Nếu Anh Mệt Thì Dựa Vào Em

Đặt Bẫy


trước sau

T/g: Hai người các ngươi đừng suốt ngày cãi nhau nữa ta đau đầu quá đây này.Băng và Linh cùng quay đầu lại nói:- Ngươi im miệng đi. Đây không có chỗ cho ngươi nói chuyện.T/g: Xui xẻo thiệt chứ. Đi từ hang sói ra tưởng thoát nạn ai ngờ lại trúng phải hang cọp. Mà không phải một con mà đến hai con cọp cái. Không con nào dạng vừa mới chết chứ. Số ta đúng quá thảm thương. Ai thương tác giả nhớ like nha. Huhu.- Mary, ngươi mới nói ai cọp cái. Thiên Linh xách dao chạy theo sau.- Ta vô tội nha.- Ngươi không được học theo Băng Nhi của ta nha.Dao chờ sẵn.T /g: Chạy nhanh là thương sách. 36 kế của tiểu yến tử. Chạy thôi.* * *Thiên Linh bắt đầu lên kế hoạch dụ dỗ Băng. Dùng khổ nhục kế. Anh say:- Không ai làm ấm giường?Bên kia Băng Nhi lại đang lên kế hoạch để tán đổ anh. Mặt dày kế.- Có ta nha!Đúng là trời sinh một cặp biến thái.Nhà không có người. Vì người giúp việc bị bệnh xin nghỉ. Linh gọi điện thoại:- Không có ai nấu cơm cho ta ăn?- Có ta nha.Khi ai đó cô đơn:- Không có ai làm bạn với ta nha?Mắt long lanh:- Có ta nha.Một ngày nắng đẹp trời, nhìn lên bầu trời trong xanh. Hoa nở khắp nơi. Dòng người tấp nập bận rộn làm việc.Khi Linh buồn chán:- Không có ai cùng đi xem phim?Vẫy đuôi:- Có ta đây.Một đêm, trời không trăng không sao. Thuận lợi làm những chuyện mờ ám nha.Ai đó vẫn tỉnh bơ:- Không có ai say cùng ta?Băng không biết mình vừa rơi vào tay giặc:- Ta cùng người uống.Say rượu thất thân là người ta nha. Còn ta say rượu loạn tính nha.Băng Nhi chỉ thẳng người đối diện:- Ngươi là ai?Linh cười duyên:- Người không biết ta sao?Băng lắc đầu:- Ta biết cần gì hỏi ngươi?Thiên Linh biết kế hoạch của mình đã thành công. Linh cười:- Đoán xem ta là ai?Băng thấy đầu choáng váng:- Ta đoán không được.Linh bắt đầu dò hỏi:- Ta có đẹp không?Ánh mắt bắt đầu mơ màng:- Rất đẹp!- Vậy bây giờ ngươi muốn gì?- Ta muốn ăn thịt ngươi.Sau một màn mây mưa. Băng Nhi tỉnh lại. Thấy trên người làn da trắng đầy những dấu ấn đỏ như dâu. Ngại ngùng.Người kế bên cười thầm:- Ta chịu trách nhiệm với ngươi.Băng lắc đầu:- Ta không muốn.Thiên Linh mặt lạnh:- Tại sao?Eo, quá đáng sợ. Băng rùng mình:- Ta không biết nha.Nhìn ai đó ôm áo quần mặc vào và biến mất. Thiên Linh cười:- Em là của ta. Muốn chạy. Em nằm mơ đi cô bé.* * *Thiên Linh nghĩ thầm:- Chạy trốn cũng nhanh thật đấy!Băng Nhi đang ngồi vừa viết nhật ký vừa ngẩn người. Viết mãi chẳng có chữ nào nha. Mọi thứ xảy ra quá nhanh. Khiến em nghĩ mọi thứ chỉ như

là một giấc mơ mà thôi. Em sợ tỉnh dậy. Mọi thứ là do em đang tưởng tượng ra. Nghĩ đến đêm đó, hai má Băng hồng như cánh hoa.Đến khi Linh tìm được em đang ngủ dưới gốc cây hoa đào nở. Anh nhớ lại quá khứ. Nhớ lại kiếp trước.Kiếp này, anh thật sự hạnh phúc. Nhìn em đang ngủ nhưng khoé mắt chảy ra những giọt lệ nhỏ nóng bỏng rơi trên tay anh như thấm vào tim.- Em đừng khóc! Em khóc anh đau lòng lắm.Một tay anh lau những giọt lệ còn vương trên đôi má hồng của em. Đặt một nụ hôn lên trán em. Em vẫn không biết bảo vệ mình. Không biết tự phòng vệ. Nếu không phải anh mà là một người xấu thì sao?Anh cảm thấy rất đau lòng. Anh nghiêng đầu em dựa vào vai anh. Hai người ngủ say trong gió mùa xuân. Những cánh hoa đào lại bay lượn trong gió. Tạo ra một khung cảnh tuyệt đẹp.Em mơ thấy kiếp trước! Mơ thấy em đã làm tổn thương đến anh. Em đau lắm. Mơ thấy anh ngày ngày bên cạnh em cùng em trò chuyện. Cùng nhau ăn cơm và cùng nhau ngủ chung giường.T/ g: Không được nghĩ bậy nha. Haha. Đầu óc ta rất trong sáng nha.Anh cũng mơ thấy em. Anh mơ thấy lần đâu tiên chúng ta gặp nhau. Cũng dưới gốc cây đào. Em rất cô đơn và lạnh lùng. Em như một nữ thần trên cao. Anh không thể nào nắm bắt được. Không thể nào đi vào thế giới riêng của em.Hôm nay, em là của anh. Băng Nhi, anh sẽ không để như kiếp trước. Sẽ không cho em rời khỏi anh nữa. Anh không trông mong những ngày đau khổ khi không có em bên cạnh.Anh muốn chính mình sẽ mang đến cho em hạnh phúc. Anh sẽ là bờ vai đủ rộng để che chở cho em. Không để em cô đơn và sợ hãi. Không bao giờ để em một mình đối mặt với khó khăn. Anh không cho sai lầm tiếp tục diễn ra.Nếu như em muốn hỏi tại sao anh có thể nhớ được kiếp trước thì rất là đơn giản. Anh đã xuống dưới gặp diêm vương để đòi lại em. Nhưng không ta không chịu trả. Ông ta bảo:- Em đã đi đầu thai trước rồi.Anh tức giận đập phá tất cả. Quậy cho tung cả địa phủ. Cuối cùng, ông ta phải chịu thua. Để cho anh gặp lại em kiếp này.Về mạnh bà thì càng đơn giản thôi. Phụ nữ ai chẳng thích đẹp chỉ cần dụ dỗ tí là xong. Haha.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện