Lúc này cô cũng không nghĩ nhiều, đẩy cửa toilet ra rửa vết dầu mỡ.
Thẩm Dự Chương vào phòng ngủ, chốc lát sau đã ra, đứng trước cửa phòng toilet nói: “Đừng rửa nữa, em mặc cái này trước đi.”
Tay trái anh đang cầm một áo khoác kiểu nữ, tay phải còn cầm giá áo.
Vết mỡ trên áo cũng không thể rửa ra, hơn nữa quần áo ướt hong khô cũng không dễ, có sẵn quần áo sẵn thì vừa hay.
Cô không trì hoãn thêm, rửa tay xong liền nhận lấy, thuận miệng hỏi: “Của bạn gái anh sao?”
Thẩm Dự Chương nhìn cô, nói một câu làm cô cả kinh: “Của em.” Rồi anh quay người về phòng cất giá áo, để lại mình An Lai tiêu hóa loại tình tiết thần kì này.
Áo khoác trong tay màu lam nhạt, cổ áo và vạt áo đều có đường viền lá sen, rất có cảm giác thiếu nữ.
Thẩm Dự Chương: “Là quần áo nhiều năm trước của em, nhưng em cũng không có cao thêm, hẳn là mặc được.”
Một câu kéo hai người vào bầu không khí vô cùng tế nhị.
An Lai thở ra một hơi, gượng gạo nói sang chuyện khác: “Bức hình này là sao vậy?”
Thẩm Dự Chương phối hợp không tiếp tục nói đề tài kia nữa.
Anh đẩy rộng cửa thư phòng ra: “An Vãng vẽ, nó rất có thiên phú.”
Đôi mắt An Lai mờ mịt.
An Vãng? Dường như đó là em trai cùng cha khác mẹ của cô mà Viên Thanh Cử từng nhắc đến, nghe nói trước đó quan hệ giữa hai người cũng không tệ lắm.
Những chuyện khác cô không biết được bao nhiêu.
“Phải rồi, em cũng đã quên.” Thẩm Dự Chương cười chua chát: “Đi thôi, em sắp muộn rồi.”
An Lai hiện giờ không muốn để ý đến chuyện trễ hay không trễ nữa, “Tôi đã từng thấy bức họa này ở viện mỹ thuật, nghe nói là tác phẩm của một sinh viên.
An Vãng học ở đó sao?”
“Ừ, năm nay đã là năm thứ tư.”
An Lai muốn gặp lại người em trai cô đã quên đi này, trước đây chỉ nghe Viên Thanh Cử nói nó đã theo mẹ đi tái giá.
Nhưng cô không biết hai người họ sống cùng một thành phố.
An Vãng có lẽ là người duy nhất có cùng huyết mạch với cô trên đời này.
Thẩm Dự Chương nhìn ra vẻ chờ mong của cô: “Em muốn gặp nó? Hôm nay hơi trễ rồi, ngày mai đi, anh sẽ sắp xếp.”
Lần này An Lai không cự tuyệt ý tốt của anh: “Cảm ơn.”
“Lai Lai, không cần phải nói với anh hai chữ này.” Nhẫn nhịn một lát, cuối cùng Thẩm Dự Chương vẫn nói ra.
“Cần.
Lần sau tôi mời anh đến quán uống cà phê.” Cô làm như không phát hiện sắc mặt cứng ngắc của Thẩm Dự Chương khi cô tận lực giữ khoảng cách người xa lạ, “Đã trễ rồi, tôi phải đi.”
“Ừ.” Anh miễn cưỡng cười cười, tiễn cô ra cửa.
Hôm nay Thẩm Dự Chương lần đầu tiên không đến quán cà phê, An Lai cũng nhẹ nhàng thở ra.
Qua chuyện sáng nay, An Lai có thể cảm giác được Thẩm Dự Chương vẫn còn tình cảm với cô.
Cô cũng không muốn dây dưa với anh quá nhiều, lại hơi hối hận đã đồng ý để anh hỗ trợ tìm An Vãng.
Cô hẳn là nên trực tiếp nhờ bác Hách làm giúp.
Tuy ảo não, nhưng hôm sau điện thoại của Thẩm Dự Chương vẫn tới đúng hẹn.
Chuyện tìm An Vãng xem như thuận lời, Thẩm Dự Chương nghe nói An Vãng đang ở phòng ngủ, bọn họ trực tiếp lái tới dưới lầu ký túc xá.
Kết quả phòng ngủ không có ai, lại nghe nói An Vãng đã đến phòng học mỹ thuật, cả hai hỏi thăm một đường mới qua tới.
An Lai xuống xe, phát hiện Thẩm Dự Chương vẫn còn ngồi bất động trong xe.
Cô gõ gõ cửa: “Anh không đi sao?”
“Vì… có chút chuyện, An Vãng hẳn là không muốn gặp anh.” Nói rồi anh lại lắc đầu: “Thôi, anh đi cùng em.”
An Lai cũng không hỏi thêm, xoay người đi vào khu nhà học.
Phòng mỹ thuật nằm trên tầng cao nhất, lấy ánh sáng tốt nhất.
Cô chần chừ ngoài cửa phòng, không dám đi thẳng vào.
Thẩm Dự Chương hỏi: “Cận hương tình canh khiếp*?”
(*) Cận hương tình canh khiếp: Người xa quê lâu ngày khi về lại quê sẽ thấy sợ hãi 1 cách khó hiểu, ý nói An Lai gặp lại người nhà cảm thấy bồn chồn lo lắng.
An Lai lắc đầu: “Lúc trước vẫn muốn được sớm gặp mặt, hiện giờ thật sự gặp thì không biết phải đối mặt thế nào.
Tôi không còn nhớ gì cả.”
Trong phòng mỹ thuật không chỉ có một người, nam nữ đầy đủ, đều đang vẽ tranh, nhưng không có giáo sư.
Thẩm Dự Chương kéo An Lai đến gần cửa sổ: “Em đoán thử xem người bên trong ai là An Vãng?” Một sinh viên ngồi gần cửa sổ ngước lên nhìn bọn họ một cái rồi lại tiếp tục vẽ tranh sơn dầu.
An Lai đảo mắt một vòng, tầm mắt cuối cùng rơi vào lưng một nam sinh đang đứng.
Cậu ta khoảng một mét bảy lăm, mặc áo len cao cổ và quần thường.
Không nhìn thấy gương mặt nhưng có thể thấy nội dung bức tranh cậu đang vẽ, là bức hai con cún con màu vàng đi chưa vững, loạng choạng dựa vào nhau dùng ánh mắt tò mò ngắm nhìn thế giới.
Bức họa sắp hoàn thành rồi, An Lai không hiểu nghệ thuật, nhưng bức họa này làm lòng cô cảm thấy ấm áp.
Thẩm Dự Chương nhìn theo tầm mắt cô, cười cười: “Có lẽ đây chính là sức mạnh của huyết mạch tương liên.”
“Đó là An Vãng sao?”
“Hiển nhiên rồi, cho dù em đã quên, nhưng trong nhiều người như vậy em vẫn có thể tìm thấy cậu ta từ ánh mắt đầu tiên.
Cho nên em hoàn toàn không phải lo lắng gì cả.” Anh gõ cửa sổ: “Bạn học, xin gọi An Vãng giúp tôi.”
Người nọ nhìn anh một cái, giương giọng hô: “An Vãng, có người tìm.”
An Vãng nhìn sang, giận tái mặt đi ra ngoài.
An Lai cũng không ngờ câu nói đầu tiên An Vãng nói với cô lại là: “Sao chị vẫn đi cùng hắn ta?”
Ách, đổ ập xuống một câu như vậy, An Lai cả kinh không biết phải phản ứng làm sao.
Cô bị An Vãng kéo một cái ra sau lưng, cậu nhìn chằm chằm Thẩm Dự Chương cao hơn mình nửa cái đầu, khuôn mặt xanh mét.
An Lai lo lắng cậu nổi bão, nhưng cuối cùng cậu chỉ dùng giọng mệt mỏi nói: “Nếu anh vẫn còn nhớ đến tình cảm trước kia với chị tôi, thì buông tha chị ấy đi.”
Thẩm Dự Chương không đáp, chuyển hướng sang An Lai: “Hai người trò chuyện, lát nữa anh tới đón.”
An Lai hoàn toàn không có cơ hội chen vào, An Vãng trực tiếp từ chối: “Lời của tôi anh không nghe thấy sao? Chị tôi không cần anh.” Dứt lời cũng không quản Thẩm Dự Chương, kéo An Lai đi thẳng vào một phòng học trống.
An Lai