Nam Chủ Tỉnh Tỉnh! Ngươi Là Của Nữ Chủ

Không được tổn thương một cọng tóc của nàng


trước sau

“Ừ, biết.” Thanh âm trầm thấp của Ngụy Lương nhẹ nhàng vang lên.

Lâm Thu trước nay cũng chưa từng nghe qua giọng nói nào dễ nghe như vậy, cũng chưa bao giờ có người nào chuyên chú nghiêm túc nói chuyện với nàng như vậy.

Rõ ràng chỉ là một câu đơn giản đến cực điểm, không hề có bao nhiêu tin tức, lại làm tim nàng đập nhanh một chút, lại nhanh thêm một chút.

Nàng chưa từng tiếp xúc với chuyện yêu đương, nhưng nàng đã xem qua rất nhiều sách cũng như bộ phim về đề tài tình yêu, tri thức lý luận cũng khá phong phú. Nàng cảm thấy mình hiện tại đối với Ngụy Lương cũng là có một chút cảm tình và ỷ lại, tất nhiên còn xa lắm mới đến mức độ dù cho thiên lôi hay địa hỏa gì cũng sinh tử gắn bó không rời.

Nếu hắn chết, nàng dám khẳng định mình trăm phần trăm sẽ không tự tử vì tình.

Mà hắn đối tốt với nàng, đó gọi là cưng chiều. Nếu như nàng chết, hắn cũng tuyệt đối không có khả năng tự tử theo.

Không biết vì cái gì, khi nghĩ như vậy, Lâm Thu lại lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Thuận theo tự nhiên, thuận theo tự nhiên.

Nàng bất động thanh sắc, bình tĩnh dịch tầm mắt khỏi khuôn mặt soái đến kinh thiên động địa của đối phương qua chỗ khác.

Đám ma vật trêи không trung còn đang vây quanh, có thể tấn công bất cứ lúc nào, mà dưới cái cầu nhuộm đầy máu tươi đã có không ít ma vật cấp thấp lặng lẽ bơi đến mai phục, ẩn nấp sẵn, chỉ chờ có người ra lệnh một tiếng, sẽ xốc gãy cái cầu gỗ này, trêи dưới giáp công hai người Lâm Thu.

Trêи người Tế Uyên liên tiếp xuất hiện mấy chục ảo ảnh bộ xương khô, tạm thời bức lui được Vương Vệ Chi, đây là lần thứ hai hắn dùng hết sức lực của mình.

Chỉ thấy dây xích như mọc ra từ cánh tay trái của hắn nhanh chóng mấp máy lên, một dòng máu loãng như cô đặc lại thành dòng keo lớn từ trong đầm rút ra , dũng mãnh tiến vào thân thể hắn.

Tầm mắt Ngụy Lương hơi ngưng đọng, ngón tay lại chỉ một cái về phía xa xa. Chỉ thấy một khối thi thể đang úp mặt trôi lềnh phềnh ở dưới đầm máu đột ngột lắc người một cái, ngẩng mặt lên trời, lộ ra gương mặt bị ngâm trong máu loãng đến hoàn toàn thay đổi, dù cho như thế, cũng có thể nhìn ra cái miệng đang há hốc cùng khuôn mặt vặn vẹo đến quái dị của hắn, trương phình lên đến cực đại. Có thể thấy được, khi người này còn sống đã phải trải qua đòn tra tấn cực kỳ tàn nhẫn.

Chỗ đan điền của hắn bị rách toang thành một cái lỗ to cỡ miệng chén, máu trong cơ thể giống như một sinh vật còn sống, mấp máy trong thân thể hắn, cùng với đám máu màu đen của đầm máu dính liền vào nhau. Thi thể này sớm đã lạnh lẽo, nhưng lại cho người ta một loại ảo giác rằng đau đớn khổ sở mà người này chịu đựng vẫn chưa kết thúc.

“Trăm anh hàng huyết.” Lâm Thu nhẹ nhàng hít ngược một hơi khí lạnh.

Nàng biết tên cái đại thuật này của Tế Uyên, nhưng lại không dự đoán được nó vậy mà phản ánh ý trêи mặt chữ!

Cho nên một số tu sĩ Nguyên Anh mất tích ly kỳ, chính là chuyện tốt mà Tế Uyên làm.

Lâm Thu đưa mắt nhìn chung quanh, chỉ thấy bốn phía của cái đầm lớn này đều khói đặc cuồn cuộn, phảng phất như luyện ngục ở nhân gian.

Giống như các đệ tử của Vạn Kiếm Quy Tông bỗng nhiên ý thức được Tần Vân Hề không phải là người lương thiện, Lâm Thu tại một khắc này cũng cảm giác được một tiếng sấm sét nổ ầm bên tai —— chỉ vì Tế Uyên có một dung mạo tuấn tú, tính tình cũng tà mị mê người, liền làm cho người theo bản năng xem nhẹ hắn đến tột cùng là một tên ma quỷ khủng bố đến như thế nào.

Ma vật thô bạo muốn thấy máu chính là bản năng, nhưng hết thảy những việc lần này Tế Uyên làm, hiển nhiên là có mục đích muốn đạt được sức mạnh. Hắn vốn là người cố ý lây dính ma chướng để đi lên ma đạo, tu luyện dựa vào thuật pháp tà ác tàn nhẫn như vậy, thật sự là thiên lý khó dung.

…… Từ từ, nói vậy ma chủ thì sao?

Da đầu Lâm Thu tê dại, nhìn về phía Ngụy Lương.

Trái tim vừa mới nảy mầm một chút, bị nàng một tát ấn trở về. Khi hắn làm ma chủ, nếu cũng từng làm những chuyện táng tận thiên lương như thế này, vậy thì ngay cả thuyết Schrodinger đều cứu không nổi hắn.

Cái loại sủng ái khủng bố kiểu “Ta luyện hóa thiên hạ này để tặng nàng tiên đan bất tử”, Lâm Thu tự biết lòng mình nhận không nổi.

Nàng không biết hắn từ trước đến nay đã làm cái gì, nhưng lại biết khi hắn giết đám người Vương thị, căn bản không có chút nhân từ nương tay nào. Trong đó có phải còn có cái nội tình gì không? Đám đại kiếm tiên của Vương thị kia, mỗi một người đều đáng chết? Hay là, hắn vốn dĩ chính là người máu lạnh như vậy?

Khi nàng ngây người ra nhìn Ngụy Lương, Ngụy Lương lại một lần nữa đem tầm mắt chuyển về dưới đầm máu đỏ thẫm, ánh mắt nổi lên hàn ý.

Lúc này, ma vật trêи không trung cùng dưới nước, đồng thời tấn công!

Dưới chân cầu gỗ bị một con ma vật dài có đầu như bò tót xốc lên thật mạnh, bay đến giữa không trung, ma vật đầy trời liền xoè cánh ra, nhe hàm răng nanh sắc nhọn, sắp bắt đầu công kϊƈɦ.

Ngụy Lương cũng không thèm động thủ, hai chân hắn vững vàng đạp trêи tấm ván gỗ đã văng lên cao, trở tay bắt được cổ tay Lâm Thu, ánh mắt bễ nghễ, coi mấy con ma vật đang khí thế rào rạt chỉ như con kiến dưới chân. Hai người như đang lướt sóng, đạp trêи miếng ván cầu không dài không ngắn kia, nó đang văng lên không trung như một cơn gió.

Đấu Long động.

Chỉ thấy cái trứng vịt muối này duỗi duỗi eo, ngáp một cái kinh thiên động địa, sau đó run rẩy lông trêи người, chậm rãi đứng thẳng người lên.

“Gầm ——”

Giờ khắc này, nó không giống một tên nhóc béo ú hàng ngày chút nào.

Chỉ thấy thân ảnh Đấu Long đã hoá thành một tia chớp màu xám trắng , lướt đến giữa không trung, nhào vào trong đàn ma vật.

Cái miệng to như chậu máu của nó há rộng, cắn ngang người một con ma vật mỏ nhọn, chân trước bên trái thì đạp sâu vào cánh thịt một con ma vật đang bay lượn xung quanh, chân trước bên phải thì đạp bẹp sọ não của một con ma vật khác. Hai cái chân sau vừa thô vừa ngắn lại giẫm giẫm vào hư không, cái đuôi lông lông của nó vung lên, chém bốn năm con ma vật đang dồn ép vào nhau thành từng khúc nhỏ.

Âm thanh hàm răng đâm thủng da thịt ngọt sớt vang lên, ma vật trong cái miệng to của nó bị cắn đứt, nó lắc đầu phun sang một bên. Nó mượn lực nhảy, lại kéo một con ma vật khác vào trong miệng.

Đám lông trắng trắng của nó trong nháy mắt liền bị ma huyết nhiễm đỏ ngầu.

Tất cả mọi việc xảy ra quá nhanh, khi một số lượng lớn ma vật kêu lên thảm thiết, rơi từ trêи không trung xuống dưới, miếng ván cầu bị con ma vật phá vỡ, hất tung lên không trung ban nãy đang nằm dưới chân Lâm Thu đã bắt đầu bay đến cực hạn trêи không trung, tới một độ cao nhất định, hơi ngưng lại một chút rồi bắt đầu rơi xuống.

Khi cảm giác không trọng lực truyền đến, nơi Đấu Long đang đứng đã “Xôn xao” nổi lên một cơn mưa máu.

“Ma, ma thần Đấu Long!” Một con ma vật phản ứng nhanh nhất, gân cổ lên kêu lên quai quái.

“A —— là ma thần Đấu Long!”

Đấu Long đi theo bên cạnh ma chủ, bị các tu sĩ gọi là “Ma sủng”, nhưng trong Ma tộc, nó lại có một cái danh hào vang dội —— Ma thần!

Ngày thường tộc nhân Ma tộc cũng hiếm khi thấy được cái tên này, ma chủ ru rú trong nhà, rất ít khi lộ diện, Đấu Long cũng giống như chủ nhân của nó, đều thần bí khó lường.

Nhưng chỉ cần khi nó xuất hiện, nhất định sẽ nhấc lên một trận gió tanh mưa máu, giống như lúc này.

Mới vừa rồi nó giống như cái trứng vịt muối phì phì quỳ rạp trêи mặt đất, tương phản quá lớn, thật không có ai nhận ra được.

Giờ phút này nhận ra cũng đã muộn, chúng ma vật đều tim đập chân run, căn bản không rảnh quan tâm đến triệu hoán của Tế Uyên đại nhân, từng con một đều quay đầu chạy trốn.

“Gầm ——” thấy đám ma vật tan đi, Đấu Long cũng không đuổi theo, nó mở rộng bốn cái chân béo, xoè cánh ra lướt đến bên cạnh chủ nhân nhà mình.

Khi miếng ván cầu gãy vừa vặn rơi xuống mặt đầm, đang bập bềnh giằng co trêи sóng nước, làm sao có thể chịu đựng được sức oanh tạc của một viên đạn hình chó mập tròn quay như thế ? Liền nghe một tiếng vang lớn kinh thiên động địa, bọt nước bắn tung, hai người một chó tính luôn cả miếng ván cầu gãy kia, đồng thời cùng nhau chìm xuống.

Lâm Thu hít một ngụm khí lạnh.

Nhiều năm như vậy, nàng sớm quen với chuyện mọi việc đều phải dựa vào chính mình. Giờ phút này gặp phải tai ương rơi xuống nước, phản ứng đầu tiên của nàng cũng không phải xoay người tìm Nguỵ Lương bên cạnh trợ giúp, mà là vội vàng bắt đầu chuyển động não tìm kiếm cách thoát vây.

Nàng hiện tại còn chưa thể ngự kiếm lăng không.

Gần đó cũng chỉ có khúc cầu gỗ không phải trong tình trạng tốt lắm, cho dù vứt dây xích linh khí ra cũng không tìm được điểm mượn lực.

Vậy chỉ còn cách tròng linh khí vào ngoài người, ngăn cản đám máu loãng dơ bẩn này, sau đó lại cố gắng nổi lên trôi vào bờ.

Nếu gặp phải tấn công ở trong nước, vậy phải chìm xuống tận đáy đầm để đánh nhau với bọn chúng ! Vừa đánh vừa tựa lưng vào bờ!

Chỉ một hai giây, Lâm Thu đã chuẩn bị tốt kế hoạch ở trong lòng, tức khắc cũng bình tâm lại.

Chỉ tiếc kế hoạch còn chưa kịp biến hóa, bỗng nhiên nghe được bên cạnh vang lên tiếng nước bị đông lại “tắc tắc” thanh thúy, tấm ván gỗ dưới chân đã “Oang” một tiếng rơi xuống đất liền.

Làn sóng đỏ bên cạnh đông đặc lại thành một tư thái rít gào, vài giọt bọt nước đang bắn lên cũng quỷ dị mà ngưng ở giữa không trung, phảng phất chần chờ một lát, rồi “Leng ka leng keng” đồng thời rơi xuống, đánh trêи mặt băng màu máu, liên tiếp lăn mấy vòng.

Hai người một chó một mảnh cầu chỉ chìm về phía dưới hai ba thước rồi ngưng lại.

Ngụy Lương nâng tay lên, nhẹ nhàng phủi rớt vài hạt băng li ti dính trêи đuôi mi của Lâm Thu.

Hắn hơi hơi khom người, ôm nàng chặn ngang lên, không nhanh không chậm bước ra khỏi hố băng, đi về hướng Tế Uyên.

Ủng đen đạp trêи mặt đầm máu, mỗi một bước rơi xuống, làn sóng máu dưới chân đều sẽ ngưng tụ thành băng cứng, vững vàng nâng bước hắn.

Một màn này, thực sự quá quỷ dị, lại soái khí bức người.

Đấu Long nhắm mắt theo đuôi, khi mỗi một bước rơi xuống, làn máu loãng dưới chân nó cũng sẽ đúng lúc ngưng kết lại, trêи mặt đầm máu cũng thật mau chóng xuất hiện một hàng băng cứng theo hình bước chân người cùng bước chân chó.

Khi mới vừa có ma vật kêu to “Ma thần Đấu Long”, Tế Uyên liền cũng nhận ra cái con Đấu Long này, trong lòng càng thêm cảm thấy không ổn.

Giờ phút này thấy Ngụy Lương đang đi thẳng tới, hắn vội vàng nhỏ giọng lại, khẽ quát một tiếng: “U cơ! Động thủ!”

Vương Vệ Chi đang đánh đến vui sướиɠ, cười lớn tiếng kêu lên: “Như thế nào, Huyết Ma Tế Uyên cũng phải kêu gọi giúp đỡ sao?! Là ngại tiểu gia không hầu hạ tốt cho ngươi à!”

Một tay Tế Uyên bấm tay niệm thần chú, thân hình lui mạnh về sau: “Pháp ấn —— Nghĩa Ma Đạp Sóng!”

Chỉ thấy dưới chân hắn trong nháy mắt bốc lên một con lốc xoáy cuộn máu thật lớn đường kính hơn trăm mét. Lốc xoáy nhanh chóng xoay quanh, hướng về bốn phía điên cuồng khuếch tán.

Sau khi tế ra tuyệt thức, Tế Uyên rốt cuộc không còn có thể che giấu được hơi thở của đại ma tu, liền thấy mây sấm sét vội vàng trôi về hướng Bích Ba Đàm, hội tụ lại ở giữa, từng làn tia chớp màu đỏ đậm uốn lượn trêи không trung, bắt đầu xả xuống về hướng trêи người Tế Uyên.

Khi sét giáng xuống cũng là lúc từ trong cơn lốc xoáy máu, một con nghĩa ma toàn thân chảy xuôi máu đen thật lớn bò ra tới, vừa đối mặt liền vươn bàn tay to khủng bố của nó thẳng tắp đập về phía Vương Vệ Chi.

Tế Uyên tật vội vàng thối lui đến bên ven đầm, cúi người xuống, há miệng thật lớn.

Chỉ thấy lại dòng sóng máu đỏ phảng phất đọng lại như dạng keo từ trong đầm máu bị rút ra tới, dòng máu bị tách ra làm hai, điên cuồng dũng mãnh lao vào cánh tay trái cùng miệng máu của Tế Uyên.

Màu đỏ rực trêи mí mắt của hắn càng thêm quyến rũ lóe sáng, đôi mắt phượng hẹp dài lập loè tia sáng đỏ, màu da càng xanh trắng đến đáng sợ.

Không thể không nói, cho dù biết cái hắn đang uống chính là máu tanh kinh tởm, nhưng đại ma tu này thoạt nhìn vẫn thập phần tà mị soái khí, tư thế quái dị cũng có lực hấp dẫn độc đáo, làm người đã có chút buồn nôn, lại nhịn không được muốn nhìn chằm chằm hắn không bỏ.

Quả nhiên một đẹp che trăm xấu!

Ngay khi Tế Uyên lui đến bên ven đầm máu, trước mặt Ngụy Lương bỗng nhiên nổi lên cơn sóng máu đỏ thẫm.

Một ma cơ mặc trường bào màu máu thẫm đạp sóng mà ra, vẻ ngoài của nàng ta có chút như cùng loại với nữ nhân mặc áo đỏ mà Lâm Thu gặp ngày nào trong không gian kiếm linh.

Trong lòng Lâm Thu nhảy dựng, thầm nghĩ, ‘ lúc trước mình đã vô cùng nghi hoặc, người chết trận ở Thiên Kỳ Quan rõ ràng đều là anh hùng hào kiệt, vì sao lại có thể có cừu hận đến như vậy với Ô Mạnh Hiệp chứ, trong đó nhất định là do nữ nhân áo đỏ kia phá rối. Hiện giờ xem ra, tất cả chuyện này nhất định đều là âm mưu của Tế Uyên —— có lẽ hôm nay có thể tra ra manh mối! ‘

Trong ánh mắt của nữ nhân này cũng không thấy tròng trắng mắt, chỉ có hai mảnh đỏ sẫm âm trầm trầm, mười ngón tay vừa nhọn vừa dài, móng tay thâm lại thành màu xanh đen, trêи gương mặt trắng như tuyết có mấy sợi máu mờ nhạt bò lan thành hình ấn chú gì đó, ẩn ẩn mấp máy. Môi cũng là màu đỏ sậm, như là hai mảnh máu đen hôi tanh đọng lại.

“Kiếm…… Quân…… Ngụy…… Lương……”

“Dám phá hỏng nghiệp lớn của Tế Uyên đại nhân, ngươi đi tìm chết cho ta!”

Nàng này đột nhiên vừa mở miệng, trong miệng phụt lên ra vô số chấm máu đỏ thẫm, như ong vò vẽ bay thẳng vào mặt Ngụy Lương.

Tu vi của nàng ta hiển nhiên còn vượt xa hơn vị trong lăng ngầm của Ô thị kia.

Sau khi Ngụy Lương làm đóng băng đám ong vò vẽ giọt máu đầy trời kia vào thành một cái trụ, thân hình nàng ta đột ngột biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lại, đã đứng ở phía sau lưng Ngụy Lương.

Gương mặt xanh trắng vừa mỹ lệ lại đáng sợ của nàng ta vẽ ra một nụ cười u ám, chậm rãi nâng một cây giáo màu xanh đen bên tay phải lên……

Ngụy Lương cũng không thèm quay đầu, tiện tay bứt hai túm lông trêи người Đấu Long đang đứng bên cạnh, ném về phía sau.

Chỉ nghe “Tranh” một tiếng, hai túm lông chó liền ngưng kết thành băng châm, đâm xuyên qua yết hầu cùng trái tim nàng ta.

Nhưng mà, tươi cười trêи mặt nàng ta cũng không biến mất, thân xiêm y màu đỏ sậm kia dần dần nhạt đi, khuôn mặt xanh trắng lại bắt đầu đỏ lên, không bao lâu, từ đầu đến chân nàng ta lại biến thành cùng một màu, hoà thành một thể với dòng máu trong đầm dưới chân.

Chỉ nghe “Rầm” một tiếng, nàng ta tan thành bọt sóng, rơi vào trong đầm máu.

“U Cơ oán khí không có thực thể.” Ngữ khí của Ngụy Lương bình đạm, tiếp tục đi về hướng Tế Uyên.

Cách đó không xa, Vương Vệ Chi đang cố hết sức đấu với con nghĩa ma kia, rất mau chóng liền rơi vào thế hạ phong —— hắn vốn cũng chỉ là kiếm tiên sơ kỳ Hóa Thần, lại đã tự phế tu vi đến kỳ Nguyên Anh.

Sau khi dò xét bí cảnh của Hoang Xuyên, tuy nhận

được truyền thừa kiếm ý, nhưng giờ phút này thực lực tổng hợp của hắn cũng chỉ mạnh hơn lúc trước một chút, ước chừng ở trung kỳ Hóa Thần mà thôi.

Mà Tế Uyên, lại là đại ma tu đến Thần Ma cảnh thật thật tại tại, nếu muốn so sánh theo bậc tu vi của tu sĩ, hắn đã nửa chân bước vào Đại Thừa.

Nếu không phải muốn cố ý kéo dài thời gian, Vương Vệ Chi sớm bị hắn ấn xuống đáy đầm ăn tiết canh rồi, làm sao để cho tiểu tử này càn rỡ như vậy.

Từ đầu đến giờ, Tế Uyên chỉ để ý có một mình Ngụy Lương.

Ngay cả Đấu Long hắn cũng không đặt ở trong mắt.

Ma chủ đã chết, còn sợ gì một con súc sinh làm phản?

Tế Uyên lại một lần nữa tăng tốc độ rút u huyết oán niệm ra khỏi đầm.

U cơ kia không chống chọi được bao lâu nữa, còn nghĩa ma thì chỉ có thể bám trụ Ngụy Lương nhiều lắm là thêm một nén nhang mà thôi.

Thời gian cũng vừa kịp lúc!

Trong cơ thể Tế Uyên liền phát ra một tiếng rít gào, hai bên khóe miệng tức khắc đồng thời xé toạc về hai hướng hai bên tai.

Một tiếng xé da xé thịt làm người ê răng vang lên, khuôn mặt tuấn mỹ tà ác kia bỗng nhiên liền chia làm hai mảnh trêи dưới. Hắn giống như một con rắn há miệng to đến mức toét cả hàm, điên cuồng cắn nuốt chất keo máu trong đầm nước này.

Ngụy Lương lại đi về phía trước hai bước, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, xoay người về bên phải.

Một luồng máu tươi hất lên tay trái hắn, thẳng về phía giữa không trung.

Ngụy Lương dùng chân ấn nhẹ bọt sóng đóng băng dưới chân, người hơi hơi chấn động.

Chỉ nghe một chuỗi âm thanh nước đóng băng răng rắc thanh thúy lướt xuống, trong nháy mắt, một cây hoa sen không lớn không nhỏ thẳng tắm cắm xuống đáy đầm.

Thân ảnh con u cơ kia dưới nước liền hiện hình, cách một tầng máu loãng vẩn đục, lờ mờ nhìn không mấy rõ ràng, chỉ biết trêи người nàng ta mỗi một chỗ đang không ngừng bị đông cứng lại, đang điên cuồng giãy giụa, quẫy đạp dưới nước, làm nổi lên từng gợn sóng như vòng máu.

Mục đích của Ngụy Lương không phải là giết nàng ta.

Thấy u cơ đã bị chế trụ, bước chân hắn không ngừng lại, tiếp tục đi về hướng Tế Uyên.

Lâm Thu có hơi không hiểu lắm —— nếu hắn đang không có thời gian, vì sao không trực tiếp bay qua luôn đi?

Đối đầu với kẻ địch mạnh, hắn cứ ôm nàng như vậy, tùy tiện đi nhẹ nhàng từng bước trêи mặt nước, thực sự là làm người có chút e lệ. Hay là…… hắn đang chờ đợi cái gì?

Không đi được mấy bước, Lâm Thu cảm giác được dưới nước truyền đến một chấn động kịch liệt, đồng thời, một tiếng nức nở cực kỳ nặng nề bắt đầu khuếch tán theo gợn nước.

Sau đó, trêи mặt đầm gần đó liền rõ ràng mà nhoáng lên một cái, một âm thanh rẽ sóng đánh úp từ sau người lại.

Chỉ sợ là u cơ kia dù cho có vứt bỏ tứ chi bị đông cứng cũng muốn đuổi theo bám lấy Ngụy Lương.

Lâm Thu bỗng nhiên nhớ tới vị nào đó trong lăng ngầm của Ô thị. Vị nào đó trêи mặt dán hoa điền hình hoa đào, lúc sắp chết còn kêu thảm thiết một tiếng “Ta còn muốn cùng Tế Uyên đại nhân ——”

À ? Còn?

Có phải có ý như mình nghĩ không nhỉ ?

Lâm Thu ló ra đôi mắt từ trêи bờ vai rộng lớn của Ngụy Lương, nhìn phía sau.

Quả nhiên, nữ tử xiêm y đỏ thẫm này trong mắt đã chảy ra máu đen, múa may móng tay trêи bàn trái, nổi giận đùng đùng đuổi giết lại đây.

Cánh tay phải của nàng ta đã biến mất, trong tay áo trống rỗng vẫn đang tí tách tí tách chảy ra máu loãng.

“Chết…… đi!”

“Phía sau, phía sau.” Lâm Thu nắm chặt lấy xiêm y trước ngực Ngụy Lương, duỗi cổ dài trừng mắt nhìn về phía nữ tử người không người, quỷ không quỷ này.

Ngụy Lương theo bản năng rũ mắt nhìn xuống dưới.

Liền thấy cái cổ dài trắng nõn mảnh khảnh của Lâm Thu không chút nào phòng vệ, đang giãn ra dưới mí mắt mình, làn da của nàng cực mỏng, trắng như sứ. Nàng nghiêng cổ nhìn về phía sau hắn, phần gân mềm bên gáy kia liền hơi hơi nhô lên, nhẹ nhàng nhảy lên trước mặt hắn.

Làm người nhịn không được muốn……

Hầu kết Ngụy Lương khẽ nhúc nhích, nhắm mắt.

Một hơi thở nặng nề không kịp thu hồi lại đã rơi xuống cần cổ nàng.

Lâm Thu đột nhiên cứng đờ.

Nàng bỗng nhiên phát hiện, hơi thở của hắn vậy mà lại ấm nóng.

Từ trước, chỉ có sau khi hôn nàng thật lâu, hơi thở của hắn mới có thể trở nên hơi hơi ấm một chút.

Giờ phút này tại sao……

Nàng bỗng nhiên nhớ tới hắn đã từng nói, thể hàn trêи người hắn là bởi vì thần hồn không xong, chỉ cần qua hơn hai mươi ngày liền tốt lên. Cho tới bây giờ, tuy rằng chưa đủ hai mươi ngày, nhưng hắn đã cùng “Trác Tấn” gặp mặt, trong lúc hai người ở trong căn phòng trúc đã quyết định một cái gì đó.

Cho nên, “Hắn”, đã chân chân chính chính là Ngụy Lương đúng không.

Không biết vì cái gì, trái tim nàng bỗng nhiên nặng nề nhảy một chút, phảng phất bị hơi thở của hắn nung nóng luôn, cổ nàng bắt đầu hơi hơi đỏ lên.

Ngụy Lương vừa mở mắt, liền phát hiện trêи da thịt trắng nõn của nàng nhiễm một tầng đỏ nhạt, càng làm cho người trong lòng rạo rực.

Lúc này, U cơ oán khí ở phía sau đã tấn công đến, nàng ta đột nhiên ngừng bước chân, cúi đầu, mái tóc đen rối bù như rong biển ở phía sau kia liền như mọc thêm đôi mắt, quay đến trước người, vù một cái mang theo tiếng gió sắc bén đánh thẳng về phía Ngụy Lương.

Ngụy Lương xoay người, nhấc chân nhẹ nhàng bước một bước.

Chỉ thấy một đường băng như thuỷ ngân từ gót chân hắn nhanh như chớp lan tràn về hướng u cơ kia. Hắn căn bản không thèm để ý tới cái đầu tóc bồng bềnh đang đánh úp lại, mà đánh thẳng về bản thể yếu hại của đối phương.

Lâm Thu cảm thấy một màn này quả thực soái đến ngây người.

Giống như là cái kiểu này, hai tướng lãnh ngồi trêи lưng ngựa giao chiến, một người cầm thương chọc tới, người kia không thèm tránh ra, vung trường kϊƈɦ một cái, đâm vào ngực đối phương.

Mà mũi thương của đối phương khó khăn lắm mới đụng tới áo giáp của mình, lại không thể tiến thêm chút nào.

Quả nhiên, khi tóc đen kia cách Ngụy Lương chừng hơn ba thước, u cơ

đã bị đông lạnh thành một cây cột băng.

Lâm Thu đang muốn vỗ tay trầm trồ khen ngợi, bỗng nhiên cảm thấy phía sau lưng phát lạnh!

Trêи da đầu đang nhè nhẹ bò lên từng đợt từng đợt cảm giác tê tê như điện giật không ngừng, trái tim nàng đột nhiên đập chậm lại, ngay lập tức phản ứng theo bản năng ——

Triệu ra lưu li kiếm, vung thật mạnh ra phía sau đầu.

Da đầu hơi hơi căng thẳng, sau đó lại buông lỏng.

Một mái tóc đẹp rơi xuống mặt đầm.

Lồng ngực Ngụy Lương hơi hơi cứng đờ, vội vàng thối lui hai bước, liền nhìn thấy cái chùm tóc như mớ rong biển vốn dĩ đang đứng yên tại chỗ lại âm âm trầm trầm từ trong đầm cuốn ra, cuốn lấy đuôi tóc Lâm Thu, bò lên da đầu nàng.

May mắn đã bị nàng sạch sẽ lưu loát chặt đứt.

Thân ảnh U cơ ở dưới nước nhoáng lên một cái rồi biến mất.

Sau khi nhẫn tâm chặt đứt cánh tay phải, nàng ta lại có thể tạo ra một thân thể giả không có cánh tay phải lăn lộn dưới mặt đầm để đánh nghi binh, còn chân thân lại đã lặng lẽ lặn xuống đáy đầm, đánh lén Lâm Thu!

Bởi vì U cơ kia không phải nhằm vào Ngụy Lương, mà oán niệm mãnh liệt và khủng bố trong cái đầm này lại nhiễu loạn tâm thần hắn, giây phút này đây, ngay cả hắn cũng chưa từng phát hiện sát chiêu của U cơ.

Cái tên nam nhân cuồng ngạo đến cực điểm này, lần đầu tiên ẩn ẩn cảm giác được cơn lạnh giữa lưng.

Chuyện này xảy ra …… ở ngay dưới mí mắt hắn! Cúi đầu vừa nhìn, chỉ thấy thê tử nhỏ trong lòng ngực đã mất đi một mái tóc dài, đoạn tóc bây giờ chỉ dài ngang đầu vai, có chút hỗn độn bay trong gió.

Trong ánh mắt hắn tức khắc hiện lên một tầng băng mỏng.

Băng sương mù đang mù mịt toả ra, ánh mắt Ngụy Lương có vẻ đặc biệt hờ hững vô tình, như một vị thần trêи chín tầng trời đang quan sát xuống dưới mặt đất.

Hắn vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Mỗi một bước rơi xuống, không chỉ có chỗ đạt chân bị đông lại, mà lớp hoa băng còn nhanh chóng lan tràn về tứ phía, âm thanh “Kẽo kẹt” không dứt bên tai, chỉ trong giây lát, giương mắt nhìn lên đã chỉ còn thấy một mảnh băng sương mờ mịt.

Nghĩa ma đang từng bước ép Vương Vệ Chi lui về phía sau từng bước một.

Nó đang thừa thắng xông lên, bàn tay to tướng lại bỗng nhiên co rút, không thể động.

Băng sương bò theo tay con ma kia uốn lượn hướng về phía trước, tiếng đóng băng “tách tách” không ngừng vang lên, trong nháy mắt, nghĩa ma không ai bì nổi đã bị đông lại thành một bức tượng băng điêu khắc to lớn, chậm rãi ngã xuống mặt đầm.

Mà giờ phút này, bốn phía của cái đầm máu sớm đã đông thành băng cứng.

Chỉ nghe “Oanh sát” một tiếng vang lớn, nghĩa ma ngã xuống vỡ thành vô số vụn băng.

Nhiệt kiếm của Vương Vệ Chi cũng bị đông đến tắt ngúm.

Hắn cúi đầu, phát hiện gót chân mình đã chặt chẽ dính vào trêи mặt băng, hàn ý nhè nhẹ theo xương đùi bò lên phía trêи, phảng phất muốn đóng băng luôn cả hắn. Hắn sợ hãi đến kêu to: “Kiếm Quân, thủ hạ lưu tình!”

Ngụy Lương cũng không lưu tình, tầm mắt lạnh như băng đang gắt gao truy đuổi một hình bóng đang liều mạng giãy giụa giữa cái lớp vụn băng.

Rốt cuộc, bắt được rồi.

U cơ kia đang giãy giụa như điên dưới nước, nhưng biên độ của động tác càng ngày càng nhỏ, cuối cùng hoàn toàn ngưng lại, bất động.

Khoé miệng Ngụy Lương hiện lên nửa nụ cười lạnh, ánh mắt nhoáng lên, băng tuyết trong mắt tan rã.

Chỉ nghe bốn phía đồng thời vang lên tiếng vụn băng vỡ thanh thúy, không đến một giây sau, băng sương liền tiêu tán, lớp băng dày phảng phất như vạn năm không tan cũng đồng thời hoá thành dòng nước xuân.

Mấy làn bọt sóng còn lại rơi xuống “Rầm” một tiếng, sóng máu đỏ thẫm kϊƈɦ động, phảng phất như tất cả những chuyện vừa rồi căn bản chưa từng xảy ra.

Nhưng có một số việc đã thay đổi.

Thí dụ như U cơ kia, đã theo vụn băng hoàn toàn hòa tan thành nước. Thi thể những tu sĩ Nguyên Anh trôi nổi lềnh bềnh trêи mặt đầm cũng đã biến mất.

Đối với bọn họ mà nói, đây hẳn là một sự giải thoát.

Vương Vệ Chi dựng kiếm lên, lòng còn sợ hãi.

Đây mẹ nó là cái hàn băng kiếm ý gì vậy, quả thực quá khủng bố.

Chợt, trái tim hắn bắt đầu “thình thịch” nhảy loạn, ý niệm lại mờ nhạt bốc lên —— đợi mình hoàn toàn lĩnh ngộ được kiếm đạo của Hoang Xuyên, thăng cấp thành Kiếm Quân, có phải vừa ra tay liền có thể chế tạo một cái ao dung nham thật lớn không?!

Có điểm kϊƈɦ thích nha!

Trong đầu thiếu niên bắt đầu ảo tưởng đến hình ảnh mình cùng Ngụy Lương quyết đấu. Chỉ thấy dưới chân Ngụy Lương cắm một thanh hàn kiếm, đóng băng ngàn dặm. Mà mình, dây cột tóc bay trong gió, khóe môi mỉm cười, không chút để ý mà ném kiếm lên trêи mặt đất một cái —— liền thấy một dòng dung nham đỏ cam từ trong mũi kiếm trào ra, chạm vào băng sương của Ngụy Lương, lập tức đem lớp băng giá đó hòa tan. Mặt đất trắng như tuyết dần dần biến thành một mảnh màu đỏ đậm, Ngụy Lương không thể thối lui, đại kinh thất sắc hô lên: “Vương Hữu Nhiên ! Ba ngày không gặp, ngươi đã có thể làm người lau mắt mà nhìn rồi!”

Vương Vệ Chi nhịn không được “Phụt” một tiếng, cười ra tiếng.

Lâm Thu theo tiếng cười ngẩng đầu vừa nhìn, chỉ thấy Vương Vệ Chi dưới chân mang đôi ủng đen bị một khối băng to đóng dưới đế ủng, lại khua tới khua lui bên cạnh thanh kiếm bổn mạng, thế nhưng cũng chưa phát hiện ra. Hai mắt hắn nhìn vào hư không, không biết đang suy nghĩ cái gì, nghĩ đến mức đặc biệt nhập thần, khóe miệng còn treo nụ cười đắc chí thoả mãn của thiếu niên.

Ngụy Lương nhẹ nhàng chạm chạm vào đầu tóc Lâm Thu.

Khi ngón tay hắn chạm được vào đuôi tóc bị lưu li kiếm cắt đứt, hắn liền vô cùng cẩn thận như đang vỗ về miệng vết thương của nàng.

Hắn mở miệng, giọng nói hơi có phần ấm ách : “Đau không?”

Lâm Thu: “……” Tuy rằng biết hắn quan tâm nàng, nhưng có thể có hơi quá như vậy hay không.

Cắt tóc sẽ đau không? Sẽ đau không? Sẽ đau sao?

Đây là triển khai theo hướng Mary Sue thần kỳ siêu cấp gì vậy ???? ——

Hoá ra cái câu “Không được tổn thương một cọng tóc của nàng”, cũng là ý trêи mặt chữ sao?

Ngụy Lương cũng không phát hiện mình nói sai, hắn nhìn nàng một lát, nhẹ nhàng dùng băng sương làm đông cứng lại đuôi tóc của nàng.

Lâm Thu: “……” Đây là cái đãi ngộ thần tiên gì vậy?

Nguỵ Lương bị vướng vào cái nhạc đệm nho nhỏ này, bên kia, Tế Uyên đã chậm rãi đem hai dòng máu đỏ đặc kẹo như keo hoàn toàn nuốt vào trong bụng, ánh sáng đỏ trêи mí mắt lập loè, đôi tay chắp lại trước ngực, âm hiểm cười ra tiếng ——

“Huyết, ngẫu, giáng, thế!”

(*) huyết ngẫu: con rối bằng máu.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện