Nếu Ánh Trăng Không Ôm Lấy Em

Chương 70


trước sau

Vào tháng 6 trong năm, Sầm Ninh với tư cách là chủ trì đã tổ chức thành công cuộc triển lãm ảnh, triển lãm ảnh kéo dài hai tuần thu hút rất nhiều nhiếp ảnh gia nổi tiếng và những người yêu thích chụp ảnh đến từ khắp nơi trên thế giới, và đã trở thành chủ đề hot nhất trong giới nhiếp ảnh.

Sau khi kết thúc cuộc triển lãm, Sầm Ninh cuối cùng cũng dành được thời gian rảnh rỗi để chú ý đến hôn lễ của cô và Ngôn Hành Chi.

Hôn lễ sẽ diễn ra vào giữa tháng chín, bởi vì thân phận của Ngôn Hành Chi nên hôn lễ sẽ được tổ chức kín đáo, không quá phô trương. Sau hôn lễ, Ngôn Hành Chi phải đi công tác ở nước ngoài, Sầm Ninh cũng đi theo bay sang châu Âu. Mặc dù khoảng thời gian này anh không thể dành cả ngày ở bên cô nhưng cũng xem như là trải qua tuần trăng mật ở nước ngoài.

Hai tháng sau, Ngôn Hành Chi trở về nước, Sầm Ninh cũng đi một chuyến bay khác từ Pháp trở về.

"Hôm nay chúng ta đến trung tâm thương mại mua chút quà cho bọn nhỏ nhé." Ngay ngày hôm sau khi về đến nhà, Sầm Ninh dùng điện thoại di động mà lướt web, xem [Em bé mới sinh thì nên tặng gì].

Ngày hôm qua trở về nhà rất muộn, hành lý còn chưa sắp xếp, Ngôn Hành Chi một bên vừa giúp cô lấy đồ trong va ly ra một bên nói, "Mua cái gì?"

"Chúng ta sẽ trở về Ngôn gia sau, Dịch Tích mới sinh em bé không lâu, chúng ta phải đến đó tặng ít đồ."

Dịch Tích vợ của Từ Nam Nho, em trai của Ngôn Hành Chi, đã sinh được một cặp song sinh khi Sầm Ninh đi ra nước ngoài trong tháng đầu. Bởi vì Sầm Ninh ở bên ngoài nên lần đầu còn chưa nhìn thấy, cho nên sau khi trở về liền nhanh chóng muốn chạy đến xem."

Mà lúc này, mối quan hệ của Ngôn Hành Chi và Từ Nam Nho từ "gặp mặt đã chế nhạo thậm chí là đánh nhau" năm 17, 18 tuổi đến tình anh em "trước đó là hiểu lầm giờ thấy nhìn thuận mắt hơn nhiều" như bây giờ.

Từ Nam Nho ra nước ngoài học đại học, sau khi về nước thì làm giáo sư ở một trường đại học nào đó, nhưng về sau lại không biết vì lí do gì mà anh nghe theo Ngôn Quốc Phong, trở về tiếp nhận khối thương nghiệp của Ngôn gia, rồi sau đó kết hôn với đại tiểu thư của Dịch gia, Dịch Tích.

Ngôn Hành Chi là trưởng tôn của Ngôn gia đi theo con đường quân nhân, cho nên anh tuyệt đối sẽ không can thiệp vào việc kinh doanh, mặc dù Ngôn Hành Diệu và những cháu ngoại khác cũng là người làm ăn, nhưng Ngôn Quốc Phong lại xem trọng năng lực của Từ Nam Nho, cho nên ông vẫn luôn tìm cách để anh về nhà làm việc.

Lúc này, mọi thứ đều đúng quỹ đạo.

"Anh nói xem chúng ta nên mua cái gì bây giờ?" Sầm Ninh có chút rối rắm: "Em chưa từng mua đồ cho em bé."

Ngôn Hành Chi cũng không chút để ý mà nói, "Cũng không cần phải đặc biệt mua cái gì, lúc trước khi còn chưa sinh, anh và Từ Nam Nho đã đến cửa hàng của mẹ và em bé."

Sầm Ninh ngạc nhiên: "Anh và anh ấy? Hai người cùng nhau đi mua đồ sao?"

"Ừ, tình cờ gặp nhau, nói thế nào thì cũng là cháu trai, hẳn là nên mua một ít."

"Nhưng em còn chưa mua mà, không được, phải mua một chút đồ đem đến mới tốt." Sầm Ninh nắm lấy cánh tay Ngôn Hành Chi: "Anh có muốn đi cùng em không."

Ngôn Hành Chi nhìn cô một cái, cười nhạt: "Em đã nói như vậy anh có thể không đi sao."

Cùng Ngôn Hành Chi đi dạo trung tâm thương mại hơn một tiếng đồng hồ, Sầm Ninh vui vẻ ôm một đống đồ trở về Ngôn gia. Lúc về đến nhà, Sầm Ninh liền chạy ngay đến phòng của Dịch Tích.

Cửa phòng không có đóng, Sầm Ninh nhìn thấy Dịch Tích đang có chút nóng nảy.

"Em không muốn ăn cái này, cái này béo lắm. Anh nhìn xem bây giờ em mập thành cái dạng gì đây?"

Mặc dù đang trong cơn tức giận nhưng cũng rất ôn hoà, "Em mập chỗ nào, cái này ăn không béo, đây là bồi bổ thân thể cho em."

"Từ Nam Nho! Anh đừng có mở mắt ra mà nói dối được không!" Dịch Tích bộ dạng muốn khóc "Rõ ràng là em mập muốn chết, oa anh nhìn thịt này."

Từ Nam Nho: "Tích Tích——"

Một trận nhốn nháo, Từ Nam Nho của lúc này so với Từ Nam Nho trong ấn tượng của Sầm Ninh của nhiều năm trước thật không giống nhau, quả nhiên, thời điểm gặp được người rồi yêu người đó, liền thay đổi thành bộ dáng vui vẻ mà chịu đựng.

Sầm Ninh đứng ở cửa, cũng không ngại mà đi vào luôn.

"Khụ."

Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng ho khan, mà âm thanh này cũng sự gây chú ý của hai người trong phòng. Sầm Ninh quay đầu lại, chỉ thấy Ngôn Hành Chi đứng ở phía sau, không khách khí mà làm phiền hai người bên trong kia.

"Sầm Ninh?!" Dịch Tích nhìn cô, biểu tình trên mặt nháy mắt liền đổi, cô ấy vui vẻ cười nói, "Chị đã trở về a?"

Tính tình Dịch Tích và Sầm Ninh ở hai thái cực khác nhau, một người tính tình nóng nảy tuỳ tiện, một người thì cẩn thận ôn hoà, nhưng tính cách bất đồng của hai người họ lần đầu gặp nhau lại ăn ý nhịp nhàng đến thế.

Sầm Ninh đi vào, "Ừ, khuya hôm qua mới về tới nhà,.....Em, ổn chứ?"

Dịch Tích: "Ổn cái gì, em vì cặp nhóc kia mà hy sinh nhiều lắm đấy."

Mặc dù Sầm Ninh nhìn cô ấy nói vậy, nhưng ý cười đáy mắt là thật, Sầm Ninh trong lòng cũng mừng cho cô ấy: "Chị đi nhìn bọn nhóc xem."

"Ở bên này, chị đi nhìn một chút."

"Ừ." Sầm Ninh đi đến một bên giường nhỏ, liền nhìn thấy hai khúc nhỏ một hồng một xanh. Trẻ sơ sinh thật sự rất nhỏ, mặt, tay, chân, muốn bao nhiêu nhỏ thì có bấy nhiêu nhỏ.

"Thật là đáng yêu." Sầm Ninh nhất thời nhìn đến ngây người, "Thật sự giống nhau như đúc."

Ngôn Hành Chi đi tới bên cạnh cô: "Sinh đôi, đương nhiên phải giống nhau rồi."

"Thực sự rất đáng yêu đó." Sầm Ninh kéo tay áo Ngôn Hành Chi, lời nói hiện rõ sự kích động, "Anh xem bé này.....Nha bé cười với em đó."

Ngôn Hành Chi đưa tay chạm vào khuôn mặt bé nhỏ: "Ừ, thấy rồi."

Dịch Tích xuống giường đi tới bên cạnh Sầm Ninh: "Chị có thể ôm một cái mà."

Sầm Ninh sững người một chút: "Thôi bỏ đi, còn nhỏ như vậy, nếu bị thương thì phải làm sao."

"Nào có khoa trương như vậy." Dịch Tích cúi người ôm một trong hai đứa đứng lên đưa đến Sầm Ninh: "Đây là em trai Dịch Trì, đây, ôm bé một cái."

Tiểu Dịch Trì y y nha nha, đôi mắt lấp lánh, chỉ nhìn thôi mà trong lòng đã ngứa ngáy. Sầm Ninh lo lắng nhìn Dịch Tích một cái, sau đó như lấy hết dũng khí, đưa tay qua ôm lấy.

Thực sự rất nhẹ, cảm giác ôm vào trong vòng tay làm cô không dám chậm trễ dù chỉ một chút, mềm mại như thể chỉ cần chạm vào là có thể tan vỡ khiến cô không dám buông lơi.

Sầm Ninh không dời tầm mắt chăm chú mà nhìn bé, vẻ mặt cảnh giác, cho đến khi tiểu Dịch Trì ở trong ngực nhìn cô cười một cái.

"Bé lại nhìn chị cười!"

Dịch Tích tựa người vào giường trẻ con bên cạnh: "Ừ, có vẻ thằng bé rất thích chị."

Sầm Ninh vẻ mặt vui mừng, thích thú trêu chọc tiểu Dịch Trì.

Dịch Tích duỗi lưng một cái: "Ninh Ninh, em thấy chị rất thích trẻ con."

Sầm Ninh: "Thằng bé rất đáng
yêu mà."

"Tối đến là bắt đầu nhao nháo, hai đứa cùng nhau khóc, giống như hát nhạc giao hưởng vậy." Dịch Tích vỗ vỗ bả vai Sầm Ninh, có chút tuỳ ý nói: "Chị thích như vậy, đưa chị nuôi một đứa nhé."

Sầm Ninh: "Hả?"

Ngôn Hành Chi ở một bên nhướng nhướng mày: "Nói đưa liền đưa, cũng phải xem người nào đó có đồng ý hay không đã."

Dịch Tích nghe vậy liền chuyển dời tầm mắt, nhìn thấy Từ Nam Nho đứng ở bên cạnh vẻ mặt không nói nên lời. Cô mỉm cười, đè thấp giọng nói ở bên tai Từ Nam Nho: "Dù sao cũng là Ngôn gia nuôi nấng, buổi tối để một đứa ở phòng bọn họ cho nó ồn."

Từ Nam Nho thấp mắt liếc cô một cái, "Muốn anh khen em thông minh à."

Dịch Tích lập tức nói: "Thầy giáo Từ cảm thấy vui vẻ cũng có thể khen một chút nha."

"......"

Sầm Ninh cười: "Em dám đưa chị cũng không dám nuôi đâu."

Dịch Tích: "Không dám nuôi à.....Cũng đúng, con cái của người khác nuôi có thể sẽ hoảng một chút. Vậy thì hai người tự mình sinh đi, đang chuẩn bị mang thai sao?"

Sầm Ninh làm mặt quỷ với tiểu Dịch Trì, nghe vậy ngừng lại một chút, vẻ mặt có chút đỏ, "Không, không có đặc biệt chuẩn bị."

Dịch Tích thích nhìn Sầm Ninh đỏ mặt, thấy vẻ mặt cô đỏ liền muốn trêu chọc cô, "Không chuẩn bị mới tốt nha, thuận theo tự nhiên cũng không sai, đúng không Từ Nam Nho?"

Từ Nam Nho hiển nhiên không muốn tham gia đề tài này, khom lưng ôm một đứa khác.

Dịch Tích cũng không thèm để ý, tiếp tục nói, "Em còn nghe nói những đứa trẻ được sinh ra từ trong tuần trăng mật sẽ rất thông minh, đúng rồi——" Dịch Tích đột nhiên lại gần ở bên tai Sầm Ninh nói nhỏ một câu.

Ngôn Hành Chi nhìn đứa bé, vô tình ngước mắt lên liền nhìn thấy Sầm Ninh tai đỏ sang má, mà tình huống này, không cần nghĩ cũng biết Dịch Tích đang thì thầm những điều kỳ lạ cho cô nghe.

Ninh Ninh của nhà anh gặp được người như Dịch Tích, thoả thoả bị "ăn hiếp."

Vì vậy, Ngôn Hành Chi đi đến, một chút đem Sầm Ninh kéo về bên cạnh mình, "Không còn sớm nữa, trẻ con cũng nhìn xong rồi đi gặp ông nội thôi."

Sầm Ninh liền được giải cứu: "Vâng ạ!"

Nói xong, nhanh chóng đem tiểu Dịch Trì trở lại giường, "Dịch Tích, vậy chị đi trước nha, đúng rồi, quà chị mua để ở dưới lầu, lát nữa chị sẽ nhờ người mang lên."

"Được, cám ơn nha tiểu Ninh Ninh."

"Không sao mà."

Ngôn Hành Chi cùng Sầm Ninh rời đi, Dịch Tích vẻ mặt thích thú ngồi xuống bên cạnh Từ Nam Nho.

Từ Nam Nho: "Lại nói với Sầm Ninh cái gì vậy?"

Dịch Tích vẻ mặt vô tội: "Em không có."

Đôi mắt Từ Nam Nho chứa ý cười: "Đừng nói những thứ có với không, dạy hư người khác."

"Em làm sao lại có thể dạy hư Ninh Ninh—— Này, Từ Nam Nho, trong lòng anh hình tượng của em là như vậy sao?!"

Từ Nam Nho nhéo nhéo gương mặt đứa bé ở trong ngực? "Nếu không thì như thế nào?"

Dịch Tích hừ hừ "Có ai đi nói như thế với học sinh của mình không, nói chung không cần biết em như thế nào, dù em có thế nào đi chăng nữa thì đó cũng là do lỗi của thầy."

Từ Nam Nho dừng một chút, quay đầu lại nhìn cô: "Ở đại học anh dạy em được mấy tiết, em đem cái nồi lớn như vậy vứt cho anh, hửm?"

Dịch Tích tức giận ở trong lòng anh mà cọ, "Không quan trọng! Dù sao mọi thứ cũng đều do anh!"

——

Sau khi gặp ông nội, Sầm Ninh cùng Ngôn Hành Chi trở về phòng nghỉ ngơi.

Ngôn Hành Chi sau khi tắm xong liền nhìn thấy Sầm Ninh đang nằm úp sấp trên giường chơi điện thoại, anh vén một góc chăn lên chui vào, vươn tay đem cô ôm vào trong ngực của mình, "Lại cùng Dịch Tích tán gẫu chuyện gì."

Sầm Ninh tắt màn hình di động: "Không có gì...."

"Ở gần như vậy còn muốn gửi tin nhắn à."

Sầm Ninh: "Đột nhiên cô ấy gửi cho em, muốn nói chuyện phiếm."

Ngôn Hành Chi kề sát mặt cô, nghiêng đầu tựa vào tai cô, cô cũng vừa mới tắm xong, hương thơm của sữa tắm hoà quyện với hương thơm ban đầu của cơ thể cô....Mùi hương đó khiến anh mê muội.

Ngôn Hành Chi hôn lên tai cô, thuận miệng nói, "Vừa rồi ở trong phòng cô ấy nói với em cái gì."

Sầm Ninh có chút ngại ngùng, nhưng mà giờ phút này chỉ có hai người bọn họ, cho nên cô liền mở miệng nói: "Hỏi chúng ta lúc hưởng tuần trăng mật có...đeo bao không."

Ngôn Hành Chi dừng lại một chút: "Ừ, em nói như thế nào?"

"Em? Em không có nói cho cô ấy."

Tay Ngôn Hành Chi bắt đầu hướng vào trong quần áo, đột nhiên nói: "Vậy em cảm thấy đeo hay là không đeo mới tốt."

Lòng bàn tay áp lên trước ngực mềm mại, hơi thở từ từ.

Sầm Ninh thanh âm ưm, thấp giọng nói, "Không phải lúc nào chúng ta cũng đeo sao."

Ngôn Hành Chi xoay người đem cô áp dưới thân mình, chui đầu vào cổ cô khẽ cắn: "Nếu em muốn có con, vậy thì không đeo...."

Quần áo dần dần bị ra, trong chăn ấm áp, da thịt mơn trớn, cảnh tượng kiều diễm.

"Em muốn có con đúng không, Ninh Ninh?"

"Anh thì sao?"

"Anh cũng có thể."

"Đột nhiên phát hiện trẻ con thật đáng yêu." Hơi thở của Sầm Ninh hỗn loạn, "Em,....hình như cũng muốn."

Ngôn Hành Chi cười khẽ: "Vậy chúng ta lập tức chuẩn bị?"

"Hả? Được....."

Không chút khoảng cách mà đắm chìm vào, không có bất kỳ khúc mắc nào, gắt gao mà bám chặt vào nhau cùng một chỗ.

Dạ nguyệt hoa trêu, phiên vân phúc vũ.

Đêm nay của bọn họ dường như rất dài.

(Editor "Dạ Nguyệt Hoa Trêu (夜月花朝): Đây là một thành ngữ của Trung Quốc, ý chỉ khoảng thời gian tươi đẹp. Hoa Trêu (花朝) :Ngày sinh của trăm hoa; ngày trăm hoa đua nở (tương tuyền là ngày 12 tháng 2 hoặc ngày 15 tháng 2 âm lịch) là ngày trăm hoa đua nở. Nguồn Baidu.

Thành ngữ "Phiên vân phúc vũ" (翻云、覆雨) là dạng rút gọn của "Phiên thủ vi vân, phúc thủ vi vũ" (翻手为云、覆手为雨). Ý nghĩa của thành ngữ này là chỉ sự thay đổi như chong chóng, không biết đâu mà lần. Nghĩa bóng chỉ những người hay thủ đoạn, phản phúc, lèo lái, đảo điên. Nó có xuất xứ từ bài thơ "贫交行" [Bần giao hành] của 杜甫 (Đỗ Phủ). Nguồn google")

Truyện convert hay : Xấu Nữ Làm Ruộng: Trong Núi Hán Sủng Thê Vô Độ

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện