Hạ Nhược Vũ phút chốc trừng lớn mắt, từ trên
giường ngồi dậy, nghĩ ngờ mà nhìn chấm chấm
vào cửa lớn.
Quay về nhìn cô một cái, không nói câu nào
liền đi mất, anh ta có ý gì.
“Khốn kiếp!”
Buổi sáng, Hạ Nhược Vũ mang một đôi mắt
gấu trúc thức dậy, bởi vì trên tay bị thương lại
không muốn người nhà lo lẳng nên cô tìm cớ xin
nghỉ mấy ngày.
Nhìn căn phòng trống rỗng, trong phút chốc.
không biết phải làm sao, trong đầu mờ mịt như
vừa bị nhét vào một đống bông gòn.
Hồi lâu sau cô mới tìm lại được chút tư duy
của mình, hôm nay cô phải đi thay thuốc, thôi thì
thuận tiện đi thăm Hàn Công Danh luôn vậy.
Trong lòng có ý tưởng, Hạ Nhược Vũ liền thay.
đồ rồi xuống lầu, ở trong phòng khách lại ngoài ý
muốn nhìn thấy một người
“Cô muốn đi đâu” Thanh âm trầm thấp của
người đàn ông vẫn bình tĩnh như ngày nào.
Bước chân đang xông thẳng ra ngoài của Hạ
Nhược Vũ phút chốc liền dừng lại ngay tại chỗ, cô
xoay người về phía anh, cười nhẹ nói: “Đi bệnh
viện thay thuốc:”
Cô còn tưởng tối qua anh đã đi rồi, mà cho dù
anh có đi không hay không thì cô cũng chả quan tâm
Ừm, hai người họ đã đến mức chia giường
ngủ, càng cách gần một bước tới ly hôn hơn rồi
“Tôi đưa cô đi” Mạc Du Hải đứng đậy khỏi sô
pha.
Cô biết Mạc Du Hải chỉ là thuận tiện đi làm.
chứ không phải cố ý muốn đưa cô đi nên cũng
chả có gì ngại ngùng: “Được thôi”
Hạ Nhược Vũ ra trước đợi anh.
Mười lăm phút sau người đàn ông mới châm
chậm đi ra, trong tay còn cầm một cái bình giữ
nhiệt, cô cũng không nghĩ nhiều, đại khái là đồ bố
chuẩn bị cho Lục Khánh Huyền thôi.
Thật đúng là chu đáo,
Lên xe, Hạ Nhược Vũ tự giác thất dây an toàn,
đột nhiên trong lòng có nhiều thêm một thứ: “Sao
tự dưng lại đưa bình giữ nhiệt cho tôi, bỏ ra đẳng
sau xe không phải được rồi sao?”
Lễ nào còn muốn cô giữ giúp một lát? Có phải
anh ta đã quá được nước lấn tới không vậy.
“Bữa sáng” Mạc Du Hải ngay cả nhìn cũng
không nhìn cô, chỉ nhàn nhạt nói.
Säc mặt cô phút chốc liền không tốt: “Anh
muốn đưa bữa sáng cho có ta tôi cũng mặc kệ,
đừng có mà khoe ân ái”
Cuối cùng Mạc Du Hải cũng liếc mắt nhìn sắc
mặt khó coï của cô một cái, không tiếng động thở
dài: “Đây là bữa sáng của cô”
“Hở, của tôi?” Hạ Nhược Vũ có hơi ngạc nhiên
mà nhìn anh.
Thật đúng là một đáp án bất ngờ.
Mạc Du Hải thu tâm mắt lại, khởi động xe: “
nửa tiếng đủ cho cô ăn xong rồi”
Hạ Nhược Vũ cúi đầu nhìn bình giữ nhiệt
rước mắt, trong lòng cực kỳ phức tạp: “Tôi không
ăn nữa, anh giữ lại cho Khánh Huyền đi”
“Cô ấy không cần, y tá sẽ chăm sóc tốt cho cô
ấy” Mạc Du Hải hơi nhíu mày nói.
Trái tìm đang điên cưỡng đập mạnh của cô lại
| lần nữa trở về bình tính, thì ra là vì cô ta không
cần chăm sóc nữa, nên cô mới được hưởng ké,
nhưng mà, cũng coi như anh ta còn có chút
lương tâm: “Cảm ơn”
©ó lẽ vì nghĩ đến việc cô đang ăn sáng, nên
tốc độ chạy xe của Mạc Du Hải vẫn luôn chạy ở
mức tốc độ như rùa.
Hạ Nhược Vũ không tốn bao nhiêu sức liền
mở được nắp bình, thì ra là do anh đã vặn ra từ
trước, nhìn đồ ăn trong bình, mắt cô cứ như bị cát
bay vào mà nổi lên từng tầng sương mù.
Bữa sáng gì chứ, đây rõ ràng là canh bồ câu
dùng để hồi phục vết thương!
Thật đúng là đồ đàn ông nghĩ một đàng nói
một nẻo, nhưng lại cứ đâm vào nơi yếu nhất ở sâu
trong lòng cô.
“Hình như canh bồ câu này có hơi khét thì
phải?”
Sắc mặt người đàn ông có hơi mất tự nhiên,
nếu cô quay đầu thì sẽ phát hiện bên tai người
đàn ông có một vệt đỏ khả nghỉ.
“Thích ăn hay không thì tùy” Bồ câu là từ.
sáng sớm anh dặn dì Hoa đi mua, rồi tự mình vào.
phòng bếp hầm, chỉ là trong lòng có tâm sự nên
không chú ý, khiến thịt bồ câu có hơi dính nồi, nên
mới hơi có mùi khét.
Hết cách, thời gian cấp bách, chỉ có thể cho cô ăn tạm vậy.
Hạ Nhược Vũ không hề nghĩ là do anh hầm,
còn tự nói một mình: “Dì Hoa đã nấu ăn mấy mươi
năm, không thể nào lại phạm phải một sai lầm
cấp thấp thế này được”
“Không nên lãng phí tấm lòng của người ta”
©ô nghĩ nghĩ cũng đúng: “Biết rồi, tôi sẽ ăn
hết”
Lúc sắp đến bệnh viện thì cuối cùng Hạ
Nhược Vũ cũng giải quyết hết canh bồ câu, một
con bồ câu béo mập đều bị cô cho vào bụng, còn
chả có hình tượng mà ợ một cái: “Tuy hơi có mùi
khét, nhưng nói chung vẫn không tệ”
Khóe miệng Mạc Du Hải giật giật, trực tiếp bỏ
qua câu đăng trước của cô.
Vừa đậy xong nắp bình giữ nhiệt, nhưng lại
nghĩ nếu cô xách vào bệnh viện thế này thì có hơi
không tốt lảm, nếu Hàn Công Danh hiểu lâm là
đem cho anh ta, nhưng lại chỉ còn một đống
xương thì thật lúng túng: “Ờ ừm, đợi anh tan làm
rồi lại đem bình giữ nhiệt về đi”
“Có cần thuận tiện rửa luôn giúp cô không”
Giọng nói Mạc