Giang Dục không ngờ anh sẽ đáp như vậy nên có hơi sững sờ, trong chốc lát, cậu cũng không biết anh thực sự không rõ hay cố tình hỏi lại.
Cậu thoáng phản ứng rồi hùa theo: “Được chứ, đương nhiên là được, mời ngài dùng thong thả ạ.”
Khi thấy ly nước sắp cạn, Giang Dục lập tức rót thêm cho Lê Ứng một ly rồi đặt vào tay anh.
“Anh ơi,” Cậu nở nụ cười như đang trêu chọc, “Anh có hài lòng với sự phục vụ của em hôm nay không ạ?”
Lê Ứng cũng khẽ cười: “Hài lòng lắm, anh cảm nhận được sự hiếu khách của em rồi.”
—
Đánh bài xong thì trời đã sập tối, một buổi tiệc nướng theo phong cách tự phục vụ đã được chuẩn bị sẵn cho khách khứa trong sân biệt thự.
Lúc Giang Dục và Lê Ứng đi ra ngoài, Lý Văn Hạo đang dỗ dành Trần Tinh Tinh, trong khi cô lại có vẻ không vui.
Thấy Giang Dục đi xuống, Lý Văn Hạo lập tức gọi cậu lại.
Giang Dục bước đến cùng Lê Ứng: “Sao vậy?”
Lý Văn Hạo nói: “Họa do ông gây ra thì ông tự giải quyết đi.”
Giang Dục ôm vẻ mặt bối rối, cậu chỉ mới vừa xuống lầu thì gây họa ở đâu chứ.
Thấy Trần Tinh Tinh bĩu môi không chịu nói gì, một lát sau Lý Văn Hạo bèn giải thích: “Không phải lúc trước có một đàn em năm nhất hay bám lấy ông à?” Cậu ta nói xong thì lại liếc nhìn Trần Tinh Tinh, “Cậu ta đến kí túc xá của nữ sinh kia tìm người ta, hai người cãi nhau ỏm tỏi một trận.
Không chỉ vậy, mới nãy bọn họ lại cãi nhau tiếp.”
Trần Tinh Tinh lia mắt nhìn người mình không mấy quen thuộc là Lê Ứng, cô khựng lại một lát rồi vẫn không nhịn được mà nói: “Tôi đi đây, tôi không muốn nán lại ở địa bàn của đám sinh viên hải dương mấy cậu một phút nào nữa.”
Lý Văn Hạo bực mình bật cười: “Sao bà vơ đũa cả nắm vậy?”
Sau khi hiểu rõ ngọn nguồn, Giang Dục cũng thấy hơi buồn cười, cậu nhìn Trần Tinh Tinh: “Cậu đến tìm cô ấy làm gì chứ? Người ta chỉ thấy mới lạ vậy thôi, sau một thời gian rồi sẽ hết.”
“Làm gì có ai làm phiền người khác như cô ta chứ,” Trần Tinh Tinh khó chịu bĩu môi.
Một tia ráng chiều phất lên gương mặt Giang Dục, khiến mái tóc cậu như phiếm lên chút ánh cam.
“Cứ để cô ấy làm phiền.” Đôi mắt Giang Dục hơi nheo lại dưới ánh tà dương, cậu nói với vẻ lười nhác, “Dù sao thì tôi cũng không thích cô ấy chỉ vì cô ấy bám lấy tôi đâu.”
Lê Ứng nghe vậy thì nghiêng đầu nhìn cậu, ngũ quan vốn ưa nhìn của Giang Dục lại càng rạng rỡ hơn dưới tia nắng chiều.
Gương mặt cậu không đọng lại biểu cảm, giọng nói vô tâm như thể không hề để ý đến bất kì điều gì.
Cuối cùng Trần Tinh Tinh vẫn nằng nặc đòi về, cô cũng từ chối lời đề nghị đưa cô về nhà của Lý Văn Hạo, mà chỉ vòi Giang Dục tiễn mình ra cửa.
Sau khi Giang Dục tiễn cô ra ngoài, cậu lại ngồi đợi ở bến xe cùng cô một chốc, mãi đến khi xe buýt trờ đến thì cậu mới quay về.
Mùi đồ nướng lan tỏa trong không khí, trên đường quay về biệt thự thì bụng Giang Dục đã bắt đầu sôi lên ùng ục.
“Giang Dục,” Vừa thấy cậu bước vào, Triệu Văn đã hô lên một tiếng rồi đưa cho cậu một xiên chân gà, “Của cậu nè.”
Giang Dục nhận chân gà rồi cắn một miếng, thấy chỉ có hai người là Triệu Văn và Lý Văn Hạo, cậu bèn nhìn dáo dác khắp nơi: “Lê Ứng đâu ạ?”
Triệu Văn đang ăn lấy ăn để, hắn nghe vậy thì giơ tay chỉ sang bên cạnh: “Đang nướng đồ.”
Giang Dục liếc mắt về hướng nọ, bên trong làn khói nghi ngút của bếp nướng có rất nhiều người đang đứng, trong số đó có một chàng trai cao gầy với khí chất xuất chúng, cực kì nổi bật.
Giang Dục ăn chân gà rồi trò chuyện với hai người một lát, sau đó cậu bước đến chỗ Lê Ứng.
Giang Dục vừa gặm chân gà vừa bước vào làn khói, cậu đi đến bên Lê Ứng: “Anh nướng gì vậy?”
Lê Ứng nghiêng đầu ho một tiếng, anh đưa một xiên thịt đã nướng chín cho cậu: “Cái này ăn được rồi.”
“Anh ăn trước đi,” Giang Dục vứt que trúc mình vừa ăn xong, “Để em nướng một lát cho.”
“Không sao, em ăn trước đi, anh nướng xong mấy cái này đã.” Lê Ứng cụp mắt, đôi mày hơi nhăn lại trong làn khói bếp, anh nướng đồ một cách rất nghiêm túc.
Quả thực Giang Dục có hơi đói bụng, cậu vừa chờ Lê Ứng vừa cầm một xiên sườn nướng lên ăn trước.
Lê Ứng tranh thủ quay sang nhìn cậu: “Ngon không em?”
“Ngon ạ,” Giang Dục giơ ngón cái với anh, “Vừa giòn vừa mềm, đúng chuẩn luôn, không hổ là đại học bá của chúng ta.”
Lê Ứng nhìn cậu vài giây, đột nhiên anh nâng tay lên rồi cọ một chút vào má cậu.
“Hửm?” Giang Dục vô thức phát ra một tiếng khó hiểu.
“Bị dính bẩn,” Lê Ứng bình tĩnh giải thích một câu.
“À,” Giang Dục cũng không để ý lắm, cậu cầm một xiên thịt rồi đưa đến bên miệng Lê Ứng, “Anh muốn nếm thử một miếng trước không?”
Lê Ứng buông mắt nhìn xiên nướng được đưa đến trước mặt mình, anh dừng một lát, sau đó cúi đầu xuống cắn một miếng.
“Thế nào ạ?” Giang Dục nhìn anh, cậu cứ thế ăn tiếp từ chỗ anh vừa cắn.
Lê Ứng nhìn cậu mà không hề chớp mắt vài giây, kế đó anh bình tĩnh dời mắt đi nơi khác, liếm vị đồ nướng còn lưu lại trên môi rồi lật lật xiên nướng trong tay.
“Ngon lắm.” Anh nhẹ giọng đánh giá.
Không lâu sau, Triệu Văn và Lý Văn Hạo kháo nhau đi đến.
Triệu Văn nhìn đống xiên nướng trong tay Lê Ứng, trông có vẻ đã chín nên hắn giơ tay định lấy hai xiên, nào ngờ lại bị Lê Ứng phủi đi.
“Tự nướng đi.” Lê Ứng lạnh nhạt nói.
Triệu Văn nhìn nhìn xiên nướng trong tay Giang Dục, hắn khựng lại một lát rồi nói: “Không phải ông nướng chín rồi à?”
“Ừ,” Lê Ứng rắc gia vị lên xiên nướng rồi thong dong nói, “Không đủ ăn.”
Anh nói xong thì trực tiếp đưa cho Giang Dục.
Lúc bấy giờ Triệu Văn trợn tròn mắt, nhỏ giọng mắng một câu: “Móa, ý gì vậy chứ.”
Giang Dục cũng rất hả hê, thú thực cách áp dụng tiêu chuẩn kép của Lê Ứng rất được lòng cậu, khiến cậu cảm thấy thích thú không rõ lí do.
Lê Ứng liếc Triệu Văn một cái: “Muốn ăn thì lăn vào bếp.”
“Thì tôi thấy ông đang nướng sẵn rồi mà,” Triệu Văn nói.
Sau một buổi chiều thì mọi người cũng khá thân, cách nói chuyện của con trai vốn bỗ bã nên cũng không cần kiêng dè.
Vì lẽ đó mà Triệu Văn lại liếc xéo Giang Dục: “Thế Giang Dục không cần lăn vào bếp à?”
Giang Dục đang gặm khoai tây, cậu nghe vậy thì cười nói: “Tại bọn em có quan hệ tốt, anh hâm mộ