Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 173


trước sau

“Rất tốt.”

Khi Tô Song Song đang do dự, sau lưng đột nhiên vang lên hai chữ bình thản, trong nháy mắt bị sợ đến cô giật mình, suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Bạch Tiêu càng thêm sợ hết hồn, anh ngẩng đầu nhìn qua, vừa đúng lúc nhìn thấy Tần Mặc mở hai mắt ra, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chăm chú vào anh, ánh mắt ấy giống như nhìn người chết, trong nháy mắt khiến cả người Bạch Tiêu cũng không được tự nhiên.

Bạch Tiêu lập tức ha ha cười khan một tiếng, lộ ra một chút nụ cười mang tính lấy lòng, chân chó hỏi: “Tiểu Tần Tần, cậu đã tỉnh!”

Tô Song Song vừa nghe Tần Mặc tỉnh, vội vàng xoay người lại, vừa nhìn thấy Tần Mặc thật sự mở mắt, ngồi dậy, hơn nữa nhìn dáng vẻ đó đều không có vấn đề gì, Tô Song Song lại không nhịn được khóc.

Tần Mặc thấy Tô Song Song có thể đi, quả thật như bác sỹ nói, không có gì đáng ngại, mừng rỡ một phen, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ Tô Song Song quay đầu, Tần Mặc nhíu mày trong nháy mắt.

Anh theo bản năng quay đầu nhìn về phía Bạch Tiêu, thấy anh ta cười vẻ mặt nịnh hót, cũng biết chuyện Tô Song Song khóc thành như vậy, nhất định không tránh được có liên quan tới anh ta.

Bạch Tiêu bị Tần Mặc nhìn rất chột dạ, cười lui về sau định chạy đi, chạy ra nước ngoài tiêu dao mấy ngày, tránh đầu gió, ai mà biết Tô Song Song lại đưa tay túm được anh.

Trong lòng Bạch Tiêu vẫn còn hổ thẹn với Tô Song Song, nên do cô kéo mình lại, không giãy giụa, nghĩ thầm coi như là còn Tô Song Song rồi, nào biết Tô Song Song lại nghĩ không dễ dàng bỏ qua cho anh ta như vậy.

Tô Song Song quay đầu nhìn Tần Mặc, dùng đôi mắt đỏ hoe hết sức đáng thương nhìn Tần Mặc, mím môi nói: “A Mặc, Bạch Tiêu gạt em...”

Tần Mặc vừa nghe, ánh mắt nhìn Bạch Tiêu càng thêm sắc bén, anh nhíu mày, đã cảm thấy má trái của mình đặc biệt đau, anh quay đầu liếc mắt nhìn cửa sổ, trên cửa sổ phản chiếu má trái của anh ửng đỏ.

Bạch Tiêu vừa thấy Tần Mặc phát hiện ra mình bị đánh, nhắm mắt lại khuôn mặt hối tiếc, anh mở mắt nhìn Tô Song Song, cho cô một ánh mắt cầu xin tha thứ, chỉ tiếc Tô Song Song vốn không nhìn anh, lòng Bạch Tiêu lạnh toàn bộ trong nháy mắt.

Bây giờ Bạch Tiêu coi như đã hiểu cái gì gọi là tự mình làm bậy thì không thể sống rồi, anh quả thật tự mình đào hố, tự mình nhảy vào, còn thuận tay lấy đất chôn một nửa rồi.

Bạch Tiêu giùng giằng trở tay kéo ống tay áo Tô Song Song, lắc lắc, không biết bây giờ làm nũng cầu xin tha có thể tốt không, chỉ tiếc Bạch Tiêu làm như vậy thật sự khiến Tô Song Song chán ghét.

Ngay cả Tần Mặc cũng cảm thấy hết sức không thoải mái, không muốn gặp lại anh ta, hơn nữa anh ta lại dám trắng trợn lôi kéo Tô Song Song ngay trước mặt mình, thật sự sống đủ rồi.

“Bạch Tiêu, Phi Phi có một dự án hợp tác, ngày mai anh đi xem một chút!” Tần Mặc trực tiếp hạ “Thư thông báo tử vong” cho Bạch Tiêu!

Bạch Tiêu vừa nghe dự án hợp
tác đó của Phi Phi, trong nháy mắt cả người cũng không tốt, khuôn mặt trắng nõn vốn hồng hào lập tức trở thành trái cà tím, anh đầy mặt kinh hãi, đi mấy bước đi tới bên cạnh Tần Mặc, còn thiếu điều ôm bắp đùi Tần Mặc khóc kêu thôi.

“Tiểu Tần Tần à! Cậu không thể bẫy tôi như vậy! Cẩn thận tôi từ chức không làm nữa!” Bạch Tiêu cảm thấy trừng phạt này của Tần Mặc thật sự quá nặng, chỗ Phi Phi này, tất cả đều là người da đen, ngay cả con nhóc bình thường anh muốn tán tỉnh cũng không tìm được, ai đi chỗ đó chứ!

Tần Mặc không hề cử động, hơn nữa càng không quan tâm tới việc Bạch Tiêu uy hiếp từ chức, chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Tôi có toàn bộ phương thức liên lạc với mấy người phụ nữ của anh, có cần để cho các cô ấy cùng nhau tìm không...”

“Không cần! Không cần!” Bạch Tiêu lập tức cười làm lành. Tất cả chỗ Tần Mặc dành riêng đó đều là khoản nợ hoa đào năm nào đó ngông cuồng anh chọc tới, nếu là một hai người thì anh cũng không sợ.

Nhưng mà hoa đào gì anh chọc tới đều có, số lượng tăng lên bản thân cũng đếm không hết, nhưng đau buồn thay một hoa đào ban đầu anh cũng khoe khoang với Tần Mặc, không ngờ người đàn ông mặt than vạn ác này lại nhớ kỹ toàn bộ mọi người, hơn nữa ghi chú phương thức liên lạc.

Cuối cùng chỉ cần một khi anh không chăm chỉ làm việc, Tần Mặc sẽ khiến đám người kia liên lạc với anh, vừa nghĩ tới ánh mắt buồn bã của những người phụ nữ kia, Bạch Tiêu lập tức hoảng sợ cả người.

Thật sợ có người nào đó bị anh gieo họa thảm, oán niệm vẫn dành dụm nhiều năm như vậy, để Tần Mặc đưa người đó đến bên cạnh anh, rồi giết anh!

“Được! Tần Mặc, xem như cậu lợi hại, đáng đời cậu bị một bạt tai này!” Bạch Tiêu tức giận nói một câu, xoay người rời đi, mặc dù trong lòng tức giận, nhưng vẫn không dám nhìn về phía Tô Song Song, bây giờ khi anh đối diện với cặp mặt đỏ như thỏ của Tô Song Song, lập tức áy náy khó nói nên lời.

Bạch Tiêu vừa đi, trong phòng bệnh lập tức yên tĩnh lại, Tô Song Song liếc mắt nhìn ra ngoài trời, vẫn chưa tới

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện