Nâng Cốc Nói Chuyện Dưỡng Ngô

Thanh Ngô, ta muốn nàng


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Khi con thuyền đủ gần để thấy rõ mặt những người trên đó, Chu Thanh Ngô chứng thực rằng cảm giác của mình không sai. Mà người đang đứng trên thành tàu kia đang vẫy tay hô to: "Thanh Ngô."


Ý cười trên mặt Chu Thanh Ngô ngăn không được giương lên, lập tức đi vài bước đến bến tàu nơi thuyền dừng lại, đồng dạng cũng vẫy vẫy tay.


Chung thúc vừa từ khoang thuyền đi ra, vẻ mặt kinh ngạc: "Nàng thật đúng là đang đợi cô, tiểu nha đầu làm sao biết chúng ta hôm nay trở về?"


Mới vừa rồi Mạnh Sơ Hi sớm liền đứng ở thành tàu nhìn bờ bên kia, nói là Chu Thanh Ngô đang đợi nàng. Chung thúc khẳng định không tin, bọn họ lần này cũng không tính trước thời gian trở về, Chu Thanh Ngô sao có thể đợi đúng lúc như vậy. Nhưng Mạnh Sơ Hi chỉ là mỉm cười, vẫn luôn ở mũi tàu nhìn về phía bến, thật đúng là như nàng dự đoán.


Đến nỗi Chu Thanh Ngô làm sao biết Mạnh Sơ Hi hôm nay trở về, hai người lẫn nhau trong lòng biết rõ ràng, Chu Thanh Ngô như thế nào có thể đến kịp lúc, còn không phải đã ở bến tàu đợi rất nhiều ngày.


Nhưng nguyên do này cũng không thể nói cho người ngoài biết, bởi vậy Chu Thanh Ngô chỉ là cười cười.


Thuyền mới dừng ổn, người chèo thuyền liền muốn đỡ Mạnh Sơ Hi xuống, nhưng nàng nhanh chóng vòng qua hắn, trực tiếp nhảy một cái từ mũi tàu đáp xuống mặt đất, vững vàng đứng ở trước mặt Chu Thanh Ngô, Chung thúc nhìn thấy cũng là sửng sốt, Mạnh Sơ Hi thế nhưng biết võ công.


Mạnh Sơ Hi vừa xuống tới liền gấp không chờ nổi cầm tay Chu Thanh Ngô, bởi vì có người ngoài ở đây, nàng đành phải khắc chế mà siết chặt một cái liền buông xuống, nhịn không được oán trách: "Nàng đứng đây chịu gió bao lâu, tay thực lạnh."


Chu Thanh Ngô vui vẻ đến gương mặt đỏ lên, lắc đầu nói: Không lạnh.


Bà lão gần bên sửng sốt nhìn hai người các nàng hồi lâu, cuối cùng ánh mắt qua lại vài lần, lại ha hả nở nụ cười, nguyên lai không phải phu quân, nhưng cảm tình cũng tốt không kém.


Bà lão chậm rãi đi xa, Chu Thanh Ngô nghĩ đến cái gì quay đầu nhìn bà lão kia, sau một lúc mới thu hồi ánh mắt, Mạnh Sơ Hi có chút tò mò: "Làm sao vậy?"


Chu Thanh Ngô lắc đầu, ra dấu nói: Ta vừa nhận thức một lão bà bà.


Mạnh Sơ Hi cũng theo nàng nhìn sang, lại không hỏi nhiều, xoay người từ biệt Chung thúc: "Lần này vất vả Chung thúc, ngày khác ta nhất định mang Thanh Ngô tới cửa bái phỏng, hôm nay một đường bôn ba, ngài đi về trước hảo hảo nghỉ ngơi."


Chung thúc vẫy vẫy tay, mắt trợn trắng: "Nói hay lắm, còn không phải gấp về nhà chiếu cố muội muội tốt của cô, thôi chạy nhanh về đi, không cần phải quan tâm đến ta."


Mạnh Sơ Hi cùng Chu Thanh Ngô đều bị hắn một câu chọc đến đỏ mặt, mà Ô Ô vừa nhìn thấy Mạnh Sơ Hi liền kêu to liên tục, giờ phút này vây quanh nàng không ngừng chuyển động. Sau một lúc nó phát hiện Mạnh Sơ Hi cũng không chú ý mình, vội kêu to cọ vào dưới chân của nàng, mười ngày không thấy, Ô Ô nhiệt tình mà lần đầu tiên nhảy lên trên người Mạnh Sơ Hi.


Khom lưng ngăn cản Ô Ô liếm lên mặt mình, Mạnh Sơ Hi cười hống nó, sờ sờ đầu nó, trấn an nó một hồi nhớ thương.


Mà Chu Thanh Ngô người chân chính nhớ nàng đến hỏng, lúc này chỉ có thể ở một bên nhìn, chu lên miệng, trong lòng chua lòm.


Mắt thấy Ô Ô được một tấc lại muốn tiến một thước, Mạnh Sơ Hi đều không rảnh lo nắm tay Chu Thanh Ngô, tiểu cô nương không thuận theo, giậm giậm chân không chút nào che giấu mà hừ lạnh một tiếng, cái mũi nhăn đến lợi hại, ngạo kiều mà đáng yêu.


Mạnh Sơ Hi vẫn luôn lặng lẽ quan sát nàng, một màn này nàng thấy được rõ ràng, xì nở nụ cười, tiếp tục sờ sờ cằm thấp giọng nói: "Được rồi, nên ngừng nghỉ, bằng không chọc thê tử ta sinh khí, về nhà cũng chưa ăn cơm, chỉ có thể uống giấm."


Mắt thấy Chu Thanh Ngô vừa giận vừa ủy khuất, Mạnh Sơ Hi vội qua đi hống nàng: "Ngoan, không tức giận, ta chỉ đùa nàng."


Chu Thanh Ngô thấy nàng còn không dắt tay chính mình, ủy khuất nói: Nàng đều sờ Ô Ô, còn không dắt ta.


Mạnh Sơ Hi nghẹn cười, nhìn nhìn tay chính mình: "Vừa sờ Ô Ô, có chút bẩn."


Chu Thanh Ngô chỉ chỉ bờ sông, Mạnh Sơ Hi tức khắc nở nụ cười: "Ây, nhận lệnh của thê tử, ta đi rửa sạch sẽ rồi trở lại dắt nàng."


Dứt lời nàng chạy đi bờ sông rửa tay, lấy khăn lau khô, rồi đi trở lại nắm chặt tay Chu Thanh Ngô, nhịn không được cẩn thận vuốt ve, thấp giọng nói: "Ta rất nhớ nàng."


Chu Thanh Ngô thần sắc lập tức mềm xuống, nhưng vẫn còn giận nàng, lâu như vậy chưa thấy được nàng, trở về còn muốn trêu chính mình. Mạnh Sơ Hi đại khái cảm giác được tiểu cô nương ủy khuất, thò lại gần nhẹ giọng nói: "Ta say tàu đầu choáng lợi hại, nàng đều không đỡ ta một chút."


Chu Thanh Ngô sửng sốt, vội ngẩng đầu nhìn Mạnh Sơ Hi, tức khắc tràn đầy ảo não, Mạnh Sơ Hi sắc mặt đích xác khó coi, bất chấp cáu kỉnh, vội đỡ nàng, lo lắng nói: Chúng ta đây chạy nhanh về nhà nghỉ ngơi, nàng ăn gì chưa? Là choáng váng đầu sao?


Cũng không phải muốn làm nàng khẩn trương, Mạnh Sơ Hi lắc đầu: "Có chút chóng mặt, nghỉ ngơi một chút liền được, chính là đói bụng, muốn ăn món vợ làm."


Chu Thanh Ngô vội gật đầu: Trở về ta nấu cho nàng.


Sau khi hai người trở về, Chu Thanh Ngô làm Mạnh Sơ Hi nghỉ ngơi, lập tức liền muốn đi phòng bếp nhưng lại bị Mạnh Sơ Hi giữ chặt, nàng ngồi ở trên ghế, liền như vậy ôm Chu Thanh Ngô, đem đầu chôn ở bụng nàng ấy, không chịu buông tay.


Mấy ngày này nàng vẫn luôn lo sợ bất an, thẳng đến thấy được Chu Thanh Ngô, phần hoảng loạn kia mới được trấn an, nàng cũng không nói lời nào liền như vậy ôm.


Chu Thanh Ngô nhạy bén mà từ trên người nàng thấy được mệt mỏi cùng yếu đuối, trong lòng có chút lo lắng, nhưng lại biết hiện tại Mạnh Sơ Hi cần cái gì. Nàng duỗi tay sờ sờ đầu Mạnh Sơ Hi, nhớ tới nàng ấy nói bị chóng mặt, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên huyệt thái dương của nàng ấy, chậm rãi xoa ấn.


Mạnh Sơ Hi vẫn không nhúc nhích, qua hồi lâu nàng duỗi tay cầm đôi tay Chu Thanh Ngô, đem người kéo vào trong lòng ngực chính mình, chỉ là ôm chặt không nói lời nào.


Chu Thanh Ngô ngồi ở trên đùi người kia, gương mặt đều nóng bỏng, Mạnh Sơ Hi lớn hơn nàng, ngày thường phần lớn là nàng ấy hống chính mình, rất hiếm khi nàng thấy Mạnh Sơ Hi làm nũng cùng không muốn rời xa như lúc này.


Trái tim Chu Thanh Ngô mềm thành một mảnh, lại đau lòng nàng, vì thế nói: Lần này đi không thuận lợi sao?


Mạnh Sơ Hi hơi do dự, sự kiện kia nàng không muốn nói cho Chu Thanh Ngô biết, chính mình đối nó cũng đã kinh hoảng thất thố, nàng không dám nghĩ nếu để tiểu cô nương mẫn cảm nhà mình biết được, sẽ khổ sở lo lắng đến mức nào, cho nên nàng gật gật đầu: "Gặp chút phiền toái, chịu ủy khuất."


Nàng ngẩng đầu nhìn Chu Thanh Ngô, bộ dáng thật sự ủy khuất.


Chu Thanh Ngô ngực ninh đau, bao lớn ủy khuất mới làm Mạnh Sơ Hi ảo não thành như vậy, nàng nhíu mày nói: Thật sự không được liền đổi thương hộ khác, nàng lợi hại như vậy khẳng định có thể, chúng ta không cần đi nơi đó chịu ủy khuất.


Mạnh Sơ Hi có chút muốn khóc, nàng lắc đầu nở nụ cười: "Tuy rằng ủy khuất, nhưng ta lợi hại cho nên vẫn thu phục được."


Chu Thanh Ngô vui sướng lại có chút ảm đạm, nàng buồn bã đánh xuống tay thế: Ta không giúp được nàng, để nàng một người bôn ba.


Mạnh Sơ Hi nhíu mày: "Nói bậy, nàng làm sao sẽ để ta một mình? Nếu không phải có nàng ở nhà, ta sao có thể an tâm như vậy, nếu nàng không ở nhà, ta nơi nào có hy vọng."


Chu Thanh Ngô nhìn nàng, gương mặt đỏ lên, trong lòng ngọt lợi hại, ai có thể chống cự được lời âu yếm đến bực này, Chu Thanh Ngô muốn hôn nàng lại thẹn thùng, chỉ có thể dựa vào lòng ngực cọ cọ nàng.


Mạnh Sơ Hi ôm chặt nàng, nghĩ đến chuyện đó nhắm mắt lại lẩm bẩm nói: "Chúng ta về sau đều không xa rời nhau nữa, mới mười ngày ta liền chịu không nổi."


Chu Thanh Ngô cười gật đầu, sau đó nàng đẩy đẩy Mạnh Sơ Hi: Ta đi nấu cơm cho nàng.


Mạnh Sơ Hi buông nàng ra, cũng đi theo vào bếp: "Vợ ngoan muốn nấu món gì?"


Chu Thanh Ngô nghĩ nghĩ, hôm nay không dự đoán được có thể chờ đến Mạnh Sơ Hi, cho nên trong nhà cũng không có nguyên liệu tốt, suy nghĩ một chút, ánh mắt nàng sáng lên: Làm món mới cho nàng.


Mạnh Sơ Hi có chút tò mò: "Cái gì mới lạ?"


Dứt lời liền thấy Chu Thanh Ngô từ trong lọ sành múc ra một ít bột khoai lang đỏ, nàng hơi hơi sửng sốt: "Làm mì chua cay sao?"


Chu Thanh Ngô lắc đầu, nàng cũng không biết cái gì kêu mì chua cay, chỉ là ý bảo Mạnh Sơ Hi chờ.


Mạnh Sơ Hi lại bị cấm làm việc, liền ở một bên hạnh phúc mà nhìn Chu Thanh Ngô nấu ăn cho mình. Ừm, cho nước vào bột khoai lang đỏ đều thành súp màu trắng ngà, lại để vào ba quả trứng gà đánh tan khuấy đều.


Lúc dầu trong nồi nóng lên, Chu Thanh Ngô dứt khoát lưu loát múc một chén nhỏ bột khoai đổ vào, trong nháy mắt một tầng màu trắng đặc sệt nổi lên, Chu Thanh Ngô dùng sạn đem phần bột bên dưới đảo lên, thực mau liền ngưng tụ thành hình dạng một chiếc bánh.


Chu Thanh Ngô dùng sạn xúc quanh mép nồi, thuận thế vừa lật, một trương bánh rán lớn hoàn mỹ được lật lên, Mạnh Sơ Hi nhịn không được oa một tiếng, Chu Thanh Ngô nghe xong khóe miệng đều kiều lên.


Như thế lặp lại, chiên ba cái bánh, Mạnh Sơ Hi vốn tưởng rằng các nàng muốn ăn bánh khoai lang đỏ, kết quả Chu Thanh Ngô đem chúng nó cuốn lên tới, cán phẳng ra rồi cắt thành sợi giống như mì tươi.


Cho thịt heo cùng hành tỏi vào xào nóng lên, thêm chút nước sôi. Đến đây Mạnh Sơ Hi đã biết Chu Thanh Ngô muốn làm món gì. Nhưng thứ này rất mới lạ, nàng đích xác không ăn qua.


Nước sôi liền đem sợi khoai co dãn bỏ vào, bột khoai lang đỏ hơn

ngả màu nâu, sau khi thêm trứng gà đặc biệt thơm. Chu Thanh Ngô cho vào lá tỏi cùng rau xanh, nêm nếm vừa ăn liền múc cho Mạnh Sơ Hi một chén.


Ý bảo nàng: Ăn khi còn nóng, cái này dễ dính lại.


Trước ánh mắt chờ mong của nàng, Mạnh Sơ Hi gắp một đũa thổi nguội để vào trong miệng. Một ngụm miến khoai lang đỏ sảng hoạt ngon miệng, bởi vì bỏ thêm trứng gà còn có chút béo, nước súp dung nhập trong đó, đã có sợi khoai lang đỏ mềm, lại có trứng gà thơm, ăn rất ngon.



Mạnh Sơ Hi ăn đến khen không dứt miệng: "Ăn ngon, ta chưa từng ăn qua như vậy. Mấy ngày này ở bên ngoài đều ăn ở tửu lầu khách điểm, không hợp khẩu vị, vẫn là Thanh Ngô làm ăn ngon."


Chu Thanh Ngô thấy nàng thích lúc này mới ăn lên, nghe nàng nói như vậy lại có chút buồn cười, rõ ràng trù nghệ của Mạnh Sơ Hi càng tốt.


Chỉ một phần miến khoai lang đỏ trứng gà, Chu Thanh Ngô cảm thấy quá đơn giản, vội nói: Hôm nay nghỉ sớm một chút, ngày mai ta làm món ngon cho nàng.


Mạnh Sơ Hi uống xong canh thỏa mãn mà sờ sờ bụng: "Cái này liền ăn rất ngon."


Rửa mặt xong, Chu Thanh Ngô ngồi ở trước gương đồng, gỡ ra trâm cài đầu, đem một đầu tóc dài buông xõa xuống dưới, Mạnh Sơ Hi dựa vào bên giường, ôn nhu nhìn nàng.


Chờ đến Chu Thanh Ngô lên giường nằm xong, nàng mới thở dài nói: "Cuối cùng lại có người để ôm, ta không ở nhà, vườn dâu tình huống như thế nào? Nàng một mình có mệt hay không?"


Chu Thanh Ngô lắc đầu: Có bọn họ giúp ta. Nhóm tằm thứ hai đã chuẩn bị nở, vườn dâu vừa bón thúc xong, xưởng gia công sợi đều làm tốt vải dệt.


Chu Thanh Ngô đem sự tình công đạo một lần, nghiêng người nhìn Mạnh Sơ Hi: Tô Châu có thú vị không?


Mạnh Sơ Hi nghĩ nghĩ, khẽ cười nói: "Tô Châu phủ rộng lớn hơn Giang Ninh phủ, nó phồn hoa và rất mỹ lệ, hoa viên ở đó cũng thực đẹp...."


Nàng ôm Chu Thanh Ngô sinh động như thật mà kể hết thảy nàng nhìn thấy ở Tô Châu, nàng nếm đến những thức ăn gì, nàng uống qua rượu cùng trà gì, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều kể cho nàng ấy nghe.


Chu Thanh Ngô nghe được mùi ngon, vẻ mặt chuyên chú mà nhìn chằm chằm Mạnh Sơ Hi, con ngươi đều bất động.


Nói hồi lâu, Mạnh Sơ Hi cúi đầu nhìn Chu Thanh Ngô, tiểu cô nương đã sớm không nghe nàng nói cái gì, liền như vậy nhìn chính mình, mắt to dạng cười, phảng phất có ngôi sao ở bên trong. Nàng cũng ngơ ngẩn nhìn nàng ấy, thẳng đến ngực nóng lên, nhịn không được nuốt nuốt nước miếng.


Lâu lắm không gặp, lần này tưởng niệm khó có thể giải quyết, ở ngọn đèn dầu rã rời ban đêm, loại thời điểm này phá lệ dễ dàng giục sinh tình tố. Thực mau, Mạnh Sơ Hi hôn Chu Thanh Ngô.


Ngọn lửa đong đưa làm trong phòng sáng tối dao động, hai người ôm nhau hôn rồi lại hôn, lúc các nàng cùng lăn vào một chỗ trên giường, sắp phát sinh chuyện gì, các nàng lẫn nhau trong lòng biết rõ ràng, cũng nóng bỏng chờ mong.


Chu Thanh Ngô một bên cùng Mạnh Sơ Hi hôn sâu, một bên lôi kéo đai lưng đối phương, mới phát hiện cái kia nút thắt dường như có chút khó giải.


Ngày thường đai lưng đều là nàng hệ giúp Mạnh Sơ Hi, tất nhiên nàng hiểu rõ cách cởi xuống, nhưng Mạnh Sơ Hi đi Tô Châu mười ngày, liền đã học được cách đánh kết kiểu khác, vốn là nàng cả người đang trong hỗn loạn, giờ phút này ngón tay lung tung kéo, càng thêm bị đai lưng quấn lấy.


Chu Thanh Ngô: ......


"Muốn tự mình giải? Hay là muốn tỷ tỷ tự mình giải?"


Mạnh Sơ Hi bắt được tay nàng, thong thả mà vuốt ve lên đầu ngón tay kia, trong lời nói muốn có bao nhiêu ái muội, liền có bấy nhiêu ái muội.


Chu Thanh Ngô xấu hổ đến ngón tay đều cuộn lại, trong lúc nhất thời cũng không phân biệt được hai câu nói của Mạnh Sơ Hi có gì khác nhau.


Ngón tay nàng cọ cọ lên lòng bàn tay Mạnh Sơ Hi, ý hỏi: Cách đánh kết kia, nàng học từ đâu?


Mạnh Sơ Hi có chút muốn cười, dán ở bên vành tai phấn hồng của nàng, nhẹ nhàng nói: "Vì không có thê tử hệ thắt lưng cho ta, ta phải dựa vào ký ức để chính mình làm. Đây là nguyên chủ lúc trước ưa thích đánh kết như vậy."


Nguyên chủ là người có công phu, tự nhiên cách đánh kết cũng không đơn giản, Chu Thanh Ngô sống nơi hương dã đã quen tùy ý cột lại, nơi nào thấy qua nút thắt phức tạp như vậy.


Nàng chính mình cởi. Chu Thanh Ngô dứt khoát từ bỏ, viết lên tay nàng bốn chữ.


"Ân." Mạnh Sơ Hi rất ngoan ngoãn thuận theo, bàn tay dời xuống, nhanh chóng đem đai lưng Chu Thanh Ngô cởi ra.


Chu Thanh Ngô đang ánh mắt trông mong nhìn nàng, đột nhiên trên người một mảnh mát lạnh, nàng có chút không thể tin được mà tóm lấy bàn tay Mạnh Sơ Hi, bất mãn viết lên.


Nàng đang làm gì?


Mạnh Sơ Hi cũng không dừng lại, trở tay đem tay nàng đè ở bên gối, ngay lập tức giành lấy quyền chủ động, nheo nheo mắt vô tội nói: "Thê tử vừa có lệnh, để ta chính mình cởi."


Chu Thanh Ngô: .....


"Tỷ tỷ không phải đang chính mình cởi cho muội sao?" Mạnh Sơ Hi đè thấp tiếng nói, thổ khí như lan mà thổi vào tai nàng.


Chu Thanh Ngô nghe được có chút nghẹn, nữ nhân này vừa rồi là đang chơi chữ với nàng, thực sự là bên ngoài đứng đắn, bên trong một bụng xấu xa!


Nhìn xem tiểu cô nương đều ủy khuất đến đầy mặt đỏ bừng, Mạnh Sơ Hi cũng không định đem người trêu đến hỏng mất, đơn giản hơi ngồi lên thân mình, bàn tay giải kết, rất nhanh đem tầng vải vóc cuối cùng đều buông xuống.


Loáng thoáng ở trong ánh trăng mờ ảo xuyên qua khe cửa, chỉ thấy được nàng thân hình lung linh tinh tế, mái tóc dài mượt mà tuôn trước ngực, khéo léo mà che đi một nửa đóa tuyết liên, trên da thịt quang lõa trắng nõn, đóa hồng mai ẩn giấu sau làn tóc đen như mực, khiến mỗi một động tác của nàng đều mang theo phong tình cùng mị hoặc.


Chu Thanh Ngô nằm dưới thân Mạnh Sơ Hi, trước mắt mỹ cảnh thần tiên khiến nàng nhìn đến choáng váng, trong lúc nhất thời linh hồn đều


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện