Trung đội hành quân gần một tiếng đồng hồ, sắc trời nhập nhoạng tối, con đường quốc lộ này vậy mà không có lấy một ánh đèn, chạy xuyên qua một rừng cây, hai bên đường đều tối hun hút, toát lên vẻ âm u rợn người. Kiệt căng mắt ra nhìn, phát hiện trước mắt là một giao lộ, ở đó có vô số xe cộ ngổn ngang, tạo thành chướng ngại vật chắn ngang con đường quốc lộ, bên đường có có một tấm biển phản quang, phía trên ghi một hàng chữ Filipino, bên dưới có một dòng chú thích nhỏ bằng tiếng Anh "Welcome to Isabela City".
Thành phố Isabela là một thành phố nhỏ ven biển, diện tích chỉ tương đương với thành phố Nam Giang, dân số khoảng hơn mười một vạn người, nguồn thu nhập phụ thuộc vào du lịch và sản xuất nông nghiệp là chính. Tháng trước, cơn bão số N quét qua Isabela, để lại vô số thiệt hại về nhân mạng và cơ sở hạ tầng, thế nhưng chính quyền địa phương chưa kịp giải quyết hậu quả thiên tai, dịch bệnh zombie lại đột ngột bùng nổ ở thành phố này, chỉ trong một ngày đã lây nhiễm cho gần một nửa nhân khẩu thành phố.
Mặc dù đang phải oằn mình khắc phục hậu quả thiên tai, thế nhưng khi nghe tin về sự bùng nổ của dịch bệnh zombie, chính quyền thành phố đã kịp thời đưa ra phương hướng giải quyết. Họ tham khảo chiến lược của chính quyền Nam Giang ngày trước, lập ra ba vòng cách ly bao quanh thành phố. Có điều trước tốc độ lây lan như vũ bảo của dịch bệnh, cũng như nguồn lực trong tay vô cùng hạn chế, hai vòng cách ly bên trong đã thất thủ, chỉ còn vòng cách ly ngoài cùng, cũng là nơi mà liên quân tận dụng để xây dựng căn cứ lâm thời là còn trụ vững, bảo vệ được phần còn lại của đảo Basilan khỏi dịch bệnh chết người này.
Giao lộ mà trung đội đang đứng là một cửa ngõ để tiến vào thành phố, từ đây có thể nhìn thấy bóng dáng những ngôi nhà cao tầng in lên nền trời đen kịt, cũng là nơi mà quân đội Philippines đã thiết lập vòng cách ly thứ hai. Nghe nói vài ngày trước một đoàn quân zombie từ nội thành tập kích vào vòng cách ly này, ý đồ muốn rời khỏi thành phố, quân đội Philippines đã cử một tiểu đoàn ở đây để chiến đấu cầm cự, kết quả đơn vị đó hi sinh đến người cuối cùng, nhưng cũng nhờ vậy mà bè lũ zombie đều bị cản lại ở vòng cách ly thứ hai, tránh để bọn chúng thoát ra ngoài, đe dọa xóa sổ vòng cách ly ngoài cùng bao quanh Isabela.
Khải ra hiệu cho toàn trung đội dừng lại, chỉ định cho hai người của tiểu đội Trọng thám thính khu vực xung quanh. Một trong hai người là Nghĩa, người còn lại là tân binh tốt nghiệp đại học, tên là Thông, hai người không thắc mắc nửa lời, tuân theo chỉ thị của Khải, vượt qua xác mấy chiếc xe chắn ngang đường, cảnh giác nhìn đông nhìn tây, một lúc sau đã thấy cả hai quay trở lại.
- Báo cáo thủ trưởng. - Nghĩa xung phong nói. - Đoạn đường phía trước và bên phải có rất nhiều zombie, còn bên trái thì rất ít, tôi và Thông đi trinh sát một đoạn đường dài nửa cây số nhưng chỉ bắt gặp được có vài zombie đang lảng vảng đi lại.
- Tôi hiểu rồi. - Khải gật đầu. - Cảm ơn hai đồng chí, hai người có thể quay về đơn vị của mình.
Nghĩa và Thông nhận lệnh, lập tức quay người rời đi, nhập bọn chung với đơn vị của mình.
Kiệt mở bản đồ được cấp phát lúc trước ra, xác định vị trí của cả trung đội trên bản đồ, sau đó tìm mục tiêu mà đơn vị được chỉ định để tìm cứu. Giả sử như nhóm người còn sống sót kia vẫn ở nguyên tại vị trí được đánh dấu X màu đen, vậy đường nhanh nhất tới chỗ của họ là đi thẳng, còn nếu rẽ trái thì phải đi vòng thêm vài cây số nữa, đường sá trên bản đồ đan xen rối rắm, ánh trăng chiếu tới cũng không đủ, liên quân lại không cấp phát cho trung đội nổi một cái đèn pin, nếu mọi người muốn rẽ trái thì sẽ không thể dò nổi đường đi tới đích đến, kết cục cuối cùng là sẽ bị lạc.
Trung đội của Kiệt lên tới ba mươi sáu người, thêm ba người quân y được bổ nhiệm, đội ngũ đông đúc như vậy, nếu mọi người lựa chọn đi thẳng, chắc chắn sẽ thu hút vô số zombie, lúc đó chắc chắn sẽ có cảnh đổ máu xảy ra. Với lại, chưa chắc nhóm nạn dân kia vẫn còn ở vị trí cũ, ngộ nhỡ sau khi đi thẳng, trải qua giao tranh với zombie, trung đội hứng chịu thương vong, tới nơi lại không thấy người đâu hết, lúc đó công sức mọi người bỏ ra rồi lại đổ sông đổ biển hết.
Mà giả sử như nhóm người sống sót kia tiếp tục di chuyển, như vậy trước tiên cần phải xác định hướng di chuyển của những người đó. Trên bản đồ có năm dấu X đỏ và năm dấu X đen, nhìn thì có vẻ sẽ tạo ra rất nhiều tổ hợp đường đi của các nhóm nạn dân, nhưng thực chất các đường nối hai điểm không được phép chồng chéo lên nhau, bởi nếu vậy thì ngoài đời những nhóm đó đã gặp nhau và kết hợp thành một lực lượng người chạy nạn lớn hơn rồi, chứ không phải trước sau vẫn giữ nguyên số lượng các nhóm nạn dân như thế.
- Nếu như nhóm người đó vẫn tiếp tục di chuyển, vậy có khả năng họ đã tiến vào khu vực rừng núi rồi. - Trọng nói. - Mà từ đây muốn vào khu vực rừng núi ở phía nam, nhất định phải rẽ trái.
- Chia thành ba nhóm, mỗi nhóm là một tiểu đội đi. - Khải nói. - Một tiểu đội rẽ trái, hai tiểu đội đi thẳng, các tiểu đội trưởng phải thường xuyên duy trì liên lạc với tôi, nếu có phát hiện gì thì phải lập tức báo cho tôi biết.
- Còn chúng tôi thì sao ? - Nam quân y đi cùng hỏi.
- Hay là để mấy người quân y ở lại chỗ này, cắt cử thêm vài chiến sĩ ở lại bảo vệ họ đi. - Kiệt khẽ nhìn Thanh đứng cạnh mình, đoạn đưa ra đề xuất.
- Không được. - Khải nói. - Quân y được yêu cầu ra chiến trường chính là để cứu chữa nạn dân và các chiến sĩ trực thuộc liên quân tại chỗ trong trường hợp họ bị thương tật và không có dấu hiệu biến đổi thành zombie, vậy nên ba người quân y này nhất định phải đi hết.
Kiệt nghe vậy, biết không thể cãi lại, nhưng đằng sau đống chướng ngại vật này là vô số zombie khát máu, cậu không nỡ để Thanh phải tiến vào chốn nguy hiểm này cùng mọi người.
- Mỗi tiểu đội sẽ dẫn theo một quân y. - Khải bắt đầu sắp xếp.
- Báo cáo. - Đột ngột Thanh lên tiếng, cắt ngang lời của Khải. - Tôi có điều muốn nói.
- Mời đồng chí trình bày. - Khải nhìn Thanh rồi nói.
- Tôi muốn đi cùng với Kiệt. - Thanh đề xuất. - Tôi có quen biết với cậu ta từ trước, lúc vào trong thành phố có thể dễ dàng phối hợp được với cậu ấy.
Trong phút chốc Kiệt và Thanh trở thành tâm điểm của cả trung đội, những người quen biết từ trước thì quăng một ánh nhìn châm chọc về phía Kiệt, còn mấy người tân binh chưa hiểu chuyện gì thì khó hiểu nhìn hai người, nhưng đầu óc các tân binh cực kì sáng dạ, rất nhanh đã có cùng một suy nghĩ với những người lính công tác lâu năm trong trung đội.
Kiệt thầm than trời, cậu và Thanh chỉ là bạn bè trong sáng, chính Thanh đã khẳng định như vậy, hoàn toàn không phải là mối quan hệ mờ ám như mấy người kia đang nghĩ trong đầu đâu.
Thanh thì trái ngược với Kiệt, cô vẫn một mực giữ nguyên nét mặt bình thản, không đếm xỉa gì tới suy nghĩ trong đầu của những người khác, tựa như tâm trí cô như nước hồ thu trong vắt, dù cho thế giới có thay da đổi thịt, mặt hồ vẫn cứ tĩnh lặng, không một chút dao động.
- Được rồi, vậy cô Thanh sẽ đi cùng tiểu đội Kiệt nhé. - Khải gật đầu. - Cô Hương thì đi cùng tiểu đội của Bảo, còn anh Hoàng thì đi cùng tiểu đội của Trọng nhé. Mọi người nếu không ai thắc mắc thì tất cả đứng dậy ! Trung đội xếp thành sáu hàng dọc, tập hợp !
Trung đội nhanh chóng xếp thành đội ngũ, các quân y thì đứng bên cạnh tiểu đội trưởng của tiểu đội mà mình được phân công đi cùng. Khải sau khi nhìn hàng ngũ đã ổn định, lập tức ra lệnh di chuyển, còn anh ta thì đứng vào tiểu đội của Trọng, rồi cùng tiểu đội của Kiệt đi thẳng vào thành phố.
Kiệt không ngừng để mắt tới Thanh, sự đề phòng được đẩy tới mức cao độ, từng thớ thịt trên người như căng ra, sẵn sàng bảo vệ cô khi có bất kỳ nguy hiểm nào tới gần. Mặc dù cả cậu và Thanh đều tham chiến trong sự kiện Nam Giang Pearl Center hồi năm ngoái, cả hai đều có kinh nghiệm đối phó với bè lũ zombie, nhưng khi đó cô chỉ đứng ở hậu phương để cứu chữa những người dân được cứu sống ra ngoài, không thực sự đối phó với zombie thật sự, vậy nên trong chiến trường lần này, chỉ sợ cô khó lòng trụ nổi giữa một thành phố tràn ngập zombie mà không có người bảo vệ.
Nhưng chính Kiệt cũng không thể chắc chắn bản thân có thể tự bảo vệ được chính mình khi đối đầu với lũ zombie.
Vừa băng qua chướng ngại vật, hai tiểu đội đã chạm mặt nửa tá zombie vất vưởng đi ngang, các tân binh gia nhập đơn vị sau sự kiện Nam Giang Pearl Center, bao gồm cả Trọng, lần đầu được mục kích zombie bằng xương bằng thịt đã ngay lập tức chết lặng, toàn thân đơ ra, không biết phải làm gì tiếp theo.
May mà kinh nghiệm chiến đấu với zombie của các lính cũ được phát huy kịp thời, Kiệt, Khải, Nghĩa và vài người khác lập tức xông lên, rút con dao quân dụng ra, cứa một đường cực ngọt ngang cổ bọn zombie. Máu đỏ sẫm phun ra, văng tung tóe lên đường đi, lên cơ thể của các chiến sĩ, bọn zombie không kịp kêu lên một tiếng, tất cả đều đổ gục xuống đất.
Toàn bộ quá trình đều diễn ra không một chút tiếng động.
- Các anh bị dính máu kìa. - Một tân binh tốt nghiệp đại học nói. - Bị dính máu có bị lây bệnh không ?
- Không nhé. - Hương giải thích. - Chỉ có người bị cắn mới trở thành zombie thôi.
- Mấy cái này Bộ Y tế với Tổ chức Y tế Thế giới đều đã phổ biến cả rồi, cậu không tìm hiểu à ? - Hoàng quở trách. - Sao hỏi ngu thế ?
- Được rồi, tất cả giữ trật tự. - Khải nói. - Vào buổi tối thị lực bọn zombie rất yếu, ở cự lí xa không thể phân biệt người khỏe mạnh với đồng loại của chúng, đây là lợi thế của ta, vậy nên cố gắng đừng làm ồn, tránh thu hút sự chú ý của bọn chúng, nếu không sẽ ảnh hưởng tới mọi người mất.
Những người lính mới gật gù ra vẻ đã hiểu, Khải bán tín bán nghi nhìn một lượt, rồi ra hiệu cho mọi người tiếp tục di chuyển.
Sau khi bị cơn bão số N càn quét, hệ thống điện nước và viễn thông của thành phố Isabela bị thiệt hại nặng nề, cộng thêm sự bùng nổ của dịch bệnh zombie, chính quyền địa phương không kịp sửa chữa, khiến hệ thống điện đóm trong thành phố đều bị tê liệt, cả thành phố đều rơi vào bóng đêm vô tận. Đường dây điện đứt gãy, treo lủng lẳng trên những cột điện, một vài trụ điện còn đổ ra đất, xe cộ nằm ngổn ngang hai bên đường, kính thủy tinh vỡ vụn rải rác trên mặt đất, trong bóng tối mọi người phải căng mắt nhìn đường đi, nếu không chưa bị zombie cắn mà đạp phải mảnh vỡ thì lại bị uốn ván mất.
Đoàng đoàng đoàng !
Giữa đêm khuya thanh cảnh vắng lặng, đột ngột văng vẳng tiếng súng từ xa truyền tới.
- Tiếng súng ở đâu vậy ? - Thanh thì thầm hỏi.
- Chắc là các nhóm khác chạm mặt với zombie rồi. - Kiệt suy đoán. - Lẽ không được phép nổ súng, nếu không sẽ dẫn dụ bọn zombie tới mất.
Trong thành phần liên quân, ngoại trừ lực lượng vũ trang của Việt Nam ra, quân nhân các nước khác chưa từng chiến đấu với zombie thực sự. Kiệt đoán tiếng súng kia có