“Bây giờ cô có thể nói cho tôi biết làm sao cô biết được hôm nay cửa hàng tôi khai trương không hả, rốt cuộc cô tới tìm tôi là vì chuyện gì?” Diệp Lăng Thiên thấy Hứa Hiểu Tinh đã cầm lấy phong bì nên cũng không thể giật lấy trả lại cho Lý Yến, bèn lạnh lùng hỏi.
“Có nơi nào yên tĩnh hơn không?” Lý Yến nhìn xung quanh hỏi, thực ra là đang nhắc nhở Diệp Lăng Thiên tìm một nơi không có người để nói chuyện.
Diệp Lăng Thiên nhìn chằm chằm Lý Yến một hồi, mới nói: “Lên lầu với tôi.” Sau đó chủ động bước lên lầu.
Diệp Lăng Thiên bước lên lầu, tìm một chỗ ngồi xuống và đợi Lý Yến.
“Diệp Lăng Thiên, anh được lắm nha. Mở được một cửa hàng như vậy thật giỏi đó, tốn không ít nhỉ?” Lý Yến cười hi hi nói.
“Nói đi, hôm nay cô tìm tôi có việc gì?” Diệp Lăng Thiên không để ý đến Lý Yến, hỏi.
“Tại sao anh luôn có thành kiến nhiều với tôi như vậy? Hình như tôi chẳng làm gì có lỗi với anh mà nhỉ?” Lý Yến tức giận, ngồi đối diện với Diệp Lăng Thiên nói: “Hôm nay tôi đến đây để xin lỗi anh.” Nói xong thì nhìn Diệp Lăng Thiên.
Diệp Lăng Thiên châm một điếu hút, không nói gì, chỉ nhìn Lý Yến.
“Xin lỗi vì lần trước chúng tôi đã đe dọa anh. Tôi đã trả lời cấp trên như những gì anh đã nói. Có thể cấp trến đã điều tra thật rồi, hôm qua cấp trên đã bảo tôi rằng anh không có vấn đề gì cả. Còn những chuyện khác, anh ấy cũng không biết. Tôi nghĩ thân phận của anh hoặc là rất bí ẩn, hoặc có thể anh ấy không có quyền được biết, mà cũng có khả năng anh ấy biết, nhưng tôi lại không có quyền biết. Nhưng mà điều này đã không còn quan trọng nữa, điều quan trọng là chúng tôi đã dỡ bỏ cảnh báo nguy hiểm với anh rồi.”
“Tôi đã suy nghĩ kỹ và cảm thấy rằng mình nên đến xin lỗi anh một tiếng. Mặc dù tôi nghĩ cách làm của chúng tôi không có gì sai, chúng tôi cũng là vì bảo vệ tính mạng của người dân nên mới bắt buộc phải làm vậy. Tuy nhiên dù sao thì điều này vẫn là không công bằng với anh, vì vậy hôm nay tôi đến đây chân thành gửi lời xin lỗi đến anh.” Lý Yến nói.
“Cô đến xin lỗi riêng hay thay mặt đơn vị?” Diệp Lăng Thiên hút hai hơi thuốc rồi hỏi.
“Có khác biệt gì không?” Lý Yến cau mày hỏi.
“Có khác.” Diệp Lăng Thiên trả lời chắc nịch.
Lý Yến do dự hồi lâu, cuối cùng mới đáp: “Tôi rất muốn kết bạn với anh, cũng coi anh là bạn bè, vậy nên tôi nghĩ nên xin lỗi anh.”
Mặc dù Lý Yến không trả lời câu hỏi của Diệp Lăng Thiên, nhưng câu nói này cũng đã trả lời câu hỏi của Diệp Lăng Thiên rồi.
“Câu hỏi thứ hai, làm sao cô biết tôi mở cửa hàng ở đây, lại còn biết hôm nay khai trương nữa?” Diệp Lăng Thiên không thắc mắc thêm về câu hỏi trước, lạnh lùng hỏi tiếp, bởi vì anh cảm thấy Lý Yến đang dò xét mình.
“Câu hỏi này rất dễ giải thích, chắc anh cũng đoán được. Anh là một người đặc biệt, có năng lực đặc biết, mặc dù tạm thời chúng tôi vẫn chưa quyết định tiến hành giám sát và hạn chế quyền tự do của anh, tuy nhiên chúng tôi vẫn phải là người đầu tiên nắm rõ những động tĩnh mới của anh. Anh không cần nghĩ ngợi gì đâu, chúng tôi chỉ là đang đề phòng sơ sẩy mà thôi. Hơn nữa, những tin tức này đều có trong hệ thống nội bộ của chúng tôi thôi. Thế nên sau khi anh đứng tên đăng ký kinh doanh cửa tiệm này tại Cục Công nghiệp và Thương mại là chúng tôi biết ngay rồi. Tôi cũng nhớ địa chỉ và tên cửa hàng này nữa.”
“Thực ra lúc nãy tôi đã nói dối. Hôm nay tôi không đến đây hoàn toàn không phải là để chúc mừng anh khai trương cửa hàng gì. Tôi đang đi họp ngang qua chỗ này thì nhớ ra anh mở tiệm ở đây, muốn gặp mặt xin lỗi anh một tiếng nên tôi đã yêu cầu họ dừng lại một chút. Ở trước cửa nhìn thấy bảng hiệu anh viết nên tôi mới biết hôm nay là ngày khai trương tiệm, vậy nên tôi mua một phong bì mang đến. Mặc dù không phải là cố ý đến đây, nhưng tôi cũng xin chân thành chúc anh khai trương đại cát nhé.”
“Diệp Lăng Thiên,