Nam Chủ Tỉnh Tỉnh! Ngươi Là Của Nữ Chủ

Cửu Dương Tháp


trước sau

Cách hôm Lâm Thu rời khỏi bí cảnh, đã là ba ngày.

Trong một trấn nhỏ, một nam một nữ đang lôi lôi kéo kéo.

Khuôn mặt xinh đẹp của nữ tử đang tràn đầy tức giận, nam thì đầy mặt sầu khổ, liên tục thở dài.

Đúng là Tần Vân Hề cùng Liễu Thanh Âm.

“Đại sư huynh!” Liễu Thanh Âm tránh không khỏi sự kiềm chế của hắn, buồn bực đến dậm chân, “Đến bây giờ ngươi còn không muốn thừa nhận mình sai rồi sao? Sư tôn nếu muốn động thủ với chúng ta, mấy ngày trước chúng ta liền thành vong hồn dưới kiếm của hắn! Hắn căn bản là không muốn giết chúng ta! Hơn nữa không phải chính tai ngươi cũng nghe được tin tức sao? Đúng là hôm nay, Lâm Thu đã bị sư tôn tự mình nhốt vào trong Cửu Dương Tháp, ta thật không rõ ngươi rốt cuộc còn đang lo lắng cái gì?”

Nàng ta quăng thật mạnh vài cái, vẫn tránh không thoát, chỉ có thể mặt đỏ tai hồng mà nói: “Một ngày đó ta vừa mới từ bí cảnh ra liền gặp hắn, lúc đó Lâm Thu còn ở bên trong bí cảnh, căn bản chưa có ra tới! Nếu nàng ta chưa có ra tới, làm sao có thể mật báo với sư tôn?! Ngươi lo lắng những chuyện đó đều là giả dối hư ảo! Ngươi chính là bịa đặt lý do lung tung, ly gián ta cùng sư tôn! Buông tay! Ta hiện tại phải về tông môn!”

Tần Vân Hề cũng không còn thanh lãnh trấn định như ngày xưa nữa: “Thanh Âm, không được xúc động! Ngày hôm đó rời khỏi bí cảnh, ngươi cũng thấy ánh mắt của hắn, ngươi cảm thấy đó là ánh mắt sư phụ nhìn đệ tử mình sao? Nếu ta liệu không sai, hắn cùng Vương thị lưỡng bại câu thương, chỉ là nhất thời không có sức lực đối phó chúng ta thôi! Giờ phút này trở về, chính là chui đầu vô lưới!”

Liễu Thanh Âm cười lạnh không ngừng: “Ta thật ra lại nhìn thấu ngươi rồi. Ngươi còn không phải đang dựng nên màn kịch giả dối là ta bỏ trốn theo ngươi sao, buộc ta cùng với sư tôn hoàn toàn đoạn tuyệt tình cảm sao ? Ngươi lo lắng, còn không phải là lo những chuyện khùng điên mà ngày ấy ngươi nói với ta bị Lâm Thu nghe được, nói cho sư tôn sao? Hiện giờ sự thật bày ra ở trước mắt, sư tôn đã đem nàng ta nhốt vào Cửu Dương tháp! Cửu Dương Tháp là chỗ như thế nào chứ ? Với tu vi của Lâm Thu kia, a, tới bên trong cho dù không chết đi nữa, cũng bị tra tấn đến phát điên!”

Tần Vân Hề không biết nghĩ tới cái gì, thần sắc có chút ngơ ngẩn, nhất thời lại là không nói tiếp được. Hắn cũng không rõ, một ngày đó, Ngụy Lương rõ ràng đã động sát khí, vì sao cuối cùng lại mạnh mẽ thu hồi “Ý”, chỉ lạnh lùng nhìn hắn một cái, liền xoay người rời đi.

Tần Vân Hề suy nghĩ mấy ngày, trước sau không hiểu tại sao. Khi đó, Lâm Thu xác thật đang ở trong bí cảnh, không có khả năng đem cái bí mật kia tiết lộ cho Ngụy Lương. Nếu chưa biết được chuyện đó, hắn ta vì sao lại phát ra sát ý kinh thiên đối với chính mình như vậy? Sát ý kinh khủng như máu chảy đầm đìa, Tần Vân Hề tuyệt đối sẽ không nhận nhầm.

