75
Thủ tục gặp Thu La Phàm rất phức tạp, đầu tiên là phải xuất trình đơn xin hẹn gặp ở quầy lễ tân của công ty, sau đó lễ tân sẽ gọi điện cho thư ký của Thu La Phàm, khi thư ký nhận được chỉ thị xác nhận của Thu La Phàm thì Thu Diệc Diệu mới được phép đi lên tầng.
Với những trình tự chính thức này, người bình thường thật sự không thể nhìn ra được cậu đang đi gặp cha ruột của mình.
Văn phòng của Thu La Phàm rất lớn và sáng sủa, hai bên treo tranh sơn thuỷ quý giá, gần cửa là một chiếc sô pha rộng bằng da, ba cái được xếp cạnh nhau, ở giữa thì đặt một chiếc bàn trà làm bằng gỗ đàn hương dùng để tiếp khách.
Cách một bức tường thuỷ tinh mờ, bên trong mới là bàn làm việc của Thu La Phàm.
Thư ký nhận ra Thu Diệc Diệu, đưa cậu tới ngồi ở sô pha tiếp khách.
Đợi khoảng mười lăm phút thì Thu La Phàm đi ra.
Sau một khoảng thời gian không gặp, dường như ông ấy có phát tướng hơn một chút.
Thu La Phàm không nhanh không chậm ngồi xuống, dáng vẻ đúng thật là phong cách của một tổng giám đốc công ty, đưa tay lên, ý bảo thư ký đem đến hai ly trà.
Thu Diệc Diệu nhận trà mà thư ký đưa tới, có hơi phỏng tay, cậu suy nghĩ, cuối cùng vẫn đặt nó xuống bàn.
Đến lúc này, Thu La Phàm vẫn luôn không lên tiếng.
Thu Diệc Diệu biết ông ấy đang chờ cậu mở miệng trước, từ khi thấy thủ tục rườm rà cùng với tình cảnh không được đối đãi lịch sự thì cậu có thể thấy Thu La Phàm cố ý không muốn gặp cậu.
Thu Diệc Diệu kiên trì, ho nhẹ hai tiếng, bảo, "Ba, hôm nay tới tìm ngài là có chuyện muốn nhờ giúp đỡ."
"Có chuyện gì? Nếu có thể giúp được thì chắc chắn ta sẽ giúp cho con." Tuy rằng lời nói của Thu La Phàm đường hoàng như vậy nhưng mà vẻ mặt lại không thật sự nhiệt tình, ông ấy tự thổi trà cho bản thân.
Thu La Phàm cảm thấy, dù bây giờ Thu Diệc Diệu ở nhà cũ một mình nhưng tự ông cũng đã cho cậu điều kiện vật chất không tồi rồi, cậu chắc hẳn phải biết thoả mãn chứ, dù sao thì được bao nhiêu người có thể nhận vật chất hậu hĩnh như thế?
Trong mắt của Thu La Phàm, không có chuyện gì là không dùng tiền giải quyết được, bởi vậy ông cũng chẳng có bao nhiêu áy náy với cậu.
Thu Diệc Diệu không uống trà, đặt ly trà xuống bàn, cậu bảo, "Tôi sẽ đi thẳng ngay vào vấn đề, không phải ngài và lãnh đạo của trường học có giao tình với nhau sao? Tôi muốn nhờ ngài giúp đỡ một chút."
Thu Diệc Diệu nói từ đầu tới cuối một cách đơn giản về chuyện của Bạch Vũ Tiệp, bỏ bớt đi phần đồng tính luyến ái, tập trung vào việc mẹ của cậu ấy muốn đưa cậu ấy tới bệnh viện tâm thần.
"Ba, nếu cậu thật sự đi thì tương lai có thể sẽ bị huỷ hoại.
Ngài giúp một chút có được không, nói chuyện với lãnh đạo trường, đừng để cho mẹ của cậu ấy đưa cậu ấy đi."
Trong lòng của Thu Diệc Diệu thật ra cũng không muốn gọi người đàn ông ở trước mặt này là "ba", cậu cảm thấy ông ta không xứng với cái xưng hô đó.
Nhưng mà bây giờ bản thân cậu là cánh chim không đủ lông đủ cánh, lại còn có việc cầu xin nên không thể không nghẹn khuất mà gọi một tiếng này, trong lòng của cậu dâng lên một trận khổ sở.
Thu La Phàm nghe xong, nâng mí mắt lên hỏi, "Sao con biết nó không bị bệnh? Con là bác sĩ tâm thần à?"
Thu Diệc Diệu nghẹn lại một chút, bảo, "Tôi biết rõ, tôi rất thân quen với cậu ấy." Người bị bệnh là mẹ của cậu ấy.
Thu La Phàm cười ha ha hai tiếng, "Nó đã làm cái gì để cho mẹ của nó cảm thấy nó có bệnh?"
"...!cái này, không tiện để nói ra."
Thu La Phàm không đáp, dựa vào ghế sô pha dùng ánh mắt của người bề trên để đánh giá con trai mình.
Cái ánh mắt này không hề lịch sự, phảng phất như muốn lột da người ra để xem cho rõ ràng.
Thu Diệc Diệu thấy Thu La Phàm không nói gì nửa ngày, cậu đã sắp không che giấu được cảm xúc khó chịu trong lòng, "Ngài cho một lời chắc chắn đi, rốt cuộc ngài có giúp hay không, nếu không giúp thì tôi cũng sẽ tìm cách khác!"
Thu La Phàm xua tay, "Giúp chứ, đương nhiên là giúp, con là con trai của ta, con trai của ta yêu cầu thì ta đương nhiên sẽ tìm bằng được mọi cách để thoả mãn."
"Chuyện này rất gấp."
Thu Diệc Diệu không tin những từ giả dối như "tìm cách" mà Thu La Phàm nói, trong mắt ông ấy, lời này giống như là "nói sau đi" và "lần sau lại gặp" vậy, rất có thể là mãi mãi không có sau đó.
Thu La Phàm bất đắc dĩ cười cười, ở điểm này con trai của ông thật ra rất giống ông, có thể tìm ra được vấn đề ngay lập tức.
Nếu như cậu không thúc giục thì có lẽ chuyện này rơi vào tay ông quả thật phải xếp hàng đợi ở phía sau.
"Bây giờ ta sẽ gọi điện thoại."
Nói rồi, Thu La Phàm gọi điện thoại cho hiệu trưởng trường, Thu Diệc Diệu có thể nghe được giọng điệu cung kính của hiệu trưởng, Thu La Phàm chỉ bằng hai ba câu đã có thể giải quyết được mọi chuyện.
Thu Diệc Diệu đứng lên, hơi khách sáo cúi mình chào, "Cảm ơn ba."
Mọi chuyện xong xuôi, cậu đang chuẩn bị đi thì lại bị Thu La Phàm ở đằng sau gọi.
"Dạo này con vẫn tốt chứ?"
"Khá tốt." Thu Diệc Diệu âm thầm nắm chặt tay, không biết Thu La Phàm làm sao có thể không đau không ngứa mà hỏi ra một câu như vậy.
Một đứa trẻ vị thành niên, ba mẹ đều chọn bỏ rơi nó, vậy mà còn hỏi cậu có cảm thấy tốt không?
"Ông và hai người ở chỗ dì, cũng khoẻ chứ?" Thu Diệc Diệu suy nghĩ, vẫn nên cố gắng khắc chế lại, lễ phép hỏi.
"Chúng ta rất tốt." Thu La Phàm nói.
Thu Diệc Diệu gật đầu, "Vậy là được rồi."
"Con về đi, hôm nay còn phải đi học mà, nếu rảnh rỗi thì liên lạc." Thu La Phàm gọi thư ký để tiễn Thu Diệc Diệu đi.
Thu Diệc Diệu đi ra khỏi toà nhà công ty, một tia nắng mặt trời từ tường kính của toà nhà đối diện phản chiếu tới nơi cậu, làm cho cậu cảm thấy chói mắt vô cùng, khiến cậu đưa tay lên che chắn.
Đây là CBD của thành phố, trước mắt là những toà nhà cao chọc trời tựa như một đám người khổng lồ đang nhìn xuống, bước đi ở nơi này làm cho người ta có một loại cảm giác không thể thở nổi.
Mà người ba lạnh nhạt xa cách cũng làm cho cậu mờ mịt như sương khói.
Quay trở về trường, Thu Diệc Diệu tính toán thời gian, vừa lúc là tiết của giáo viên sinh học nghiêm khắc nhất, trên đường đi về lớp giữa chừng sẽ có hơi khó khăn.
Đang lúc Thu Diệc Diệu đang lo lắng thì cậu lại thấy ở cổng trường có một bóng dáng thon dài quen thuộc.
"Sao cậu lại ở đây? Không phải là lớp sinh học ư?" Thu Diệc Diệu hoảng hốt nhìn Khương Nặc.
Dường như Khương Nặc chẳng hề hấn gì mà đưa tay xem đồng hồ, "Tớ ước chừng thời gian không sai lắm, tới đón cậu thôi."
"Đón tớ?"
"Ừ, đón bạn trai của tớ, có gì không đúng sao?" Khương Nặc cười nhẹ.
Thiếu niên khôi ngô sáng sủa nở nụ cười tươi như ánh mặt trời, như là muốn xua tan đi hết mây làm cho trái tim của Thu Diệc Diệu đập lỡ một nhịp.
Bây giờ đang trong giờ, khuôn viên trường không có ai, Khương Nặc dắt tay Thu Diệc Diệu đi về khu dạy học, "Thế nào rồi?" Ý của hắn là chuyện thương lượng với Thu La Phàm.
Thu Diệc Diệu trả lời đơn giản, "Giải quyết được cả rồi."
"Ừ, cũng may là mẹ của Bạch Vũ Tiệp chưa tới."
Thu Diệc Diệu gật đầu.
Vốn dĩ tâm tình đang không tốt, ba ruột dùng cách thức tiếp đãi khách hàng để đối xử với cậu, chỉ để cậu ngồi ở phòng tiếp khách, không ân cần hỏi han cũng không quan tâm cậu ở trường thế nào.
Vừa tới đã hỏi cậu muốn nhờ vả chuyện gì.
Tuy rằng đúng là cậu muốn nhờ thật, không có việc gì thì sẽ không gọi điện, nếu không có việc gì thì thật sự sẽ không đi tìm ông ấy.
Bọn họ tựa như là hai thương nhân có mối quan hệ lợi ích với nhau, chỉ nói về công việc không nói đến tình cảm.
Lúc nãy Thu Diệc Diệu nhờ vả Thu La Phàm giúp đỡ, trông Thu La Phàm như rất sảng khoái đồng ý nhưng thật là đòi được một món nợ ân tình mà thôi.
Khương Nặc không cần hỏi cũng có thể đoán được đại khái sẽ xảy ra chuyện gì, vậy nên mới cố ý đứng ở cổng trường đón cậu.
Thu Diệc Diệu trộm nhìn sắc mặt bình tĩnh của thiếu niên đi ở phía trước, đầu ngón tay truyền đến nhiệt độ hừng hực từ lòng bàn tay Khuơng Nặc, ngón tay của hắn cuộn lại nắm lấy tay cậu, đan cả mười ngón tay với cậu.
Những phiền muộn nảy sinh khi gặp ba mình, vào giờ khắc này tất cả đều tan thành mây khói.
Khương Nặc đi bên cạnh cậu, vững vàng, trầm ổn, đáng tin cậy, cho cậu thêm dũng khí sống.
Bọn họ lẻn vào cửa sau để đi vào phòng, cuối cùng vẫn bị giáo viên sinh học phát hiện trước khi ngồi xuống.
Giáo viên sinh học nâng mắt kính, ánh mắt sắc bén,