Nam Chính Hắc Hóa Lại Trùng Sinh

Chương 43


trước sau

Editor+beta: Eirlyss

———————

Nhà hàng Lăng Việt chọn, cách công ty khá xa, sau khi tới bãi đậu xe, Hải Lan mới gỡ kính râm và khẩu trang xuống.

Người không biết, còn tưởng rằng cô rất ghét bạn trai mình.

“Chỗ này chắc là không gặp người quen đâu.”

Hải Lan ngừng xe, cầm túi xách xuống xe, đi trước Lăng Việt, mới đi, tay trái bỗng nhiên bị Lăng Việt dùng tay phải nắm lấy.

“Anh làm gì vậy?” Hải Lan cả kinh, giương mắt kinh ngạc nhìn về phía hắn, đang muốn rút ra, lại bị giữ chặt lại.

Lăng Việt hơi mỉm cười với cô, nói “Chúng ta là bạn bè bình thường?”

Hải Lan nhíu mày, “Nhưng anh cũng quá tự nhiên rồi đó!”

Dùng sức cũng không thể rút tay ra được, có thể thấy được lực tay của Lăng Việt mạnh cỡ nào.

“Nắm tay, chẳng lẽ cũng không được sao, chúng ta cũng không phải giả bộ yêu nhau.”

“Cũng không phải không được, nhưng cái này cần phải có một quá trình, cái này….” mới ngày đầu tiên thôi đó!

Người trẻ tuổi ngày đầu tiên yêu đương, mới nắm tay đã có thể thẹn thùng cả ngày, hắn thì hay rồi, từ nắm tay đến ôm, còn có hôn, cái nào cũng thành thạo giống như một tay sỏi đời.

Nếu cô không biết hắn có một vị hôn thê, thì cô cũng cho rằng hắn đã yêu đương với nhiều người rồi.

Không rút tay ra được, Hải Lan cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể mặc hắn lôi kéo.

Lăng Việt nói với phục vụ vị trí mình đã đặt, sau khi báo số điện thoại, người phục vụ dẫn đường.

Hải Lan giống như là bị Lăng Việt kéo đi, tâm bất cam tình bất nguyện.

Nhìn bàn tay hai người nắm vào nhau, lòng bàn tay truyền đến độ ấm, làm người ta không thể bình tĩnh, hình như cô còn cảm giác được mạch đập của Lăng Việt, vững vàng có lực.

Cũng không biết có phải là do khát nước hay không, cô cảm thấy miệng mình có chút khô.

Lúc đi vào chỗ ngồi, Hải Lan nhìn lướt qua nhà hàng Trung Quốc.

Tuy rằng là nhà hàng Trung Quốc, nhưng cũng rất rực rỡ, ánh đèn mờ nhạt, cùng với tiếng đàn đàn violon nhẹ nhàng, sự kết hợp giữa Trung Quốc và Phương Tây cũng khá tốt, có thể ăn đồ Trung Quốc, còn có thể cảm thụ bầu không khí khi dùng cơm Tây, thật sự rất thích hợp để hẹn hò.

Nhìn lướt qua quầy triển lãm, Hải Lan lơ đãng nhìn thấy một người ngồi ở trong góc, lập tức dùng sức kéo Lăng Việt lại.

Người phục vụ ngừng lại trước bàn ăn “Hai vị, đây là…..”

Quay đầu lại, không nhìn thấy hai vị khách vừa đi phía sau, có chút ngây ngốc, lẩm bẩm tự nói “Kỳ quái, người đi đâu rồi?”

Bàn bên cạnh, Tề Noãn đang ăn cơm với Lục Tuyển, quay đầu nhìn thoáng qua người phục vụ, lại nhìn thoáng qua hướng người phục vụ vừa mới đi qua, không thấy được gì hết, cũng nhanh chóng thu hồi tầm mắt, nói với Lục Tuyển “Công việc gần đây có mệt không?”

Lục Tuyển ôn nhu cười cười “Vẫn tốt, hiện tại trên tay anh cũng chỉ có dự án thành phố thương mại.

Nghe được trung tâm thương mại, Tề Noãn hơi nhíu mày, sao cô ta cảm thấy có chút kỳ quái, hình như bên trong quyển sách kia, cũng có nói đến dự án trung tâm thương mại?

Lục Tuyển thấy Tề Noãn thất thần, liền hỏi “Làm sao vậy đồ ăn không hợp khẩu vị.”

Tề Noãn vội lắc đầu “Không phải, đồ ăn rất ngon.”

Nói xong, Tề Noãn bắt đầu lơ đễnh dùng cơm.

Lúc này, ở chỗ khác, Hải Lan kéo người đi thẳng tới trước quầy phục vụ, nói với người phục vụ “Chúng tôi muốn hủy hẹn trước.”

Người phục vụ sửng sốt một chút, hỏi “Có chỗ nào làm cho hai vị không hài lòng sao?”

Hải Lan lắc đầu “Không, chỉ là đột nhiên tôi không muốn ăn đồ ăn Trung Quốc nữa.”

“Tại sao?” lời này là Lăng Việt hỏi.

Hải Lan quay đầu lại nhìn về phía hắn, nói “Đột nhiên tôi muốn ăn cơm Tây, nhanh chóng ăn xong, rồi đi xem phim.”

Lăng Việt gật đầu, nói với phục vụ lùi buổi hẹn lại, trả một chút phí phục vụ.

Ra khỏi nhà hàng Trung Quốc, Lăng Việt nói “Nhìn dáng vẻ của em, không giống như là đột nhiên không muốn ăn đồ ăn Trung Quốc.”

Hải Lan nhún vai “Tôi mới vừa nhìn thấy Tề Noãn và Lục Tuyển ở trong nhà hàng.”

Lăng Việt chỉ hơi nhướng mày, không ngạc nhiên chút nào, chỉ nói “Cho nên em giống như là có tật giật mình chạy ra đây, sợ người khác biết được quan hệ của chúng ta như vậy sao?”

Hải Lan nhấp môi, sao cô lại cảm giác được trong lời nói này có oán khí vậy?

Không phải là Lăng Việt tức giận….rồi đó chứ?

Liếc nhìn sắc mặt của Lăng Việt, chỉ thấy sắc mặt của hắn nhàn nhạt, căn bản không thể nhìn ra tâm trạng của hắn như thế nào, nhưng theo suy đoán của Hải Lan, khẳng định là không tốt.

Nghĩ nghĩ, cảm thấy mình nên mềm mỏng một chút, giọng nói lập tức trở nên dịu dàng “Vậy thì cũng không thể hẹn hò trước mặt Tề Noãn và Lục Tuyển, rất xấu hổ đó.”

Lăng Việt liếc nhìn Hải Lan, sắc mặt có chút sơ đạm, ngữ khí nhàn nhạt “À” một tiếng.

Hắn tin cô?

Không có khả năng, đời trước sau khi hai người yêu nhau, khi hẹn hò trước mặt người khác, xấu hổ sẽ là người khác, tuyệt đối không phải là Hải Lan.

Cảm giác được oán khí của Lăng Việt, Hải Lan cũng chỉ có thể tùy ý cho hắn lôi kéo, không phản kháng, gần nhà hàng Trung Quốc còn có rất nhiều nhà hàng khác, hơn nữa rạp chiếu phim cũng ở gần đây, cho nên thay vì lái xe, hai người cùng nhau nắm tay đi tìm chỗ ăn cơm.

Bởi vì giá trị nhan sắc của Hải Lan và Lăng Việt, nên trên đường có rất nhiều người lén nhìn bọn họ, Hải Lan còn nghe được có vài nữ sinh thảo luận nói đôi tình lữ bọn họ không chỉ có giá trị nhan sắc cao, còn rất ngọt ngào, quả thực bị dồn cho một họng thức ăn chó.

Vốn dĩ Hải Lan cảm thấy không có gì hết, nhưng khi nghe bọn họ nói như vậy, thì nhìn sườn mặt hoàn mỹ của Lăng Việt, trong lòng cũng có chút khác thường.

Nhìn bàn tay hai người đang nắm lại, đột nhiên cô cảm thấy, hình như mình không còn ghét hắn như lúc trước, hơn nữa, tay Lăng Việt, rất lớn, rất có cảm giác an toàn, giống như là lúc trên sườn núi, cho cô cảm giác rất an toàn, rất thoải mái.

Giống như chỉ cần gặp khó khăn, có Lăng Việt ở đó, đều có thể dễ dàng giải quyết.

Kỳ thật sau khi Lăng Việt cứu cô, một chút chán ghét cô cũng không có.

Hắn đánh cược sinh mạng để cứu mình, làm cho cô rất cảm động, cũng không hề hoài nghi tình cảm của Lăng Việt đối với mình.

Chỉ là, chuyện tình cảm rất khó nói, bản thân cô cũng không hiểu rõ, đối với Lăng Việt, bây giờ cô cũng chỉ có thể nói, cô không ghét hắn.

Cuối cùng hai người vẫn tìm một nhà hàng Trung Quốc ăn cơm, sau khi cơm nước xong, thì đi đến rạp chiếu phim.

Hải Lan từ trong nhà vệ sinh ra, đã nhìn thấy Lăng Việt cầm vé xem phim, mua mắt kính, còn có bắp rang cùng Coca.

“Tôi còn tưởng rằng người cuồng công việc như anh, hẳn là không có thời gian xem phim mới đúng, nhưng sao tôi lại có cảm giác như anh thường xuyên tới xem phim, trang bị đầy đủ như vậy.”

Lăng Việt cười cười, không nói.

Đây là lần đầu tiên ở đời này Lăng Việt đến rạp chiếu phim, nhưng cũng không có nghĩa đây là lần đầu tiên hắn đến.

Hai người tới sớm hơn những người khác, đợi bộ phim trước chiếu xong một lúc, bọn họ mới đi vào, lúc này đèn trong rạp chiếu phim còn sáng.

Không phải cuối tuần, hơn nữa Lăng Việt đã đặt vé từ lúc sáng, cho nên bọn họ ngồi ở hàng thứ tư từ dưới
đếm lên, vị trí tương đối, tầm nhìn cũng rất tốt.

Ngồi xuống, tên gia hỏa Lăng Việt này rốt cuộc cũng buông tay cô ra, cô mới có thể nhàn rỗi nhắn tin cho Tề Duyệt, nói cho Tề Duyệt biết cô và Lăng Việt đang làm gì.

Nhìn thấy Hải Lan nhắn tin đến, nói đang xem phim, Tề Duyệt trực tiếp gửi một cái biểu tượng cảm xúc kinh ngạc.

【Không phải cậu vẫn luôn ghét bỏ Lăng Việt sao, tớ cho rằng cậu nói chuyện yêu đương, chỉ là giả, không nghĩ tới cậu thật sự làm nha.】

Hải Lan trả lời 【Tớ mới không gạt người khác, đã nói ra thì đương nhiên là thật.】

Tề Duyệt chần chờ thật lâu, mới trả lời 【Vậy….. chuyện tình lữ nên làm, cậu cũng định làm sao?】

Hải Lan nhìn Lăng Việt cũng đang xem điện thoại, sắc mặt ửng đỏ, cầm điện thoại xoay qua hướng hắn không nhìn thấy được.

【Cậu tưởng tớ bị ngốc hả, tớ tự có chừng mực, phim sắp bắt đầu chiếu rồi, không nói với cậu nữa, cậu nhanh chóng đi ngủ đi, nhớ nói với bảo bảo, dì Hải Lan rất yêu nó, moah moah.】

Tề duyệt cũng gửi lại một cái biểu cảm moah moah.

Kết thúc cuộc trò chuyện, Hải Lan bỏ điện thoại xuống, nhìn về phía màn hình chiếu phim, còn hai phút nữa phim mới bắt đầu chiếu, cô cảm thấy nhàm chán nhìn xung quanh, nhìn ra cửa, thì thấy Lăng Lâm cùng một cô gái xa lại đi vào, lập tức mở to hai mắt nhìn, luống cuống tay chân kề sát Lăng Việt, xém chút nữa đã dán lên mặt hắn, dùng túi xách che  mặt hai người lại.

Bỗng nhiên thân mật, làm Lăng Việt sửng sốt, nhìn về phía Hải Lan gần trong gang tấc, giọng nói hơi khàn “Làm sao vậy?”

Giọng nói Hải Lan có chút hoảng loạn “Em gái của anh cũng vào cùng rạp chiếu, cùng phòng chiếu phim với chúng ta!”

Lăng Việt: “…..”

Hải Lan cũng rất buồn bực, hôm nay lại không phải cuối tuần, không phải chỉ là cùng ăn một bữa cơm, xem bộ phim thôi sao, sao lúc nào cũng gặp được người quen vậy, xem ra cô thật sự không thích hợp hẹn hò với Lăng Việt!

Lén thò đầu ra khỏi túi xách, nhìn thấy Lăng Lâm ngồi ở phía trước bọn họ, khoảng cách có chút xa, Hải Lan lập tức thở dài phào nhẹ nhõm một hơi.

