắn thì thầm vào tai cậu, hơi thở lạnh léo phả vào gáy Pey làm cậu nhột mà co rúm người lại.
-”Anh…muốn làm gì?”
-”Làm việc có thể khiến em mãi mãi không thể rời khỏi ta.”
Như đã nói, em là một thiên thần, ta sẽ là người bẻ gãy đôi cánh thiên thần.
Hắn đặt cậu xuống tấm thảm cạnh chân giường, sau đó cố định thân trên của cậu bằng cách dùng một cánh tay trận lên ngang ngực.
Pey còn chưa hết bàng hoàng, thì hắn đã bắt đầu cào nhẹ một đường lên nền gỗ đen.
Bàn tay hắn đi đến đâu, một lớp khói đen đã toả ra theo đó. Lớp khói dần tan biến, hiện ra một chiếc xích kim loại màu bạc. Dây xích làm bằng kim loại đặc, trông rất chắc chắn, vòng xích nạm hồng ngọc lấp lánh.
Rất nhanh chóng, vòng xích được lồng vào cổ chân phải của Pey, hắn theo đà miết nhẹ lên vành ngoài của vòng xích.
Chiếc vòng dần nhỏ lại, cho đến khi bao chắc lấy cổ chân nhỏ bé của cậu.
Pey bàng hoàng, hai tay níu lấy vai hắn, không ngừng đẩy ra. Nước mắt trào ra liên tiếp nhau, thanh âm run rẩy cầu xin hắn:
-”Đừng…cầu xin anh…đừng, Ritera Aki…sau này sẽ không như vậy nữa…dừng lại đi…”
Cả người hắn cứng như sắt, chút lực đẩy của cậu vốn chẳng thấm vào đâu.
Hắn đứng dậy, quay lưng bỏ đi. Pey ngồi lại phía sau, vươn tay cố túm lấy vạt áo của hắn, sợi xích giật lại, vòng xích cuốn lấy cổ chân bó sát để lại vết thương xanh tím.
Sợi xích không đủ dài.
Cậu đau đớn, cổ họng khàn đặc cố gọi với theo hắn, nhưng hắn không lưu tình, lạnh lùng bước ra khỏi cửa.
Không phải hắn vô tình, chỉ là hắn sợ mất cậu.
Sợ vô căn cứ. AKi vốn không biết Pey là gì của hắn, cũng chẳng biết tình cảm giữa hắn với cậu là thứ gì?
Chỉ đơn giản, sự đặc biệt của cậu khiến hắn có rắp tâm chiếm hữu, liệu rằng có thể tiến xa hơn cho cả hai?
Thôi bỏ đi, chuyện này vốn không nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Tạm thời, giữ được cậu ngày nào tốt ngày đó. Có thời gian, hắn tin có thể làm cho cậu động lòng.
Tiếng cửa đóng sập vang lên, để lại Pey bó gối, run rẩy dựa lưng vào thành giường khóc nức nở.
Làm sao được? Cậu có tội lỗi gì đâu? Đối với con người, sự tự do ăn sâu vào bản tính, hay ít nhất cũng được coi là thứ quyền lợi sẵn có. Vậy mà cậu cũng bị hắn lấy đi.
Ritera Aki là một tên ác quỷ, hắn rút cạn tất cả những thứ cậu có quyền được có. Mặc dù đôi khi Pey không hiểu được sự xuất hiện của hắn.
Vụt đến, vụt đi. Một lần ở bên là một lần mệt mỏi, một lần đau đớn.
Muốn thoát ra liền bị kìm lại, giống như bị nhốt trong căn phòng kín chẳng thể làm gì ngoài an phận thủ thường.
___***___
Những ngày sau đó, Pey được hắn quan tâm tận tình, có điều vẫn bị xích lại.
Sợi xích không ngắn lắm, ít nhất cũng có thể đi lại trong một khoảng cách nhất định, quanh quẩn xung quanh giường ngủ.
Cậu bất mãn với hắn, với cuộc sống. Cậu đã từng cắn lưỡi tử tự, nhưng hắn phát hiện kịp thời, sau đó nói với cậu, nếu dám chết lần nữa, mọi người thân của cậu sẽ đi sau cậu.Vì không muốn liên luỵ đến những người vô tội, Pey chọn cách xử sự khác. Pey nín lặng, không nói không rằng một tiếng nào.
Aki đôi khi cũng vì đó mà tức giận, điên cuồng đẩy cậu xuống giường mà chiếm hữu.
Cậu không chống cự, thỉnh thoảng quá đau đớn mới rên nhẹ một tiếng trong cổ họng, nhưng cũng rất nhỏ, nếu không chú ý sẽ không nghe được.
Pey bây giờ, giống như thể búp bê thủy tinh, không thể cử động, cũng không có cảm giác. Không biết nâng niu sẽ lập tức vỡ nát.
Hắn thật sự bất lực, không biết phải làm như thế nào mới có thể làm cho Pey động tâm.
Có nhiều lúc cũng muốn thả cậu, nhưng chỉ sau một lần ân ái, cảm giác lại đột ngột tăng cao.
Hắn có thân thể cậu, chắc chắn có thể tìm ra cách chiếm được tâm hồn cậu.
Thời gian cứ như vậy trôi đi cũng đến hai tháng.
___***___
Hôm nay Aki tâm trạng tương đối tốt, cũng muốn cùng cậu tận hưởng chút yên bình. Coi như để bù đắp cho những việc trước kia, hắn chắc sẽ có thể kìm chế cảm xúc một chút.
Sau một hồi đắn đo,