Nhưng nếu nói hắn thực sự hoàn toàn không biết gì cả, thì ở bên ngoài bí cảnh gặp được hai đệ tử của mình, không phải nên tiến lên hỏi một câu tình huống thế nào sao? Dị thường như vậy, ngay cả Liễu Thanh Âm bị tình yêu che mắt này cũng đã nhìn ra được, nếu không lúc ấy nàng ta sẽ không nhanh chóng quyết định đi theo mình bỏ chạy thật xa.

Trong lòng nàng ta rõ ràng đã ý thức được người kia rất khủng bố, trước sau không muốn đối mặt.

“Thanh Âm.” Trong giọng nói của Tần Vân Hề tràn đầy mỏi mệt, “Nàng đến tột cùng muốn tới khi nào mới nguyện ý thừa nhận sự thật! Trong mắt hắn căn bản là không có nàng, nàng vì sao muốn tự lừa chính mình? Nàng thật sự không nhìn ra sao, lúc hắn nhìn về phía chúng ta, tựa như nhìn xuống hai con kiến. Nàng chẳng lẽ cảm thấy hắn sẽ bị động tâm vì một con kiến sao? Không có ai sẽ động tâm với một con con kiến cả, Thanh Âm nàng nên hiểu rõ đi.”

Liễu Thanh Âm bướng bỉnh nói: “Vô luận như thế nào, ta chỉ biết Lâm Thu đã bị hắn nhốt vào trong Cửu Dương tháp. Chỉ với tu vi của nàng ta, cho dù nàng ta nhận được truyền thừa của Hoang Xuyên thì như thế nào, vào Cửu Dương tháp, nàng ta chết chắc rồi!”

Tần Vân Hề tức đến phát cười: “Cửu Dương tháp Cửu Dương tháp, vì sao nàng lại chấp nhất một cái Cửu Dương tháp! Kiếp trước ta tự mình đem Lâm Thu nhốt vào Cửu Dương tháp, nàng ta không những không chết, còn ở trong tháp gặp được cơ duyên không nhỏ, suýt nữa xông ra ngoài liều chết ra đưa nàng vào chỗ chết! Thanh Âm, hiện giờ chỉ có một chỗ duy nhất có thể trợ giúp chúng ta! Thời gian cấp bách, trì hoãn không được, Thanh Âm, đắc tội!”

Linh khí bạo phát, Liễu Thanh Âm đột nhiên không kịp phòng ngừa, chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm, mềm mại ngã vào trong lòng ngực Tần Vân Hề.

……

Trong Cửu Dương tháp……

Nơi đây, không ai quấy rầy?

Nghe được những lời của Ngụy Lương bao phủ quanh lỗ tai, hai mắt Lâm Thu hơi hơi mở to, trừng mắt nhìn bóng tối trước mặt.

Hắn có ý gì? Đây là Cửu Dương tháp, hắn không phải muốn cho nàng đi lên con đường của nữ phụ Lâm Thu sao? Nhưng hắn hiện tại……

Trước mắt cái gì cũng nhìn không thấy, nhưng nàng có thể rõ ràng cảm giác được, thân ảnh cao lớn nặng nề của đối phương đang che chở nàng, môi ở bên tai nàng, như gần như xa.

Hắn dần dần buông ra hơi thở áp bách, mùi hương man mát ảm đạm độc đáo của hắn mờ mịt trong bóng tối, càng có vẻ thanh u thu hút người.

Lâm Thu nhạy bén nhận thấy được trong hơi thở của hắn mang theo mùi máu tươi.

Hô hấp Ngụy Lương hơi trầm xuống, dừng ở bên tai nàng: “Hử?”

Ngón tay dừng trêи môi nàng đang linh hoạt đi xuống phía dưới cằm, nhẹ nhàng nắm lấy, ép nàng ngẩng đầu lên.

Khoảng cách gần như vậy nhưng Lâm Thu vẫn không thấy được cái gì, bóng tối quỷ dị trong tháp đủ để làm cho tu sĩ như mù.

Nàng cảm giác được hắn hơi chút thẳng người lên, nặng nề quan sát nàng một lát, sau đó cúi đầu liền hôn lên.

Lâm Thu cũng nói không rõ giờ phút này trong lòng mình đến tột cùng suy nghĩ cái gì, nàng chỉ biết trong ngực giống như nghẹn lại một cục bông to tướng, bị đè nén vô cùng. Hơi thở nam tử nặng nề, đôi môi lạnh lẽo, mùi hương man mát toả ra. Nhưng mà đáy lòng nàng lại không có chút nào dao động, thậm chí, nàng theo bản năng mà hơi hơi mở môi anh đào ra, không hề có chút chống cự gì.

Nàng rốt cuộc chân chính nhận thức được sự xảo trá cùng tàn khốc của người tu chân. Những người này sống mấy trăm đến hơn một ngàn năm, ai không phải nhân tinh trong nhân tinh? Nếu so sánh với thế giới tu chân vô pháp vô độ này, cái xã hội pháp chế của thế giới hiện đại trong kiếp trước chế liền giống như một căn nhà kính hoàn hảo. Muốn sống sót ở cái thế giới tàn khốc này, cũng không phải nói suông vài câu khẩu hiệu tự mình cố gắng tự lập đơn giản như vậy, khi bản thân mình không đủ cường đại, thì cơ duyên, vận khí và che chở, ba thứ này không thể thiếu một thứ nào được.

Thân nhân không đáng tin, bằng hữu cũng không đáng tin, trước mắt có thể giúp nàng, có thể cứu nàng, trừ bỏ người ngay trước mắt này, không có bất luận kẻ nào khác. Nếu đây là cái hắn muốn, vậy cũng coi như là giao dịch công bằng, yết giá rõ ràng.

Khóe mắt có nước mắt chảy xuống.

Trong lòng cùng trêи môi nàng đều là một mảnh chết lặng, trong bóng đêm, nàng mở to mắt, ánh mắt mờ mịt.

Đợi một lát, lại phát hiện Ngụy Lương cũng không có nhân cơ hội tiến thêm một bước.

Hắn ngược lại lại buông lỏng nàng ra, lui về phía sau một chút.

“Làm sao vậy?” Thanh âm hắn bình tĩnh đến làm người kinh hãi, “Vì sao khóc.”

Trêи môi Lâm Thu nghẹn ra một tiếng nghẹn ngào, lui về phía sau hai bước, ôm bả vai ngồi xổm trêи mặt đất. Không biết vì cái gì, nghe hắn vừa hỏi như vậy, đôi mắt nàng giống như là một cái đập chứa nước bị mở van, nước mắt ngăn không được trào ra bên ngoài, muốn ngưng cũng ngưng không được.

Nàng cũng không thể nói chỗ nào ủy khuất, nhưng chính là ủy khuất. Không thể nói chỗ nào khó chịu, nhưng chính là khó chịu.

Nàng không có thân nhân, không có bằng hữu, tựa như một cô hồn dã quỷ.

Mà hắn, hắn quá cường đại, tùy tiện cho nàng chút đồ vật hắn chướng mắt, nàng có trả giá hết thảy đều còn không được. Không phải nàng không nỗ lực, mà chênh lệch một trời một vực như vậy, há là mười ngày nửa tháng liền có thể bù đắp được sao? Nàng cần thời gian, cần cơ hội để trưởng thành. Vì cơ hội này, nàng có thể nhượng bộ, có thể đem bản thân mình đều cho hắn, nhưng chung quy đây không phải điều trong lòng nàng mong muốn.

Nàng cũng muốn cường đại lên, tìm một bạn lữ thực lực tương đương, cùng hắn cử án tề mi. Đáng tiếc tình thế như vầy, nếu nàng lại cự tuyệt Ngụy Lương, không khỏi quá làm ra vẻ, quá không biết điều.

Ít nhất, Ngụy Lương đối với nàng không có một chút ác ý, cũng coi như là khó có được.

Nàng cũng chỉ muốn trốn đi một lúc mà khóc một hồi thôi, lau nước mắt, cái gì nên đối mặt nàng vẫn sẽ dũng cảm đối mặt.

Tại cái nơi đen tối của tận cùng đen tối, lạnh lẽo của tận cùng lạnh lẽo, đem hết thất cả cảm xúc, áp lực tận đáy lòng phát tiết ra, lúc sau vô luận như thế nào, tâm trạng cũng sẽ ấm áp hơn so với giờ phút này đúng không?

Nàng nghe được trong bóng đêm truyền đến tiếng chất vải cọ vào nhau rất nhỏ, hắn phảng phất đến gần một chút, thanh âm từ trêи đỉnh đầu nàng truyền đến, “Vì sao khóc? Bởi vì ta không phải Vương Vệ Chi à? Ngươi thích hắn?”

Trong thanh âm hắn ẩn ẩn có áp lực tức giận, cảm giác của Lâm Thu đối với cảm xúc vốn dĩ cũng không nhạy bén lắm, nhưng tại câu nói buột miệng thốt ra này, nàng tinh tường nhận thấy được một mùi hương lạnh lẽo mãnh liệt đổ ập xuống chụp xuống tới, từ trong hơi thở hơi có chút không xong, nàng bắt giữ được cảm xúc áp lực nặng nề của hắn.

“Không phải.” Lâm Thu lau nước mắt, thấp giọng nói, “Ta không thích hắn.”

Ở loại sự tình này, nàng cũng không muốn để Ngụy Lương có bất cứ hiểu lầm gì.

Ngụy Lương sau một lúc lâu không nói gì.

Lâm Thu có thể cảm giác được ánh mắt hắn dừng ở trêи người nàng như muốn hoá thành thực chất.

Khi trầm mặc lại, bóng tối và sự lạnh lẽo trong tháp phảng phất như muốn thấm vào trong xương cốt, hàm răng Lâm Thu dần dần có chút mất khống chế, không tự giác mà phát ra tiếng “cành cạch” rất nhỏ.

Trong bóng đêm, rốt cuộc vang lên tiếng hít thở nhẹ nhàng của Ngụy Lương, hắn nói: “Bởi vì hắn ta không ra tay tương trợ, cho nên ngươi trách hắn?”

Lâm Thu mím môi, lắc lắc đầu: “Không trách. Ta với hắn cũng không có bao nhiêu giao tình, không thể trông cậy hắn vì giúp ta ngỗ nghịch với trưởng bối trong nhà được.”

Ngụy Lương nói: “Hắn theo tới đây.”

Lâm Thu có chút giật mình, hơi hơi mở to đôi mắt, trố mắt một lát, nàng cười cười: ” Thật giống tác phong hành sự của hắn. Tính trẻ con. Hắn theo tới cũng vô dụng, đợi không được bao lâu sẽ tự mình rời đi. Ta với hắn, ngay cả bằng hữu cũng không tính.”

Ngụy Lương phảng phất nhẹ nhàng cười một cái.

Ngay sau đó, một đôi bàn tay to bắt được bả vai Lâm Thu, đem nàng từ trêи mặt đất xách lên.

“Lạnh hả?”. Hô hấp hắn dừng lại trêи cái trán của nàng, hai tay vòng lấy phía sau lưng nàng, ôm lấy toàn bộ nàng vào trước ngực. Lâm Thu nhạy bén nhận thấy được, tầng hàn ý áp lực nặng nề mờ mịt trêи người hắn kia đã tiêu tán.

Nàng không chỉ lạnh, còn mệt. Nàng dựa vào trêи người hắn, do dự một lát, vươn tay vòng lấy eo hắn.

Nàng lúc trước rõ ràng cảm giác được hắn thập phần để ý quan hệ của nàng cùng Vương Vệ Chi, nhưng khi nàng giải thích, hắn liền tin, hắn cư nhiên cứ như vậy tin nàng. Tín nhiệm như vậy đối với nàng mà nói, tư vị giống như lữ khách khát khô nhiều ngày nếm được một chút nước suối tinh khiết, nàng không khỏi dỡ xuống một tầng tâm phòng ngự, thử thăm dò, hướng hắn mở rộng thêm một chút mềm mại của mình.

Cảm giác được động tác nàng, thân thể hắn không khỏi nhẹ nhàng chấn động. Hắn gục đầu xuống, mổ mổ lông mày của nàng.

“Lần đầu tiên thấy ngươi khóc.” Thanh âm hắn thấp thấp vờn quanh nàng, “Rời khỏi ta bị không ít ủy khuất đúng không. Hiện giờ biết ta tốt chưa?”

“Vì sao lại đối với ta tốt như vậy?” Lâm Thu lại một lần nữa hỏi.

Lần trước khi hỏi hắn vấn đề này, trong lòng nàng kỳ thật không cho là đúng. Bởi vì lúc ấy nàng cho rằng Ngụy Lương chỉ lợi dụng nàng để kϊƈɦ thích Liễu Thanh Âm, bức Liễu Thanh Âm chặt đứt niệm tưởng mà thôi. Nhưng mà lần trước khi ở trong lăng ngầm ở Ô thị, hắn không màng Liễu Thanh Âm sắp chịu không nổi, muốn phát điên, quyết đoán đem Tụ Linh Thù đưa cho nàng, hơn nữa từ đầu đến cuối, thái độ hắn đối với Liễu Thanh Âm căn bản không giống như có chút tình ý nào.

Khi nghe được Tần Vân Hề nói ra cái bí mật kia, Lâm Thu tuy rằng trong lòng còn nghi vấn, nhưng cũng ẩn ẩn cảm thấy mình tìm được một phần đáp án. Vô luận tên Ngụy Lương này đến tột cùng là ai, hắn đều không phải là đạo lữ si tâm kia của Liễu Thanh Âm như trong sách.

Trong bóng tối, Lâm Thu nhìn không thấy biểu tình của Ngụy Lương.

“Đây là lần đầu tiên ta cưới vợ.” Đáp án của hắn vẫn giống y như lần trước, “Quá phiền toái, không muốn có lần tiếp theo.”

Chẳng qua, Lâm Thu phảng phất nghe ra một chút tư vị khác.

Hơi thở của hắn cách nàng càng gần, hắn lại mổ mổ gương mặt nàng, hôn lên giọt nước mắt còn chưa chảy xuống.

Hắn nói tiếp: “Cho nên ta chỉ biết có một mình ngươi là thê tử, vì sao không thể đối tốt với ngươi?”

Tâm Lâm Thu hơi hơi chấn động.

Nhưng nàng lập tức liền phát hiện trong lời nói của hắn có vấn đề.

Nàng hỏi: “Vậy nếu người ngươi cưới không phải là ta, ngươi cũng sẽ đối tốt với người kia, có phải hay không? Gả cho

ngươi, chính là đụng phải vận may hiếm có sao?”

Ngụy Lương ngừng một lát, sau đó lồng ngực khẽ run, phát ra tiếng cười thấp thấp.

Sau một lúc lâu, thanh âm hắn mang theo ý cười, từ trêи đỉnh đầu nàng truyền đến: “Cũng chỉ là ngươi thôi. Thật không dám dấu diếm, ta vừa thấy ngươi, liền cảm thấy thập phần đáng yêu.”

Lâm Thu: “……” Nhất thời thế không có lời gì để nói, đây là cái đãi ngộ Mary Sue nhất kiến chung tình gì thế này?!

Hắn lại nói tiếp: “Giống như Đấu Long, liếc ngang là thích ngay.”

Lâm Thu: “……” Có phải nên cảm ơn ngài đã thưởng thức không ?

Hắn nói tiếp: “Ta xác thật không hiểu lắm chuyện tình tình ái ái của nam nữ, ta cũng chưa bao giờ từng muốn thân cận với bất luận một nữ tử nào. Nhưng ngươi thì không giống vậy, ta rất tò mò, muốn cùng ngươi ở bên nhau thử xem. Thuận tiện, cũng coi như là trả thù một cái tên cổ hủ ngoan cố.”

Hắn ôm nàng hơi chặt thêm một chút: “Ta muốn đối với ngươi tốt, liền đối tốt với ngươi. Tâm tư của ngươi quá nặng, thật ra cũng không cần phải vậy.”

Trong lòng Lâm Thu vừa động, tuy rằng trong bóng tối nhìn không thấy mặt hắn, nhưng nàng vẫn chấp nhất nâng đôi mắt lên, tình nguyện nhìn thẳng hắn.

Ấp ủ một lát, nàng nói: “Tần Vân Hề ước chừng là điên rồi. Ta nghe hắn cùng Liễu Thanh Âm nói chuyện, hắn yêu Liễu Thanh Âm, phảng phất như yêu quá nên bị tâm thần luôn. Bởi vì Liễu Thanh Âm thích ngươi, cho nên hắn một mực chắc chắn chính hắn là Ngụy Lương, ép Liễu Thanh Âm cùng hắn ở bên nhau. Ta tình cờ trông thấy toàn bộ quá trình nên hắn nổi điên muốn giết ta. Ta đành phải trốn vào bí cảnh để tránh né, sau đó suýt nữa chết ở trong tay hắn.”

Nàng chung quy cũng có điều giữ lại, không dám trực tiếp nói cho hắn Tần Vân Hề nhận định hắn là ma chủ —— vạn nhất cái bí mật kinh thiên động địa này là sự thật, nàng không xác định hắn có thể diệt khẩu nàng ngay tại chỗ không.

Thanh âm Ngụy Lương lạnh đi rất nhiều, “Ta biết. Muộn một chút sẽ thay ngươi báo thù nhát kiếm đó.”

Hắn tránh không nói, cũng không đề cập tới thân phận hắn.

Lâm Thu cũng rất thức thời, biết hắn không muốn nói, liền không hề hỏi nhiều thêm nữa. Dù sao mục đích của nàng đã đạt được, nếu thân phận Ngụy Lương thực sự có vấn đề, hắn nhất định sẽ tiên diệt Tần Vân Hề trước, tuyệt trừ hậu hoạn.

Nàng thử càng thêm nhu hòa dựa vào phía hắn, tại một khắc phóng túng bản thân mình này, nàng lại cảm thụ thêm một phần độ ấm đến từ người này.

“Ngươi giết đại kiếm tiên của Vương thị?” Nàng hỏi.

“Ừ.” Hắn lười nhác lên tiếng, bàn tay cách xiêm y, nhẹ nhàng xoa xoa lưng nàng, “Mười bảy tám người gì đó.”

Lâm Thu: “……”

Hắn dùng cằm gõ gõ lên đỉnh đầu đen nhánh của nàng, thanh âm nhẹ như một tiếng thở dài: “Bọn họ đều phải chết.”

Ngữ khí khinh phiêu phiêu.

Như là một tên cuồng ma tâm lý không bình thường thích giết người.

Lâm Thu chân thành kiến nghị nói: “Kỳ thật ta cảm thấy đám người Vương thị có thể để cho bọn hắn tung tăng vậy đi, ngươi có phải nên tóm Tần Vân Hề lại trước không, miễn cho hắn mang đến cho ngươi một ít phiền toái không cần thiết? Hắn dù sao cũng là đại đệ tử của ngươi, thả hắn ở bên ngoài hồ ngôn loạn ngữ, chỉ sợ có tổn hại danh dự ngươi thôi.”

Ngụy Lương trầm mặc trong chốc lát, chỉ có hơi thở nhợt nhạt hơi hơi phất qua tóc mai của nàng.

Nếu không phải mùi hương u đạm lạnh lẽo của hắn từng đoạn từng đoạn đứt quãng xâm nhập vào mũi nàng, nàng quả thực hoài nghi người này có phải đã rời đi, chỉ để lại một cái vỏ rỗng để xã giao với nàng.

Cuối cùng, hắn chậm rãi mở miệng: “Hai người bọn họ ẩn thân trong một phàm trấn. Ta có hứa hẹn trong người, tạm thời không động hắn được.”

“Cái gì?” Nàng theo bản năng hỏi.

Ngụy Lương lại không trả lời, chỉ đưa tay vuốt lên mái tóc đen của nàng, câu được câu không mà nhẹ nhàng vỗ về.

Tâm Lâm Thu hơi hơi trầm xuống. Nghe trong lời nói của hắn, chỉ sợ là lời hứa hẹn với Liễu Thanh Âm ?

Nếu không, hắn sao có thể biết bọn họ ẩn thân nơi nào? Hắn có thể giết chết mười bảy tám vị đại kiếm tiên Vương thị, lại sao có thể hai người Tần, Liễu đã tự tổn hại tu vi đến kỳ Nguyên Anh chạy thoát? Nhất định là cố ý thả cho bọn họ một con ngựa.

Nàng đã hỏi, hắn không đáp, nàng sẽ không có hỏi lại một lần nữa.

Lâm Thu cũng không nói được tư vị trong lòng mình là cái gì. Nếu nói là ghen, cũng không đến mức. Nhưng hắn tránh không đáp, lại một lần làm nàng thanh tỉnh ý thức được, giữa nàng và hắn không bình đẳng.

Hai người không bình đẳng, không có khả năng chân chính đi đến cùng với nhau.

Nàng hít thật sâu một hơi, lại một lần nữa bình tĩnh lại. Nàng biết cảm tình tuyệt đối không phải tình yêu, hắn có cảm tình đối với nàng, có lẽ tựa như sủng ái một con mèo con hay có con, nàng có thể ở trong lòng ngực hắn la lối khóc lóc, cũng có thể hếch mũi lên, giơ mặt cậy sủng mà kiêu, nhưng nàng lại không cách nào ngăn cản hắn đem mấy con mèo con chó con khác mang về mà nuôi.

Hắn cảm giác được thân thể của nàng trở nên cứng đờ có chút kháng cự, liền ôm nàng vào trong lòng ngực thật chặt, bỗng nhiên, hắn dừng động tác lại, nghi hoặc mà “Hử?” Một tiếng.

Lâm Thu cũng cảm giác được.

Nàng nhẹ nhàng đẩy hắn ra, từ trong lòng móc ra con quạ đen kia.

Nàng dùng linh khí gắt gao bao bọc lấy nó, rửa đám lông chim trêи người nó thật sạch sẽ. Khi tới Cửu Dương tháp này, số lượng linh khí ít đến đáng thương của nàng sớm đã tiêu tán, quạ đen lại nứt thành hai nửa, nàng một lần lại một lần đem nó hợp lại, nhưng nó vẫn bướng bỉnh tách ra.

“Một con súc sinh đã chết mà thôi.” Ngữ khí của Ngụy Lương bình tĩnh.

Lâm Thu tự giễu cười: “Nếu bàn về tâm ý đối với ta, thế gian này không ai có thể so sánh được với nó.”

Hơi thở của Ngụy Lương quỷ dị mà biến mất một lát, sau một lúc lâu, trong bóng đêm truyền đến tiếng nói thâm trầm của hắn: “Ta thì sao ?”

Lâm Thu nói: “Ngươi đối tốt với ta, ta khắc sâu vào trong lòng, một ngày kia chắc chắn trả lại ân tình của ngươi. Nhưng nó có ơn bỏ mạng tương hộ ta, ta đời này chỉ sợ chỉ có thể thiếu nó. Nếu kiếp sau có duyên……”

Từng cảnh ở chung với quạ đen nảy lên trong lòng, nhớ tới ánh mắt đen tràn đầy chiếm hữu kia của nó, khuôn mặt Lâm Thu không khỏi hơi hơi có chút nóng lên.

Nàng nhẹ nhàng khụ một cái, nói: “Nếu kiếp sau có duyên, ta nguyện cùng nó làm vợ chồng.”

Tuy rằng biết nói như vậy Ngụy Lương khẳng định sẽ khó chịu, nhưng Lâm Thu giờ phút này cũng không muốn chiếu cố cảm xúc của hắn.

Đây cũng sự kháng cự cùng bướng bỉnh cuối cùng của nàng.

Sau một lúc lâu, cũng không chờ được mùi hương lạnh lẽo kϊƈɦ động khi hắn giận tái mặt trêи người của hắn.

Thanh âm Ngụy Lương giống như cách xa nàng chút, hắn nói: “Ngươi đợi ta một chút, ta đi đuổi Vương Truyện Ân đi, rồi mang ngươi thăm dò Cửu Dương tháp này, lấy Tiền ʍôиɠ Kiếm Tuỷ.”

Nếu đã thả ra lời nói, nói hai người Tần Vân Hề cùng Liễu Thanh Âm phản bội Vạn Kiếm Quy Tông còn trộm theo Tiền ʍôиɠ Kiếm Tuỷ, bảo vật trong Cửu Dương tháp, vậy mình cũng không cần khách khí, mau chóng đem vật ấy lấy ra đưa cho thê tử nhà mình là được.

Trong bóng đêm, Lâm Thu không biết Ngụy Lương đang tâm tình rất tốt, đã bắt đầu âm thầm an bày cơ duyên mới cho nàng.

Trong lòng nàng ẩn ẩn có chút thấp thỏm.

Hắn nhốt nàng một mình trong cái chỗ vừa lạnh vừa tối như thế này,

hiển nhiên là một loại trừng phạt.

Hắn lui lại mấy bước, bóng tối cùng sự lãnh lẽo lập tức vây quanh nàng, nàng lặng lẽ ôm lấy cánh tay, cũng không hối hận.

Tuy rằng nàng đã quyết định thỏa hiệp, dùng bản thân mình đổi lấy sự che chở của cường giả này, cũng tiếp nhận sủng ái của hắn, làm thê tử của hắn. Nhưng chỉ cần mình làm tròn nghĩa vụ, cũng không có nghĩ nàng nguyện ý giao phó trái tim của mình cho hắn.

Nàng cũng sẽ không giấu hắn, lừa hắn. Đợi hắn hỏi, nàng sẽ nói cho hắn ý tưởng cùng tâm ý chân chính của nàng.

Hắn muốn phạt nàng, nàng liền nhận phạt.

Ngay phương hướng chỗ lối vào bằng hắc thạch, bỗng nhiên truyền đến âm thanh Ngụy Lương phất tay áo.

Chỉ thấy hai dòng băng sương trong suốt thuần trắng uốn lượn chạy dài trêи vách tháp, kinh ngạc ở chỗ nó vậy mà kết thành băng hoa lớn lớn bé bé, bò đầy vách tường. Chúng nó nổi lên ánh sáng nhạt, tuy không sáng lắm, lại đủ để cho nàng thấy rõ ràng mọi góc trong tháp.

Bóng tối như là một sinh vật sống, mấp máy xông vào hướng băng hoa trêи vách, bắt đầu mãnh liệt cắn xé.

Băng hoa không chút nào thoái nhượng, giằng co cùng bóng tối, không ngừng phát ra âm thanh “chi chi”.

Tầm mắt vừa chuyển, thấy Đấu Long đang vô cùng ủy khuất nằm ở cách đó không xa, cái miệng thật lớn mím thành một đường dài, muốn cười không cười, muốn khóc không khóc.

Thân ảnh Ngụy Lương đã cách nơi này thật sự xa, hắn hơi hơi nghiêng đầu, gật một cái, thanh âm xa xa truyền đến: “Cố gắng chiếu cố nữ chủ nhân của ngươi.”

Hắn đứng ở sau lưng cánh cửa hắc thạch thật lớn trong chốc lát, tuy rằng còn cách cực xa, nhưng Lâm Thu có thể cảm giác được hắn đang thu liễm hơi thở trêи người.

Trong lòng nàng bỗng có linh tính, cúi đầu vừa nhìn ——

Chỉ thấy chỗ hắn mới vừa rồi đứng, tí tách tí tách đã rơi xuống không ít máu.

Trêи người hắn bị thương! Hơn nữa, hắn không dám để cho Vương Truyện Ân biết! Cho nên hắn mới không chút do dự đáp ứng đem nàng nhốt vào trong Cửu Dương tháp, trước nhất là bảo hộ nàng, thứ hai, chính hắn cũng cần một nơi tuyệt đối bí ẩn, không ai quấy rầy để thở lấy hơi!

Lâm Thu trong nháy mắt liền hiểu rõ rất nhiều thứ Ngụy Lương không nói ra.

Ngụy Lương còn không biết mình đã bị nhìn thấu. Hắn thập phần tiêu sái ưỡn thân phất phất tay, sau đó lưu loát phất phất tay áo, cánh cửa tháp mở rộng ra, hắn nhanh chóng bước ra, sau đó “Ầm vang” một tiếng đem Cửu Dương tháp phong tỏa lại kín mít.

Ngụy Lương vừa đi, Đấu Long tức khắc sinh long hoạt hổ lên, hai chân trước của nó dùng sức đi xa khỏi hai chân sau, sung sướиɠ duỗi người một cái thật lớn, sau đó liền tung tăng ủn ủn tới bên cạnh Lâm Thu, dùng cái đầu lông xù thật lớn của mình ủn thẳng tới chỗ nàng.

Cái đầu to như cối xay “Ong” một chút, di động đến trước mặt nàng, nhìn thẳng nàng chớp chớp mắt, còn không ngừng lấy một tầng lông xám trắng mới vừa mọc ra trêи người mình củng nàng. Nó muốn thử vươn đầu lưỡi đi ɭϊếʍ mu bàn tay nàng, nhưng mà nhìn thấy bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn kia của nàng xong, nó hậm hực lùi đầu về một bước.

Thân thể Lâm Thu bị toàn bộ lông xù xù cuốn vào bên trong, ngoại trừ nàng hơi ngại mấy lớp lông mới mọc ra trêи sống lưng nó có hơi cứng một chút, thì không tìm ra bất luận cái tật xấu gì.

Con Đấu Long này thực sự biết nhìn mặt đoán ý, thấy Lâm Thu không thích lớp lông cứng sau lưng đó, nó ngay tại chỗ đảo một cái, lộ ra cái bụng toàn lông trắng như tuyết, mềm như nhung của mình. Hai cái chân đầy thịt mũm mĩm thật lớn bắt được Lâm Thu, cẩn thận đem nàng mà đặt lên trêи cái bụng của mình, sau đó tứ chi bao lại, ôm nàng ở bên trong đến kín mít.

Lâm Thu: “……”

Quả thực như là đầu bị chìm vào hố lông!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện