Tần Dĩ Nam dừng một chút, lại nói: "...!Nếu đi nước Pháp, chúng ta còn có thể thuận tiện đi Provence ngắm hoa oải hương..."
Khi câu nói này của Tần Dĩ Nam vang lên, trong tai Tống Thanh Xuân đúng lúc nghĩ đến một câu cô đã nói với Tô Chi Niệm: "...!Đương nhiên cũng phải thuận tiện rẽ đi Provence ngắm hoa oải hương..."
Đầu ngón tay của Tống Thanh Xuân bắt đầu không khống chế được liền dùng sức, lúc này cô đúng lúc nắm một bộ lễ phục trong tay, vải dệt chế tác tinh sảo bị cô nắm đến có chút phiếm nhăn.
Cô gái nhỏ tiếp đãi bọn họ nhịn không được lên tiếng nhắc nhở: "Tiểu thư, xin lỗi, không thể dùng sức nắm lễ phục như vậy."
"Tiểu thư?"
"Tiểu thư?"
Cô gái nhỏ gọi nhiều tiếng, Tống Thanh Xuân đều không có phản ứng, cô ta có chút luống cuồng nhìn sang Tần Dĩ Nam đứng ở một bên.
Tần Dĩ Nam đi tới đối diện, đưa ra tay, nắm chặt cổ tay Tống Thanh Xuân, nhẹ nhàng rút đi lễ phục từ trong tay cô: "Tống Tống?"
Tống Thanh Xuân đột nhiên hoàn hồn, cô nhìn thoáng qua Tần Dĩ Nam, mới hậu tri hậu giác ý thức được chính mình lại thất thố, cô cười áy náy, nói một câu: "Em không có việc gì." Cũng không chờ Tần Dĩ Nam lại mở miệng, liền tự ý xoay đầu đi, tiếp tục đi nhìn một bộ lễ phục, vừa xem, cô vừa trì độn đáp lại vấn đề lúc trước của Tần Dĩ Nam: "Rome đi."
Tần Dĩ Nam giật mình một lát, mới phản ứng được Tống Thanh Xuân chỉ là hưởng tuần trăng mật, là đi Rome đi.
Ở trong ký ức của anh, Tống Thanh Xuân rất không thích Rome? Sao cô sẽ chọn nơi này chứ?
Tần Dĩ Nam buồn bực nhìn sườn mặt của Tống Thanh Xuân một cái: "Không phải em không thích Rome sao?"
"Em không thích..." Tống Thanh Xuân lấy một lễ phục dài màu trắng nạm kim cương, giơ lên trước người, soi gương ướm thử, vẻ mặt lãnh đạm nói tiếp: "...!Chẳng qua, không phải anh thích sao?"
"Anh?" Tần Dĩ Nam ngừng cười,