Ngài Fred! Tại Sao Là Em

183: Cõi Chết - 184: Tôi Muốn Cô Vẽ Một Bức Tranh


trước sau


Vài chữ thốt ra một cách lạnh tanh: “Xe tự động chạy.”
Quả nhiên khi Trương Ý Nhi vừa sập cửa thì chiếc xe này đã chuyển động, còn không cho cô thời gian ngồi đàng hoàng.

Cô ngả nhào xuống ghế, điện thoại rơi khỏi tay.

Vội vàng cầm nó lên xem xét.
Đây chỉ là một chiếc điện thoại cục gạch, có mỗi vài chức năng cơ bản là nghe, gọi, nhắn tin.

Chúng đã tính toán, cô nghĩ là dù cho thủ lĩnh chúng có thể kết nối vô hình với não bộ cô nhưng không hoàn toàn, sẽ có lúc bị trục trặc tương tự như “nhiễu sóng”, “mất sóng”.

Cô nhất định sẽ tận dụng những khoảnh khắc hắn ta để lộ sơ hở.
Chiếc xe chạy bon bon trên đường, hệt như có người điều khiển, nó khiến người ta ớn lạnh.
Trương Ý Nhi li3m li3m môi, nói thành tiếng: “Tôi muốn nói chuyện với các người.”

Đợi một lúc cũng không thấy chúng phản hồi, cô thở hắt ra, nhắm nghiền mắt ngủ, lại qua khoảng nửa tiếng, Trương Ý Nhi ngồi dậy lặp lại câu nói trước đó: “Tôi muốn nói chuyện với các người.”
Vẫn không có phản hồi, chính là cơ hội này, Trương Ý Nhi biết chắc chúng có cài đặt camera bên trong xe.

Cô co chân lên, ngồi bó gối lẩm bẩm: “Tôi sợ lắm.”
Đoạn từ từ gục mặt vào khuỷu tay, áo khoác rộng rãi bao phủ cả cơ thể, tư thế này lại che được khuôn mặt và hai bàn tay đã được cô cho vào trong.
Dùng tốc độ nhanh nhất gửi tin nhắn cho Frederick Nhược Đông, số của hắn cô đã thuộc làu làu, xong xóa ngay tức thì cũng chặn luôn số di động của hắn đề phòng hắn gọi lại hoặc nhắn lại.
Tay của cô run rẩy, lần này lực ấn vào vết thương đã mạnh hơn.

Cô chịu không nổi nằm ngả ra ghế r3n rỉ.
Điện thoại đổ chuông.
Trương Ý Nhi nghe máy, hơi thở hỗn loạn, đứt quãng.
“Đừng cố hại thân xác mình, kẻo lại chết trước khi gặp bà ngoại cô.”
Nghiến răng nghiến lợi thông qua tầng tầng lớp không khí lườm hắn ta.
Sau hai tiếng, xe tự động dừng, Trương Ý Nhi vừa bước xuống, nó đã phóng nhanh như bay.

Đúng là kinh dị.

Cô cũng không biết bản thân phải mạnh mẽ cỡ nào mới đứng tại nơi này vào lúc này - lúc chín giờ đêm.
Cô đã từng nghe qua vụ án kinh hoàng tại rừng cấm trước đây.

Làm sao có thể không sợ hãi cho được, thậm chí là da đầu, sống lưng cô đều buốt lạnh.
Hắn ta gọi tới chỉ dẫn: “Vẫn như trước, hoa hồng đỏ rẽ phải, hoa hồng đen rẽ trái, tới khi cô nhìn thấy một ụ đất phủ cỏ, phía trên có hai bông hoa hồng đen đỏ quyện vào nhau.

Xoay nó theo chiều kim đồng hồ, cửa động sẽ mở.” Hắn ta lại nhắc nhở mang ý cảnh cáo: “Đã đi đến bước này rồi, cô chỉ cần lén lút làm thêm chuyện gì khác sau lưng chúng tôi, mạng của cô, của bà cô và toàn bộ nữ sinh kia đều xong.”
Trương Ý Nhi cắn chặt môi, cô biết trò vặt vãnh của mình đều bị chúng nhìn thấu rồi.

Làn gió hiu hiu từng cơn thổi qua, không mạnh nhưng lại mang sự lạnh lẽo thấu cốt của cõi chết.

Vài con cú đêm bay qua bay lại, có tiếng chim heo kêu do bị tiếng động lạ làm phiền, Trương Ý Nhi bỗng liên tưởng tới tập phim “ba lần đánh Bạch Cốt Tinh” trong Tây Du Ký.
Tận một tiếng đồng hồ sau, Trương Ý Nhi mới thở phì phò tìm thấy cái ụ đất nhô cao có ký hiệu hai hoa hồng quyện vào nhau.
Nhưng vì quá mệt, sức lực đã không còn bao nhiêu cô ngã ngồi ngay bên ụ đất đó, muốn nghỉ ngơi một lúc.
Hắn ta cũng không gọi hối thúc nhưng cô rõ hắn chỉ du di cho cô vài phút để hít thở.
Hai bông hồng được làm bằng một hợp chất kim loại gì đó, hơi thở đã ổn hơn, cô lò bò tới gần, vươn hai tay nắm lấy hai bông hồng rồi vặn theo chiều kim đồng hồ.
Quả nhiên hắn ta không lừa cô, một mật thất hiện ra, nói chính xác là một cửa động ngầm dưới lòng đất xê dịch, chừa lại một cái lỗ trống.
Cùng lúc hắn ta gọi tới: “Giờ thì cô đã đến chặng quan trọng.” Ý tứ bảo rằng cô mau nhảy xuống cái hố trước mắt đi, bà ngoài cô đang ở bên trong.
Trương Ý Nhi đứng dậy, cô lần nữa đảo mắt xung quanh, không hơi thở con người, lạnh căm, cô tịch như thể cô đã lọt thỏm vào một mạng nhện dày đặc, không có lối thoát.
Coi mình như đang đứng ở thành sân thượng, coi bản thân là Vu Lam - cô gái mà cô đã nợ một lời xin lỗi, cũng là người khiến Trương Ý Nhi day dứt suốt cuộc đời này.

“Vu Lam, tôi đang chuộc lỗi.” Cứu những nữ sinh ấy, cũng như đang chuộc lỗi với Vu Lam.
Trương Ý Nhi không còn do dự nữa, cô nhảy tọt xuống cái hố đen, chẳng có lấy chút ánh sáng nào.
Tốc độ rơi dồn dập, gấp gáp vì chẳng có gì ngăn trở, lúc ấy cô ngẩng mặt nhìn cửa động phía trên, chỉ trong chớp nhoáng nó đã đóng kín, như phong tỏa chút hy vọng sống còn trong trái tim, cô có thể tượng tượng ra hai đóa hoa hồng đen đỏ cũng biến mất không vết tích.
Cả khu rừng lại trở về với dáng vẻ âm u, lặng lẽ và tịch mịch như trước đến giờ nó vẫn thế.
Tủm.

Rơi hẳn xuống một hồ nước nhỏ, Trương Ý Nhi bị sặc ho đến đầu óc choáng váng.

Vết đâm trên tay trái bị va chạm mạnh cộng thêm nước lạnh, đau kinh hồn, cô không ngừng thở dồn, lại cố gắng bò dậy khỏi hồ nước không sâu này, cuối cùng mới lê được thân người nặng trịch lên bờ, thiếu nữ nằm ngửa ra giữa hang động đá tối đen, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ từ vài cái lỗ ở xa xa rọi vào
Sự im lặng đến cô đặc này còn khó chịu hơn khi bị đám đông ầm ĩ hét vào tai.
Ngột ngạt và lạnh, Trương Ý Nhi co rúm người lại, cô cũng chẳng còn hơi sức đi nghĩ tới điện thoại nữa.

Trước hết cô còn sống, vậy là tốt rồi.
Vài tiếng bước chân đang tới gần, Trương Ý Nhi không phải không sợ mà vì quá đau, quá lạnh nên tê dại cả giác quan.
Đến khi “sinh vật” đeo mặt nạ quỷ hút máu đã ngay trong tầm nhìn, trên tay hắn cầm một cây đuốc, lửa cháy vừa phải, không quá mạnh, cũng không quá nhẹ.
Giọng ồm ồm quen thuộc mà cũng chẳng quen thuộc: “Đi nổi nữa không?”
Hắn không có bất cứ chuyển động nào khác, dường như cả người hắn chỉ có mỗi cơ miệng là đang hoạt động.
Trương Ý Nhi vẫn nằm yên trên đất, môi hé mở: “Sắp

nghẻo rồi.”
Sau đó cô được hắn ta thô lỗ vác trên vai, tay cầm đuốc chưa từng buông lỏng..

184: Tôi Muốn Cô Vẽ Một Bức Tranh


Trời đất quay cuồng, cô lại chỉ thấy cái cơ thể này như bị xe cán qua, đau đến thống khổ.

Nhưng cũng thầm biết ơn, vì đau mà cô không nghĩ linh tinh, tránh cho chúng đọc vị được.

Cái thứ tà thuật này thật đáng ghét.

Mặc cho tên mặt quỷ đó mang đi đâu thì mang, hiện tại Trương Ý Nhi chỉ muốn nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, nếu không có khả năng cô sẽ ngất xỉu vì mất sức và mất máu.

Chợp mắt chưa được bao lâu đã bị lay tỉnh.

“Đã đến nơi.” Hắn ta vác cô lên thô lỗ bao nhiêu thì vứt cô xuống cũng mạnh mẽ bấy nhiêu, thật khiến người ta không ưa nổi.

“Bà ngoại tôi đâu? Tôi muốn gặp bà.” Ý nghĩ bà ngoại còn sống đã từng tan biến, thế nhưng kể từ tin nhắn đầu tiên hắn ta gửi tới, cô đã ôm hy vọng, rằng bà ngoại thật sự vẫn còn thở, vẫn còn tồn tại bằng hình thức nào đó, miễn là vẫn còn, không bị biến mất.

Mặt quỷ này chắc chắn không phải kẻ kia, Trương Ý Nhi toan lên tiếng thì hắn nói: “Chờ thêm một lát.”

Cô biết ý mà không hỏi han thêm, mọi thứ lại trở về với sự tịch lặng, chỉ có hơi thở từ cô và mặt quỷ. Vậy mà cô không sợ, dường như cô cảm nhận được có sự liên kết chặt chẽ nào đó giữa cô và “hắn ta”, chỉ là cô không sao suy đoán hay nghĩ ra bất cứ một liên kết thần bí hay vô hình nào.

Không có tiếng bước chân, chỉ một cơn gió mang theo nhiệt độ buốt lạnh tim gan xuyên qua thân thể cô và dừng lại, lượn lờ quanh thiếu nữ như những oan hồn sống rồi quy tụ về đầu trái tim.

Trước mắt Trương Ý Nhi là “hắn ta”, cô có thể xuyên qua đôi mắt đen như mực, đôi mắt không độ ấm, vô hồn như không thuộc về loài người nhìn ra được một chút quen thuộc, nơi ngực trái chợt nhói đau, cảm giác như bị chèn ép, bóp chặt khiến Trương Ý Nhi kinh hãi, hơi thở dồn dập, lùi ra sau, lùi ra sau rồi lưng chạm vào tường đá lạnh lẽo.

Dần dần cô thốt ra cái tên với tầng tầng ẩn số không một ai giải mã nổi và giờ đây hắn đã ở ngay trước mắt cô: “Thủ lĩnh tổ chức Đen.”

“Thông minh.” Hắn ta áp sát cô vào tường đá, từ trong cổ họng truyền ra tiếng cười khàn khàn không rõ.

Đoạn bàn tay đeo găng nâng lên, cầm lấy cái cằm tinh tế của Trương Ý Nhi. “Bảo bối nhỏ, đã lâu không gặp.”


“Bà ngoại tôi đâu?” Trương Ý Nhi nhíu chặt mày, kỳ lạ là cô không sợ hắn ta lắm, điều này là xuất phát từ đâu thì cô không rõ, cô chỉ đoán chắc hắn ta sẽ không giết cô.

“Cô biết trước giờ tôi đều không làm chuyện gì mà không có lợi.” Hắn ta lên tiếng, không phải hỏi ý, hắn ta muốn đưa ra điều kiện, và cô buộc phải làm theo điều kiện đó, nếu không đừng mong sẽ gặp được bà ngoại.

Trương Ý Nhi nhìn hắn ta chằm chằm, chợt cô bật thốt: “Có phải tôi và anh từng gặp nhau không?”

Giây sau cô cảm nhận được tiếng hít thở của hắn ta như dừng lại, suy đoán của cô có vẻ…

“Đúng là gặp rồi, tại học viện.” Hắn ta cười đáp nhưng tiếng cười đã tràn ra sự nguy hiểm, nó xâm nhập vào cơ thể và khiến Trương Ý Nhi ngột ngạt.

Cô đè vết thương nơi cẳng tay lần nữa, nhíu chân mày, thở sâu: “Anh biết câu trả lời đó không phải mà. Anh lừa tôi.”

“Mục đích của anh là gì? Tại sao anh biết trên lưng tôi có bản đồ?” Cô không khống chế được mà hỏi liền hai câu.

“Rất biết cách đặt vấn đề đấy bảo bối.” Cuối cùng hắn ta cũng đi vào chuyện chính: “Tôi muốn cô vẽ một bức tranh.”

Cái điều kiện gì thế này? Cô không nghe nhầm chứ?

Trương Ý Nhi trợn mắt: “Anh… thật?”

“Thật.”

“Vậy… chủ đề là gì?”

Hắn ta cười ngân dài một hồi mới cho cô biết: “Thân thể của Lạc Hồ Ưng.”

“Cái… cái gì cơ?”


Cô run sợ xác nhận: “[email protected] truồng?”

“Đương nhiên.”

Mẹ nó, có phải là muốn cô chết không, cô từng vẽ mẫu cho đàn ông nhưng mà những người đó đã là “mẫu” rồi nên cô không ngại gì, nhưng Lạc Hồ Ưng thì khác.

“Có phải anh bi3n thái quá rồi không?”

“Chỉ có cô mới dám nói trước mặt tôi như vậy? Cũng chỉ có cô mới dám đặt nhiều câu hỏi như vậy.”

“Vậy sao anh không giết tôi đi?” Trương Ý Nhi toát mồ hôi, vết thương bắt đầu hành rồi, cô sợ không lâu nữa sẽ lên sốt.

Hắn ta lắc đầu: “Cô còn có ích.”

“Tôi phải làm cách nào?” Cô mệt mỏi, yếu ớt dựa hẳn vào tường đá, mặc cho bàn tay mang găng của hắn ve vuốt trên khuôn mặt.

Hắn ta lắc lắc đầu: “Đây là chuyện của cô, tôi không tham dự vào.”

Đúng là ép người quá đáng, nhưng ít ra còn đỡ hơn nếu hắn ta bảo cô đi giết người hay làm mấy chuyện trái với luân thường đạo lý.

Tuy cái điều kiện kia bi3n thái thật, nhưng cô sẽ cố gắng vứt bỏ hình tượng, mặt dày vô liêm sĩ mà vẽ được thân thể của của Lạc Hồ Ưng.

“À… còn cái này…”

Hắn ta cảnh cáo: “Cô đang được voi đòi tiên.”

“Không phải… tôi chỉ là…” Trương Ý Nhi nhăn mặt nói gấp: “Đừng đọc vị não bộ của tôi được không?”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện