Hàn Tưởng thực thông minh không hỏi Kế Hoằng đã làm gì mà Ôn Nhuận mệt mỏi cả một đêm, loại vấn đề mang đậm tính chất riêng tư này tốt nhất là không nên hỏi vào thời điểm nhạy cảm. Y trầm ngâm mở miệng: “Kế Hoằng, ý của cậu là ……. Báo cảnh sát sao? Có thể là người trong công ty làm không?” Sự tình liên quan đến sinh mạng Ôn Nhuận, y biết bạn tốt lúc này rất khó lựa chọn, bất quá nếu dựa theo ý kiến của y, y cho rằng nên báo cảnh sát, nhưng y cũng lo lắng đến an toàn của Ôn Nhuận.
Kế Hoằng hai hàng lông mày cơ hồ muốn dính chặt vào nhau, hắn chậm rãi lắc đầu: “Tuy nói rằng theo hiểu biết của tôi thì cái này không ngoại trừ là người trong công ty gây ra, nhưng tôi cảm giác là không phải.” Hắn ngẩng đầu, con ngươi thâm thúy tối đen, chỉ cần đứng gần hắn như Hàn Tưởng là có thể thấy rõ ràng trong đó thống khổ cùng sợ hãi: “Hàn Tưởng, đây là muốn cho tôi phá sản, thất bại thảm hại, gã không phải là muốn vơ vét tài sản, dường như đây là kẻ địch đang trả thù tôi, nhưng là chúng ta đâu bao giờ triệt đường sống của người khác, căn bản không có loại cừu hận này ……” Lời nói hắn chợt tạm dừng, trong mắt bắn ra quang mang lo lắng: “Hàn Tưởng, nhanh, mau giúp tôi tìm người có thể thu mua sản nghiệp cùng cổ phiếu của tôi, phải nhanh lên.”
“Kế Hoằng, cậu nhớ tới cái gì?” Hàn Tưởng gặng hỏi, đã thấy trong mắt Kế Hoằng tràn ngập hận thù: “Cậu còn nhớ rõ lúc trước tôi bị hãm hại đi? Bởi vì buôn ma túy nên bị bỏ tù, tiền đồ cẩm tú toàn bộ hóa thành bọt nước, ngay cả tài sản mẹ để lại cũng không biết bị ai mang đi. Hàn Tưởng, tôi dám khẳng định kẻ bắt cóc Ôn Ôn, biết từng đường đi nước bước của tôi chính là người đã hại tôi lúc trước. Đúng vậy, gã chính là không muốn thấy tôi hạnh phúc, không muốn tôi công thành danh toại, kỳ thật gã vẫn ở nơi bí mật gần đó nhìn tôi, chính là như vậy. Là ai, rốt cuộc là ai? Gã đến tột cùng là có thù hằn gì với tôi, không tiếc trả giá hết thảy để đối phó, thậm chí không tiếc thân mình thử nghiệm. Ôn Ôn, tôi nhất định phải cứu được cậu ấy, tôi đã mất đi mẹ, tôi không thể lần nữa mất đi cậu ấy, đúng vậy, người này nhất định sẽ không để Ôn Ôn sống, gã biết Ôn Ôn đối với tôi quan trọng như thế nào …….” Quá quan tâm sẽ bị loạn, câu này rất chính xác, Kế Hoằng giờ đã mất đi phong độ thường ngày, đứng giữa phòng đi vòng vòng.
“Kế Hoằng, cậu bình tĩnh một chút, cậu càng như vậy càng không cứu được Ôn Nhuận.” Hàn Tưởng giữ bạn tốt lại, xác định không có máy nghe trộm gắn trong phòng, hướng Kế Hoằng nháy mắt: “Đi thôi, chúng ta trước tiên ra ngoài uống ly cà phê, nghe nhạc, chờ cậu tỉnh táo lại tôi sẽ giúp cậu liên hệ tìm người mua sản nghiệp cùng cổ phiếu được không? Dù sao hiện tại Ôn Nhuận cũng đang ở trong tay người khác, việc chúng ta có thể làm cũng chỉ là chờ đợi mà thôi.”
Kế Hoằng hiểu ý, hai người đi ra ngoài, vào một quán karaoke, tùy tiện bao trọn một phòng, ở bên trong mở âm thanh tới mức lớn nhất rồi mới bắt đầu thương lượng. Mãi cho đến buổi tối, hai người mới mang