69
Ô, bạn đang tìm gì đó? Sự chăm chỉ của editor ư? Haha, vốn dĩ là đã không có, cô ta thậm chí còn không có đủ nghị lực và trách nhiệm để beta chương này, cô ta bỏ chạy rồi.
Thu Diệc Diệu vốn nghĩ rằng, tuy bây giờ đã ở bên nhau thật rồi nhưng trước đó bọn họ cũng đang trong tình trạng giả vờ làm người yêu nên chắc hẳn cũng không khác biệt gì lắm.
Nhưng sự thật không phải như vậy, từ sáng sớm của ngày tiếp theo, Thu Diệc Diệu đã cảm thấy bản thân như đang ngâm mình trong vại đuờng.
Buổi sáng khi cậu còn đang rửa mặt trong phòng, Khương Nặc đã nghiêng người tựa vào bên cạnh cửa để chờ cậu.
"Khương ca, tới đợi Diệu ca à?" Bạn cùng phòng đối với chuyện giả vờ làm người yêu của hai người đã quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, tuy rằng trước đây Khương Nặc chưa từng đến chờ Thu Diệc Diệu cùng đi, hôm nay đột nhiên tới, bọn họ cũng chẳng cảm thấy có vấn đề gì.
Vì để thắng cược thì ngày càng ra đòn mạnh hơn, càng ngày càng lấn tới hơn thì cũng chẳng có vấn đề gì cả.
"Ừ." Khương Nặc hơi gật đầu, cười nhẹ nhàng.
Bạn cùng phòng sờ đầu tóc, dường như bình thường tuy Khương ca là một người khá tốt nhưng cũng sẽ không cười với người khác một cách ấm áp không lý do thế này nhỉ?
Cậu ấy còn chưa nghĩ ra được là thế nào thì Thu Diệc Diệc đã vừa mặc đồng phục vừa mang giày chạy ra, "Được rồi được rồi."
"Không vội đâu."
Khương Nặc vẫn nở một nụ cười mỉm như vậy, chỉ là ánh mắt nhìn về Thu Diệc Diệu càng thêm dịu dàng.
Bạn cùng phòng càng trông càng cảm thấy kỳ quái, tại sao tâm tình của Khương thần hôm nay tốt như thế?
Đối mặt với bạn trai mới nhậm chức, Thu Diệc Diệu bắt đầu có hơi ngại ngùng, thậm chí còn có chút không dám đối diện với Khương Nặc.
Khương Nặc thì lại không hề che giấu tình yêu đối với Thu Diệc Diệu, mỗi lần nhìn sang đều làm cho cậu cảm thấy như Khương Nặc đang nói, "Cậu là của tớ."
Thấy ghét quá đi, nhưng mà lại rất là thích.
"Ngủ ngon không?" Khương Nặc thuận miệng hỏi.
"Cũng được."
"Ngày hôm qua tớ không ngủ được."
"Sao vậy?"
"Hưng phấn."
Lúc bọn họ nói những lời này là khi đang xuống tầng, Thu Diệc Diệu nghiêng đầu nhìn Khương Nặc một cái, người ở bên cạnh đang mỉm cười dịu dàng với cậu, trong mắt chứa đựng tình yêu không hề giấu giếm.
"Thật ra tớ cũng vậy." Thu Diệc Diệu nhỏ giọng đáp, nhưng sau khi nói xong lại không dám nhìn hắn nữa.
"Ừ." Khương Nặc nhân lúc cầu thang lúc này không có ai mới nhanh chóng hôn lên gò má của cậu một cái.
Hôm nay chuyện Thu Diệc Diệu đánh Chu Tiểu Cường đã lên trang nhất của diễn đàn.
Kể cả việc tại sao hai người bọn họ lại là bên đánh đám người Chu Tiểu Cường, hơn nữa còn là Khương Nặc vung ra một đòn trí mạng khi người nổi danh thiên hạ là Thu Diệc Diệu.
Suy nghĩ mọi chuyện, có lẽ bởi vì danh tiếng đại ca đã treo trên đầu của cậu, thêm việc dù nhìn thế nào thì Khương Nặc cũng không phải là người sẽ tham gia vào ẩu đả trong trường học.
Thu Diệc Diệu liếc mắt nhìn ảnh chụp trên điện thoại của Trần Gia Huy, chỉ có thể nói bây giờ kỹ thuật chụp ảnh của paparazzi quá tốt, bố cục không tồi còn chưa bàn đến, thậm chí còn làm mờ cảnh sau, dưới ánh đèn sân bóng mờ nhạt, góc nghiêng của Thu Diệc Diệu trông cực kỳ cay nghiệt và lạnh lùng, mà bóng dáng của Khương Nặc vừa vặn bị cậu che khuất.
"Thu Thu, cậu đẹp trai quá đi, không hổ là nam thần của tớ!" Trần Gia Huy tấm tắc khen ngợi.
"Đại ca cũng từng cứu tôi như vậy, hình ảnh ấy vẫn còn rất mới mẻ trong ký ức của tôi đó nha!" Vương Trị ba hoa chích choè một hồi, miêu tả cảnh tượng Thu Diệc Diệu đánh đám lưu manh kia răng rơi đầy đất thế nào.
Lương Lộ ở một bên nghe được, trong mắt đều là bong bóng màu hồng, "Có Diệu ca ở đây thì không người nào dám bắt nạt bạn học trong lớp của chúng ta nữa, thật là có cảm giác an toàn!"
Tuy nói xong Thu Diệc Diệu không muốn phản ứng với cô, nhưng cô vẫn rất háo hức viết những lời Vương Trị đã nói lên diễn đàng, tuyên dương rằng Thu Diệc Diệu có bao nhiêu trâu bò mới có thể đánh đấm như thế.
La Thiên Địch thò lại gần nhìn cô bùm bùm đánh chữ, nghiêm túc nói, "Tớ cũng có thể bảo vệ cho cậu."
"Chỉ dựa vào cậu thôi à? Cậu có làm được không đây?" Lương Lộ khinh miệt liếc mắt nhìn cậu ấy.
"Không thể nói đàn ông không được!" La Thiên Địch cùng cô đấu võ mồm.
Khi Khương Nặc nhìn đến bức ảnh này thì hắn bỗng chau lại mi tâm.
"Sao thế?" Thu Diệc Diệu nhận thấy sắc mặt của hắn cứng đờ, cậu cất lời hỏi.
"Lúc ấy cậu có chú ý xem có ai đi ngang qua nơi này không?"
Thu Diệc Diệu nhớ lại, sân bóng góc trường học này bị bỏ hoang, cũng không phải ở trên đường đi về ký túc xá, bình thường căn bản sẽ không có ai đi qua đây, bọn họ đứng yên ở đó lâu như thế cũng không nghe được một chút động tĩnh nào.
Lúc đi ra chỉnh đốn Chu Tiểu Cường cũng chẳng trông thấy ai đi qua.
Vậy thì quá kỳ lạ, bức ảnh này là do ai chụp?
Khương Nặc nói ra suy nghĩ của Thu Diệc Diệu, "Hơn nữa cậu xem bức ảnh này có độ nét cao như vậy, nếu dùng điện thoại ở nơi tối như thế thì căn bản khi chụp sẽ không có được kết quả này."
Đúng vậy, góc chụp của bức ảnh là góc chính diện, trông như trốn ở nơi rất xa để chụp, nếu dùng điện thoại thì sẽ không nhìn ra được đây là Thu Diệc Diệu.
*Đừng có ai bình luận S23 Ultra nha, lúc này điện thoại đó vẫn chưa có ra đời đâu =)))
Dựa theo góc độ của bức ảnh, rất có khả năng là trốn ở bụi cây ở bên ngoài phòng trưng bày nghệ thuật nằm cạnh sân bóng rổ.
Buổi tối không có lớp nghệ thuật, phòng trưng bày cũng đóng cửa, ai không có việc gì mà lại đến đó? Ai tình cờ đi ngang còn trùng hợp cầm theo máy ảnh?
Lại nói thêm nữa, nếu như người kia thật sự vừa khéo có việc phải đi ngang qua phòng trưng bày nghệ thuật, trên đường trở về cần đi ngang sân bóng rổ bên này đi chăng nữa, nếu đi một cách bình thường, nhất định bọn họ sẽ thấy.
Chỉ có thể giải thích rằng khi bọn họ đi khỏi rồi, người kia vẫn còn trốn ở đó.
Ánh mắt của Thu Diệc Diệu trầm xuống.
"Vậy những gì mà chúng ta làm trước đó...!không phải cũng sẽ bị chụp chứ?"
Tư thế thân mật của bọn họ ở sau bụi cây sân bóng, tuy là cây lá xum xuê nhưng nếu người ta đã có ý, nói không chừng thật sự có thể chụp được cái gì đó.
Khương Nặc lắc đầu, "Không biết nữa, khó mà nói được."
Chợt xuất hiện suy nghĩ này, cả ngày hôm ấy Thu Diệc Diệu đều nơm nớp lo sợ, bình thường chẳng hề xem diễn đàn của trường nhưng riêng hôm nay cậu đã lướt vô số lần.
Cũng may là chuyện bọn họ lo lắng không xảy ra, một ngày trôi đi, tất cả các bài viết trên diễn đàn đều thảo luận về việc cậu đã hạ gục Chu Tiểu Cường trong nháy mắt như thế nào.
Còn nói cái gì mà một đánh tám, cách bàn luận càng ngày càng thái quá, thanh danh của đại ca trường được thổi càng lúc càng bay xa, vì vậy cũng dần dần đem chuyện kia ném ra sau đầu.
Về việc ngày hôm đó nhìn thấy "nhân dịp thì diễn trò" trong điện thoại của Khương Nặc, vốn dĩ Thu Diệc Diệu không muốn hỏi nhiều, cậu cảm thấy nếu đã thổ lộ tâm ý cùng với Khương Nặc vậy thì được rồi, cậu lựa chọn tin tưởng tấm chân tình của hắn, những lời tổn thương tinh thần kia cậu sẽ không đi hỏi nữa.
Nhưng mà không ngờ Khương Nặc lại chủ động nhắc tới chuyện này.
"Dạo gần đây có một cô gái theo đuổi tớ." Tiết thể dục còn vài phút nữa mới tan, vì thế giáo viên tuyên bố cho tự do hoạt động, Khương Nặc ngồi ở trên thanh xà đơn, gió thổi lên thái dương của hắn.
"À." Thu Diệc Diệu lười nhác đáp lời, vừa rồi vận động nên cậu cởi áo khoác ném lên xà đơn, bây giờ cầm áo về mặc lại lên người.
"Cậu không bị ăn dấm sao?"
"Không ăn."
Dường như Khương Nặc đối với câu trả lời này không quá vừa lòng, Thu Diệc Diệu không để ý chút nào mà tựa vào xà đơn, đè ra dáng eo nhỏ hẹp của cậu, "Bọn họ cũng không đẹp bằng tớ, không thể so sánh được."
"Cái đó thì không chắc, cậu lạnh lùng như thế, các cô ấy so với cậu thì nhiệt tình hơn nhiều."
Thu Diệc Diệu ném bay ánh mắt bằng dao băng 30 độ sang Khương Nặc.
Khương Nặc nở nụ cười, ném điện thoại của mình cho cậu, "Cho cậu xem đấy, xem để học hỏi."
"Đệt, cậu không sợ tớ bắt không được mà ngã lăn ra đất à?!"
"Cậu bắt được."
Thu Diệc Diệu cạn lời nhìn hắn hai giây, cúi đầu xem điện thoại.
Đúng là ngày đó khi ở nhà, lúc Khương Nặc vào phòng tắm cậu đã nhìn thấy cái lịch sử trò chuyện kia.
Lúc ấy xuất phát từ sự khẩn trương nên cậu chỉ nhìn mấy cái gần nhất, ở trên đoạn mà lần trước cậu đọc còn có thêm một chút nhưng không quá nhiều.
"Là cậu một hai muốn cho tớ xem đấy, không phải là tớ muốn xem đâu." Thu Diệc Diệu ngẩng đầu bày tỏ lập trường của mình.
"Ừ." Khương Nặc vẫn nở một nụ cười lười biếng.
Trước đó luôn là cô gái nhiệt tình tìm chủ đề nói chuyện còn Khương Nặc đều lạnh nhạt.
Nhưng cô ấy hoàn toàn không bị ảnh hưởng, vẫn tiếp tục thực hiện chiến lược oanh tạch tin nhắn, đúng thật là nhiệt tình vô cùng, cô tìm đề tài khắp trời nam biển bắc, xem đến nỗi tới cậu cũng suýt rung động, muốn mắng tên súc sinh Khương Nặc có phải là đã xuất gia quy y ở cửa Phật rồi hay không, vậy nên mới có thể không lung lay.
Ngón tay Thu Diệc Diệu kéo tới những dòng tin nhắn mà ngày đó cậu vô tình nhìn thấy.
[Cô gái]: Tôi muốn hỏi...!những gì trên vòng bạn bè nói, đều là thật phải không?
[Cô gái]:Những thứ trên vòng bạn bè đó, là thông báo ư?
[Cô gái]: Cậu và Thu Diệc Diệu, hẹn hò với nhau sao?
[Khương Nặc]: Chỉ là nhân dịp mà diễn trò thôi
[Cô gái]: Vậy thì