Cảm giác được trên má có hơi thở hơi nóng, Hải Lan ngẩn người, tầm mắt di chuyển, nhìn thấy gương mặt phóng đại của Lăng Việt, nhất thời trừng lớn hai mắt, bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt đen láy của Lăng Việt nhìn chằm chằm cô, ý cười trong mắt lại giống như ánh sao, trong ánh sao này, như chỉ chứa được mình cô.

Trái tim Hải Lan bỗng nhiên đập nhanh hơn.

Nuốt nước miếng, nói “Anh dựa gần quá.”

Khoé miệng Lăng Việt hơi cong, giọng nói trầm thấp, “Tay của em còn đang để ở trên cổ của anh.”

Tay Hải Lan, lập tức có cảm giác giống như là sờ phải bếp lửa, lập tức lấy ra, giả vờ xem không có chuyện gì, nói “Chắc là Lăng Lâm sẽ không quay đầu lại đâu, chờ đèn tắt, thì không cần lo lắng con bé quay đầu lại sẽ nhìn thấy chúng ta.”

“Ừm.”

Hải Lan liếc mắt, lại phát hiện Lăng Việt đang nhìn chằm chằm cô, mặt lập tức có chút nóng lên, hạ giọng nói “Anh đừng nhìn tôi, nhìn màn hình đi.”

“Nhưng, anh thích nhìn em hơn.”

Hải Lan: “…..”

Lời âu yếm quả nhiên không cần tiền.

Không chịu nổi ánh mắt của Lăng Việt, nhưng lo lắng không bao lâu, đèn đã lập tức tắt, Hải Lan cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Hải Lan xem phim rất chăm chú, cũng không quản Lăng Việt ánh mắt rốt cuộc là ở trên màn hình, hay là ở trên mặt cô.

Bộ phim kết thúc, Hải Lan lại mang khẩu trang và kính râm lên, nói với Lăng Việt “Tôi đi ra ngoài trước, ở xe trong xe chờ anh.”

Chờ sau khi Lăng Lâm đi rồi, Hải Lan mới giống như là trinh thám, quan sát đường đi đến cửa, từ chỗ ngồi đi ra ngoài.

Lăng Việt nhìn Hải Lan, bất đắc dĩ vừa buồn cười vừa lắc đầu.

Hải Lan thuận lợi đi tới chỗ đậu xe, 10 giờ rưỡi tối, nhà hàng Trung Quốc cũng đã đóng cửa, không cần lo lắng sẽ gặp lại Tề Noãn, chờ đến khi Lăng Việt đi đến, Hải Lan nói “Đi thôi, tôi đưa anh về nhà trước.”

Lăng Việt lắc đầu “Quá muộn rồi, em trở về đi, để anh gọi xe là được rồi.”

Hải Lan nhíu mày “Lại không phải chưa từng đi ra ngoài muộn hơn.”

“Một đi một về cũng phải đến 12 giờ, ngày mai em còn phải đi làm, em vẫn nên về ngủ sớm một chút đi.”

Nghĩ nghĩ, Hải Lan gật đầu “Vậy được rồi, tôi đi trước.”

Nói xong, Hải Lan xoay người, định mở cửa lên xe, Lăng Việt ở phía sau bỗng nhiên nói  “Đợi đã.”

Hải Lan xoay người, khó hiểu nhìn về phía hắn, chỉ thấy hắn đi lên phía trước hai bước, đứng cách cô không xa.

Nhớ tới đêm nay ái muội, Hải Lan có chút khẩn trương, hỏi “Có việc gì nữa sao?”

Lăng Việt hơi hơi mỉm cười “Điều thứ tư một tuần được ôm ba lần, hôm nay anh muốn sử dụng một lần.”

Hải Lan cho nên nói gia hỏa này muốn một ngày đem hết mấy điều kiện trong hợp đồng làm hết?

Chết thì chết, Hải Lan hít sâu một hơi, làm ra bộ dáng anh dũng hy sinh, nói “Ôm đi, tôi chuẩn bị sẵn sàng rồi.”

Lăng Việt vươn hai tay, ôm Hải Lan vào trong ngực, nỉ non bên tai cô “Thật không muốn buông em ra.”

Lỗ tai Hải Lan hơi đỏ lên.

“Anh, chị dâu” bên cạnh Hải Lan và Lăng Việt truyền đến một tiếng kinh hô.

Hải Lan đột nhiên đẩy Lăng Việt ra, khiếp sợ nhìn về phía Lăng Lâm cũng đang khiếp sợ.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện