“Cô Thời!”
“Tôi không sao? Thời Ngọc Minh vịn tường, chậm rãi đứng lên: “Đừng lo lắng!”
Giám đốc Tần nhìn cô lo lắng: “Có phải là cô bị bệnh hay không? Có cần đưa cô đến bệnh viện hay không?”
“Không cần, trong túi xách của tôi có thuốc, tôi uống là được.
“Cô chắc chứ?”
Thời Ngọc Minh lấy thuốc giảm đau từ trong túi xách ra, đổ ra một viên, nuốt xuống.
Đợi mấy phút, đau đớn giảm đi một ít, cô mới chậm rãi hồi phục.
“Xin lỗi Giám đốc, tôi làm bẩn sàn nhà, tự tôi sẽ lau dọn sạch sẽ”
“Đừng.
Bây giờ cô là nhà thiết kế bảo bối, đôi tay này trân quý đến mức nào chứ.
Chút xíu máu này có là gì đâu.
Một lát nữa gọi lao công đến dọn dẹp mộ chút là được.
Nhưng mà cô Thời, cô thật không có chuyện gì sao? Sắc mặt của cô khó coi quá”.
Thời Ngọc Minh nói: “Bệnh cũ, Giám đốc yên tâm, tôi đảm bảo sẽ không làm trễ nãi công việc”
“...Tốt”
Cô đi theo giám đốc Tần đến phòng nhân sự làm hồ sơ nhậm chức.
Giám đốc Tần dẫn cô đến chỗ làm: “Sau này cô sẽ làm việc ở đây, cố gắng lên nhé”
Thời Ngọc Minh cười một tiếng: “Cảm ơn”
“Không có sao, sau này chúng ta đều là đồng nghiệp.
Có cần giúp gì có thể tới tìm tôi.
Có điều, đơn hàng của Tổng giám đốc Phong...Cô vẫn phải tốn công đôi chút.
Dù sao cũng là đơn hàng lớn, để mất thì tiếc lắm..”.
Thời Ngọc Minh cảm thấy có mấy câu nói trước thì tốt hơn: “Giám đốc, chuyện của tôi cùng Tổng Giám đốc Phong đã là chuyện lâu lắm rồi.
Bây giờ chúng tôi đã chia tay, anh cũng nhìn thấy, anh ta cũng có bạn gái đã qua lại mấy năm, sắp kết hôn rồi.
Tôi cũng không có đủ sức ảnh hưởng để anh ta đồng ý với đơn hàng”
Giám đốc Tần có chút tiếc nuối: “Haiz, thôi vậy.
Có điều, tôi luôn cảm thấy, bạn gái hiện tại của anh ấy có chút quen mắt..”
“Anh cũng từng gặp cô ấy?”
“Tôi không nhớ ra, hẳn là đã gặp ở đâu.
Trong chốc lát thật không nhớ nổi.
Có điều, làm nghề này thì cũng thường xuyên phải giao thiệp với xã hội thượng lưu, đã từng gặp qua cũng không phải không có khả năng”
Thời Ngọc Minh gật đầu một cái.
“Được rồi, vậy cô nghỉ ngơi một chút cho khỏe đi, uống chút nước nóng vào”
“Được rồi”
Ngày đầu tiên tới trang sức Duy Nhất, bệnh tình của cô lại tái phát.
Cô vốn rất vui vẻ, có một công việc như mơ ước, nhưng lúc ói ra máu kia đã đạp cô xuống tận đáy vực chỉ trong một chớp mắt.
Từ sau khi làm giải phẫu cắt bỏ một phần phổi, cô cũng chưa từng nôn ra máu lần nào nữa.
Có khả năng rất lớn là tế bào ung thư đã di căn.
Lúc xế chiều, Giám đốc Tần chạy tới gọi cô: “Cô Thời, bộ trang sức mà cô thiết kế khách hàng rất hài lòng! Hai người muốn gặp cô!”
Thời Ngọc Minh đứng dậy, đi theo Giám đốc Tần đến phòng tiếp khách VIP.
Khách hàng lần này là một cặp mẹ con.
Người mẹ nhìn đã năm mươi tuổi, con gái hẳn cũng không sai biệt tuổi tác với cô là bao.
“Bà Phương, cô Phương, vị này chính là nhà thiết kế Thời của chúng tôi”
Bà Phương có chút kinh ngạc: “Cô trẻ tuổi như vậy sao? Bộ trang sức này thiết kế hoàn mỹ như vậy, tôi còn tưởng rằng nhà thiết kế ít nhất cũng phải bốn mươi tuổi rồi, hoặc cũng không chênh với tôi là bao”.
“Phu nhân quá khen ngợi tôi rồi”
“Không có, bộ trang sức cô thiết kế đây tôi rất thích.
Trước đó tôi và con gái tôi không khi nào nhất trí được.
Cái con bé thích thì tôi thấy quá cẩu thả.
Cái tôi thích thì con bé thấy quá già.
Chỉ có bộ này của cô, tôi cùng con bé lại nhất trí tán thành, thật rất đẹp”
Trong lòng Thời Ngọc Minh tự nhiên nảy sinh cảm giác thỏa mãn: “Cảm ơn.
Hai người có thể thích nó là vinh hạnh của tôi”
"..Sư tỷ?” Cô Phương đột nhiên kinh ngạc kêu lên một tiếng: “Thời Ngọc Minh, là sư tỷ đúng không?”
Thời Ngọc Minh nhìn chăm chăm một chút, chắc chắn mình không nhận ra cô bé này: “Xin lỗi, chắc là cô nhận nhầm người, tôi chưa từng gặp cô Phương đây”
“Em tuyệt đối không nhận sai!” Cô Phương hưng phấn nhảy tới: “Học viện thiết kế trang sức Milan, giáo sư Eric có phải hay không?”
Thời Ngọc Minh sửng sốt một chút: “Đúng, cô là.”
“A a a a thần tượng! Hóa ra là chị!” Cô Phương kinh ngạc vui mừng thét đến chói tai: “Chị biết không, cặp nhẫn thiết kế sao trời kia của chị thật là chấn động! Mọi người ai cũng cho là nhà thiết kế gạo cội nào, kết quả xem một cái mới biết chỉ là một sinh viên năm thứ hai đại học! Lúc ấy vì chị em mới đi học thiết kế trang sức.
Em cũng thi đậu Học viện thiết kế trang sức Milan! Nhưng mà...!Sư tỷ sao chị lại chỉ học đến năm hai mà không học tiếp thế? Tất cả mọi người đều tìm chị, nhưng cứ như là chị cố ý biến mất vậy.”
Bà Phương cười khẽ: “Có phải là gặp được người mình thích, cho nên kết hôn, sinh con không?”
Phải, cũng không phải.
Lúc đầu, cô từ trường học trở về nước chính là vì đính hôn cùng Phong Đình Quân.
Nhưng trước buổi lễ đính hôn một ngày, tai nạn giao